- Dã nhân ta bị người Tấn trục xuất ra khỏi cố thổ, ở cánh đồng tuyết chịu khổ mấy trăm năm, kỳ thực dã nhân ta đã sớm thần phục, cũng đồng ý bị thần phục rồi! Trong chúng ta, rất nhiều người đi học tập tiếng Hạ, chúng ta muốn cùng người Tấn làm ăn, muốn người Tấn hòa giải, thậm chí muốn hòa vào với người Tấn. Chúng ta đang cố gắng thay đổi bản thân, chúng ta làm hết sức để bản thân đi học tập và vận dụng quy củ của người Tấn, chúng ta mong dùng phương thức này để người Tấn có thể giảm ngăn cách đối với chúng ta!
Dã Nhân Vương dừng một chút, nói tiếp:
-Mấy trăm năm qua, dã nhân ta cũng không thiếu người có ánh mắt lâu dài, bọn họ tiếp thu sắc phong từ Tấn Quốc, thậm chí bọn họ vẫn kiên trì thúc đẩy những việc này. Bọn họ cho rằng, làm sẽ có một ngày, sau khi chúng ta triệt để quen thuộc tất cả của người Tấn, người Tấn, sẽ chấp nhận chúng ta! Chúng ta đã không đòi hỏi trục xuất người Tấn, đoạt lại cố thổ, chúng ta chỉ hy vọng, bọn họ có thể thừa nhận chúng ta.
Dã Nhân Vương bắt đầu rưng rưng, nghẹn lời nói:
-Nhưng sau đó sự thực chứng minh, những vị tiên hiền dã nhân này… Đều sai rồi! Bất luận dã nhân chúng ta cố gắng thế nào, bất luận chúng ta làm sao khúm núm, bất luận chúng ta làm sao đáp ứng yêu cầu của người Tấn, bất luận chúng ta làm thế nào biến bản thân thành dáng vẻ người Tấn… người Tấn… Vẫn sẽ không chấp nhận chúng ta!
Lúc nói tới chỗ này, Dã Nhân Vương đưa tay chỉ mặt cũng thân thể của hắn.
-Màu da, dung mạo trên người dã nhân chúng ta, có quá nhiều điểm không giống người Tấn, Hạ nhân các ngươi. Ngươi cho rằng ngươi đã kính dâng ra hết thảy thành ý, ngươi cho rằng ngươi đã vứt bỏ bản thân. Nhưng khi ngươi thất vả đẩy ra tất cả trở ngại… Đến cuối cùng, Ngươi lại rất sửng sốt rất dở khóc dở cười thậm chí rất tuyệt vọng phát hiện…
Dã Nhân Vương cười khóc, nói:
-Màu da, dung mạo mới là trở ngại cuối cùng để ngươi hòa vào bọn họ! Tất cả nỗ lực trước của ngươi, đều bị màu da cản trở, mà đã bị ngươi cố ý bố trí che lấp! ! ! ! ! ! ! ! !
Nghe đến mấy câu này, Trịnh Phàm thật có chút cảm động.
Bọn họ cho ngươi rất nhiều lý do, ngươi cũng đi làm hết sức xóa tan những lý do này.
Đến cuối cùng, ngươi rõ ràng phát hiện, những lý do kia đều là giả, sau khi các ngươi xóa tan những lý do kia, mới chính thức nhìn rõ ràng, lý do căn bản nhất chính là… Kỳ thị chủng tộc!
-Cho nên ta khởi binh, ta muốn đánh nát tất cả những thứ này, bởi ta biết, chúng ta, không có đường lui!
Lúc nói tới chỗ này, mắt của Dã Nhân Vương bắt đầu ửng hồng.
Hắn nhìn chằm chằm Trịnh Phàm, tiếp tục nói:
-Nhưng ta cũng không phải cảm thấy triệt để hết hi vọng, bởi ta có thể nghe hiểu được Man ngữ, cho nên ta biết trong quân đội Bá gia ngài, Man tộc được tôn trọng, cho nên ta cảm thấy…
Trịnh Phàm lập tức giơ tay lên.
-Xin lỗi, ta dùng Man tộc, là bởi gần trăm năm qua, Man tộc không làm ra chuyện gì…
Gần trăm năm qua, Man tộc vẫn đang bị bắt nạt hoặc đang trên đường bị bắt nạt.
Nhưng dã nhân không giống, dã nhân vừa mới gây hại nửa non Tấn địa.
Dùng Man tộc, trên dưới Yến Quốc sẽ không có cái gì bài xích, ngược lại sẽ cảm thấy kiêu ngạo, đối thủ cũ năm đó của chúng ta, hiện tại chỉ có thể làm “Cẩu” cho chúng ta.
Dùng dã nhân!
Ha ha!
Trịnh Phàm hắn không đỡ nổi rồi!
Trịnh Phàm xoa xoa mi tâm, nói:
-Chúng ta nói mấy lời thực tế đi, ngươi nghĩ nhiều hơn nữa, tranh thủ thuyết phục ta, bằng không bữa cơm này ngươi vừa ăn, sẽ biến thành cơm tử tù!
Dã Nhân Vương rất trịnh trọng gật gật đầu, như đang suy tư.
Trịnh Phàm dành cho hắn đầy đủ thời gian, trong khoảng thời gian Tứ Nương không ở đây, thời gian của Trịnh bá gia… Không đáng giá!
