Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 722: DÃ NHÂN

Nhưng ở dưới hoàn cảnh này, ở ở vị trí này, kiềm chế hai tay của bản thân, không thao tác thực tế, ngược lại càng thống khổ.

Dã Nhân Vương tâng bốc thế này, Trịnh Phàm không dự định nhận.

Cái gọi là đàm phán, đơn giản chỉ là vậy.

Vừa nhìn quan hệ cung cầu, Trịnh bá gia rõ ràng một chuyện: Ngươi ra điều kiện . . . Ta ép giá!

-Bá gia, chó con ở chỗ ngài cũng được một thời gian, chó con phát hiện chỗ ngài không giống những Yến quân khác!

-Ồ? Nơi nào không giống.

-Đầu tiên, trong quân đội Bá gia có rất ít người Yến, người Tấn chiếm đa số, thứ yếu là Man tộc, mặt khác rất nhiều chi tiết nhỏ cũng có sự khác biệt rất lớn. Bá gia, chúng ta nói một ít lời sáng sủa, nhánh binh mã này của ngài, thêm hơi nhiều “Thứ”!

Đều là nhân sĩ chuyên nghiệp, người ngoài nghề chỉ có thể nhìn chút náo nhiệt, nhưng người trong nghề, thường thường có thể một mắt nhìn ra bản chất.

Từ cổ chí kim, Vương triều các đời, sau khi rất nhiều quân phiệt tạo thành thế phiên trấn, đều bắt tay chuyển biến quân đội theo hướng tư nhân.

Bởi ngươi phải rõ ràng đạo lý “Đuôi to khó vẫy”, nhất định sẽ bị triều đình nhắm vào, bất luận do dã tâm bành trướng hay vẻn vẹn chỉ vì tự vệ cũng được, cho nên “Tư hữu hóa” quân đội gần như là một loại bản năng rồi.

Nhưng nơi này không giống, Thịnh Lạc quân này, hoặc hiện tại gọi là Tuyết Hải quân, ngươi trực tiếp chế tạo quân đội theo khuôn “Tư nhân” từ ban đầu!

Nói khuếch đại một chút, đây chính là một lòng một dạ muốn tạo phản từ trong bụng mẹ!

Đối với việc này, Trịnh Phàm ngược lại không giật mình chút nào, chỉ hơi hơi nhìn ngón tay của hắn.

A! Ngày hôm nay chợt phát hiện…

Móng tay của hắn quá đẹp đây!

Khó trách con hàng A Minh kia rất thích sửa móng tay khi rảnh tay, lúc này không đơn giản tu sửa móng tay, cái này rõ ràng là hưởng thụ loại cảm giác tinh tướng kia.

-Bá gia, ngài cần ta, ta có thể giúp ngài đem cánh đồng tuyết biến thành con chó trung thành nhất dưới chân ngài, để người tùy ý sử dụng, ta cũng là một con chó, tuy ta cũng có răng, nhưng Bá gia, ngươi muốn làm việc lớn, làm sao có thể sợ sệt con chó giỏi cắn người dưới chân đây?

Trịnh Phàm tiếp tục thưởng thức móng tay, nói:

-Không có ngươi, ta thu thập cánh đồng tuyết, cũng không khó.

-Bá gia, cánh đồng tuyết so với ngài tưởng tượng còn lớn hơn nhiều.

-To lớn hơn nữa, cũng là năm bè bảy mảng.

Trịnh Phàm thả tay xuống, nhìn Dã Nhân Vương.

-Cũng phải đa tạ ngươi, lần này có ngươi dằn vặt, xem như nguyên khí của cánh đồng tuyết tích góp trong mấy chục năm đã bị tiêu hao hết.

-Bá gia, chó con hữu dụng, cho dù ngài không lọt mắt cánh đồng tuyết kia, nhưng năng lực của chó con khẳng định có thể sáng tạo ra giá trị cho Bá gia.

-Đáng tiếc, tác dụng của hai ta xung đột rồi!

Trong lúc nhất thời Dã Nhân Vương không thể lĩnh hội ý của những lời này.

Nhưng đúng như vậy, Dã Nhân Vương am hiểu nhất là cái gì, chính là đầu độc lòng người.

Hắn không xuất thân từ quý tộc, lại có thể chiêu mộ được những kiêu hùng trên cánh đồng tuyết kia dưới trướng, vì một ước mơ phấn đấu, cuối cùng gần như thành tựu đại nghiệp.

Trịnh bá gia am hiểu cái gì?

Không phải chính là cái “Nghề” này sao.

Lão tử xuất thân am hiểu kéo “Lòng người”, cần gì kéo ngươi tới chứ?

Một quân đội, chỉ có thể có một cái tư tưởng!

Ngươi đến cướp bát cơm của ta, vậy ta làm gì?

Lão tử đã nhàn như thế!

Dã Nhân Vương có chút thống khổ, bởi đây không phải quy trình ép giá bình thường rồi!

Hắn ra điều kiện, đối phương ép giá, kỳ thực cái cần chú ý chính là ngươi tình ta nguyện, căn bản nhất, vẫn ở chỗ đối phương muốn mua hắn.

Nhưng rất hiển nhiên từ trong giọng nói của Trịnh Phàm nhìn ra, Trịnh Phàm yêu cầu hắn đưa ra một lý do để Trịnh Phàm cần mua hắn.

Điểm mấu chốt này lập tức bị kéo xuống rất nhiều cấp độ.

Vốn mua bán không ở nhân nghĩa…

Mà hiện tại nếu ngươi không cách nào khuyên bảo ta mua ngươi, vậy ngươi… Chết đi!

Cái này không phải cho ta một cái mua lý do của ngươi, mà cho ta một cái lý do không nỡ lòng bỏ giết ngươi!

-Bá gia, chó con chân tâm cảm thấy ngài là minh chủ, cho nên mới phải chủ động báo ra thân phận đến nương nhờ. . .

-Đừng, đừng, ngài ngàn vạn đừng nói như vậy, ta đây, không gánh được.

Nói tới chỗ này, trên mặt Trịnh Phàm lộ ra nụ cười, nói:

-Ngươi tự báo thân phận đối với Đại hoàng tử, ngươi không phải muốn nương nhờ ta, nếu muốn nương nhờ ta, ngươi đã sớm báo ra thân phận, nhưng thực tế ngươi một mực không làm vậy!

Trịnh Phàm dừng một chút, nói:

-Ngươi muốn ôm bắp đùi của Đại hoàng tử, mượn cớ định ôm bắp đùi Bệ Hạ nhà ta, đúng không?

Lựa chọn thời điểm đêm đó thái giám tuyên chỉ đến tuyên chỉ, tự báo thân phận, bản thân muốn để Đại hoàng tử mang theo hắn rời đi.

Nhưng Đại hoàng tử một mực vừa “Chơi thân” với Trịnh Phàm, căn bản không chút do dự mà bán đứng hắn.

Kỳ thực, không thể nói một chiêu này của Dã Nhân Vương ngu.

Mà bởi hoàn cảnh song phương hiện nay, căn bản không phải giao thủ bình đẳng.

Gia hỏa vì che giấu thân phận bản thân, không tiếc cho mặt mình một đao, ở trại tù binh đợi lâu như vậy, có khả năng thu được tin tức cực kỳ có hạn.

Hắn chỉ biết, Tĩnh Nam quân bắt được "Hắn", đã áp giải kinh thành, gia hỏa “Hắn” kia, khẳng định là A Lai.

-Ngươi có cảm thấy hay không, người giả ngươi đã bị áp giải vào kinh thành, sau đó bị bêu đầu thị chúng, ngươi lại theo Đại hoàng tử tiến Yến Kinh, Yến Hoàng có thể thu nhận giúp đỡ ngươi, để ngươi làm tay sai cho hắn?

Dã Nhân Vương do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu một cái.

-Ngươi đúng là quá ngây thơ, vị Bệ Hạ nhà ta này, không thể dùng ngươi!

-Bá gia, ngài không phải Hoàng Đế, cho nên ngài khả năng không biết lòng dạ Hoàng Đế, rốt cuộc cỡ nào rộng lớn!

-Không giống, không giống, Đại Yến ta và Càn Quốc, Sở Quốc cũng với Tấn Quốc không giống. Người Tang bị Sở Quốc trấn áp, người Tấn trục suất dã nhân ngươi, kỳ thực đã đánh đuổi dã nhân các ngươi, cho dù cục diện ba nhà phân Tấn, một nhà cũng có thể đè dã nhân các ngươi lên đánh… Nhưng Đại Yến ta không giống, uy hiếp từ hoang mạc vẫn tồn tại, không ai sẽ thả lỏng cảnh giác!

Đối với Yến Quốc mà nói, căn bản lập quốc kỳ thực chính là Hạ và Di không cùng tồn tại.

Mấy trăm năm qua, chính là vì điều này mới có thể gánh vác thời điểm Man tộc toàn thịnh, bây giờ càng dùng điều này như cương lĩnh chiếm đoạt những quốc gia khác.

Đối với lãnh tụ mà nói, hắn chấp chính cương lĩnh, kỳ thực lớn hơn cả tính mạng của hắn.

Yến Hoàng có dám dùng Dã Nhân Vương không? Đáp án khẳng định là dám.

Nhưng vấn đề là, dùng Dã Nhân Vương, hắn quá thiệt thòi.

Dã Nhân Vương bỗng nhiên "Ha ha" nở nụ cười, nói:

-Kỳ thực, Bá gia, những đạo lý này, ta cũng hiểu! Thánh tộc ta…

-Nói dã nhân!

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!