-Bá gia, ta có thể giúp ngài nuôi khấu tự trọng, có thể giúp ngươi hấp thụ sức mạnh của dã nhân, có thể giúp ngài thu được lao dịch dã nhân cuồn cuộn không ngừng, có thể làm cho cánh đồng tuyết bổ khuyết Tuyết Hải Quan của ngài!
-Thế này?
-Nhiều như vậy rồi!
-Ngược lại vẫn tính có chút thành ý.
-Ta. . . Ta muốn sống, bởi chỉ có sống sót, mới có hi vọng, chỉ cần ta còn sống sót, ta mới có cơ hội “Đông sơn tái khởi”, riêng đạo lý này, ta đã hiểu từ nhỏ!
Trịnh Phàm gật gật đầu, lại lại lắc đầu.
-Kỳ thực để ngươi sống sót, cũng là một hành động không chịu trách nhiệm đối với an toàn của bản thân ta!
-Ngài có thể giam cầm ta, nhốt ta bên trong lồng sắt, ta sẽ nói cho ngài những điều ngài cần biết, ta giúp ngài bày mưu tính kế đối với cánh đồng tuyết. Đương nhiên, nếu ngài có chuyện gì khác, cũng có thể nói với ta.
Dã Nhân Vương cười nói tiếp:
-Trung thành… Coi như ta nói ta muốn cho ngài, có lẽ ngài cũng không cần. Nhưng trí tuệ của ta, kinh nghiệm của ta, có thể vô điều kiện cung cấp ngài sử dụng.
-Ngươi có mưu đồ gì?
-Có thể bị giam cầm, chí ít mang ý nghĩa, ta có thể sống!
-Nhưng giam cầm, ngược lại chính là một loại tuyệt vọng càng sâu.
-Ta có hi vọng!
Nói xong, Dã Nhân Vương rời khỏi chỗ ngồi.
Lúc này mắt của Tiết Tam híp lại, đã chuẩn bị kỹ càng.
Nhưng Dã Nhân Vương vẫn chưa có dị động gì khác, mà hướng về phía Trịnh Phàm quỳ sát:
-Bá gia, ta có thể chờ, ta cũng đồng ý đi thử nghiệm chờ, Bá gia, ngài và người Yến khác không giống, thật không giống!
-Chờ? Chờ cái gì?
-Ngài đi con đường này, không thể thuận buồm xuôi gió, cho nên ta có thể chờ, đợi có một ngày, khi ngài cần một nhánh kỵ binh dã nhân giúp ngài trợ chiến, chờ ngài, tự tay thả ta ra khỏi bên trong lao tù!
Dã Nhân Vương dừng lại lấy sức, trầm giọng nói:
-Ta đánh cược ngài, sẽ tạo phản! Ta đánh cược ngài, sẽ tạo phản! Ta đánh cược ngài và Yến Quốc này trong một ngày nào đó, sẽ cắt rời. Đến lúc đó, khi ngài cần tất cả sức mạnh trong tay để đối ứng cục diện, ngài sẽ nghĩ tới chó con bên trong lao tù này! . . . Đây chính là hi vọng của ta!
Ngươi đi đường này, không phải nói vấn đề ngươi có muốn trung thành hay không, bởi ban đầu ngươi đã không muốn làm trung thần thuần khiết gì rồi, bằng không ngươi phí hết tâm tư làm ra nhiều thứ như vậy, chẳng lẽ chỉ cởi quần đánh rắm cho vui sao?
Đùng. . . Đùng đùng. . . Đùng đùng đùng. . . Đùng đùng đùng đùng!
Trịnh Phàm bắt đầu vỗ tay, ban đầu hơi chậm, sau đó chậm rãi đập nhanh hơn.
Hiện tại chỉ có thể nói bởi bản thân không có văn hóa, trong lòng gọi vài tiếng: Trâu bò!
Giỏi, giỏi thật!
Tên dã nhân dáng người hơi thấp này, bởi khuôn mặt có vết thương kinh khủng mà dữ tợn… Đã đem năng lực đầu độc lòng người, sử dụng đến cực hạn.
Lúc trước hắn thực sự động tâm rồi!
Không!
Phải nói hiện tại hắn, kỳ thực cũng động tâm rồi!
Chỉ có điều, bởi bên người Trịnh bá gia vẫn luôn có bảy tên “Liếm cẩu”, hơn nữa từ lúc xuất đạo đến nay, vẫn cùng "Cao thủ" so chiêu, mà còn có Tiểu lục tử, tên đồng đội heo ăn ngàn tầng bánh này, vừa hợp tác vừa cảnh giác.
Cho nên, vào lúc này, Trịnh bá gia đang nằm trong khoảng thời gian, giai đoạn “Ôn hòa” nhất.
Ngươi cho rằng từ lúc bắt đầu ăn cơm, ngươi vẫn đang tìm lý do giết hắn?
Kỳ thực, hắn đang cố ý vòng quanh ngươi, cuối cùng tương kế tựu kế.
Trước khi lên bàn cơm này, người ta đã định cho bản thân một mục tiêu, đó chính là phải sống sót, không thể bị giết.
Hiện tại, hắn thành công rồi.
Cao thủ, đây thực sự là cao thủ.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...