Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 725: BỔ SUNG LÍNH

Trầm mặc…

Trầm mặc hồi lâu, Kiếm Thánh mở miệng nói:

-Ồ.

-Ồ, hiện tại ngươi không ta giết hắn?

-Ta bảo ngươi giết, ngươi sẽ giết sao?

-Ta sẽ!

Trịnh bá gia không chút do dự mà hồi đáp.

-Tại sao?

-Một Dã Nhân Vương chán nản mà thôi, giết thì giết, mặc dù hiện tại ngươi chỉ là một tên phế nhân, nhưng ai biết ngươi sau đó có thể khôi phục hay không, giết một Dã Nhân Vương, khiến ngươi lại thiếu ta một ân huệ lớn, chờ sau này vạn nhất ngươi khôi phục, ta chẳng phải kiếm bộn rồi?

-Lời này…

-Có phải cảm giác rất chân thực?

Kiếm Thánh gật gật đầu.

-Có điều, ngươi muốn giết cứ giết, muốn ở lại cứ ở lại, ta sẽ không can thiệp.

-Không can thiệp?

Kỳ quái, Đại hoàng tử như vậy, ngươi cũng như vậy.

Kiếm Thánh gật gù, nói:

-Hắn ở trên tay ngươi, kẻ xui xẻo nhất chính là dã nhân!

-Hô. . . Vẫn bị ngài nhìn thấu.

Giết một Dã Nhân Vương vẫn không tính là gì, nhưng giữ lại hắn, có thể để cánh đồng tuyết, trả giá và đánh đổi nặng nề hơn, thậm chí máu chảy thành sông.

-Ta tin tưởng ngươi.

Kiếm Thánh hỏi.

Nghĩa bóng, ngươi đáng giá ta tín nhiệm sao?

Trịnh Phàm đưa tay, đặt trên vai Kiếm Thánh, rất nghiêm túc nói:

-Ta muốn Tuyết Hải Quan này sẽ trở thành một tòa Trấn Bắc Hầu phủ mới… Từ hôm nay trở đi, Trịnh thị ta sẽ vì nhân dân thủ biên giới, các đời tử tôn chết vì xã tắc!

Kiếm Thánh nở nụ cười, khẽ lắc đầu, nói:

-Không, ngươi không muốn.

Phong thuỷ thay phiên luân chuyển, ai biết trước được.

-Ta cảm thấy, sinh hoạt vẫn cần tốt đẹp hơn một chút.

Trịnh Phàm nói.

Cần chút mỹ hảo có thể cảm động bản thân. . . Tự nhiên cần lời nói dối.

Kiếm Thánh thở dài, nói:

-Ta đã sớm nhìn thấu, đời ta chỉ biết dùng kiếm.

-Hả?

Ngài muốn nói cái gì?

-Chỉ cần ngươi có thể bảo vệ Tuyết Hải Quan, kiếp này không cho dã nhân lần thứ hai xuôi nam.

Ừm, ngài tiếp tục.

Kiếm Thánh có chút thất vọng nhìn nóc nhà một chút, cảm khái nói:

-Ta đã giết một vị Hoàng Đế, cho nên ta biết giết một Hoàng Đế có cảm giác gì?

Lão gia chủ Tư Đồ gia, kỳ thực xem như một vị Hoàng Đế, tuy rằng vẫn chưa đăng cơ.

Nhưng từ xưa đến nay, hữu danh vô thật chả là cái cóc khô gì, có thực vô danh, mới thật đã nghiền.

-Được rồi, ngài đây đang uy hiếp ta?

-Uy hiếp?

-Không phải sao?

-Ta muốn nói chính là, cảm giác giết Hoàng Đế, Ngu Hóa Bình ta đã nếm thử rồi!

Dừng một chút, Kiếm Thánh nhìn chằm chằm mắt của Trịnh Phàm, từng chữ từng chữ nói:

-Tấn Quốc, đã không còn.

-Ngài rốt cuộc muốn nói cái gì?

-Cho nên, có lẽ… Ta cũng có thể thử một chút, nâng đỡ một Hoàng Đế… Rốt cuộc có cảm giác gì?

Nếu nói, từ Yến Kinh phát ra Thánh chỉ các lộ, phong vương phong vương, phong bá phong bá, phong quan phong quan, chỉ là một khúc nhạc dạo.

Như vậy tiếp đó,

Theo cuộc chiến trục xuất dã nhân kết thúc, toàn bộ Tam Tấn chi địa, rất nhanh sẽ tiến vào một loại trạng thái khốn thú đã bị trói buộc đã lâu bắt đầu thức tỉnh.

Cuộc chiến mở Tấn, đánh vỡ nửa bên Tấn Quốc, dã nhân xuất hiện độc hại nửa bên còn lại, phương diện từ kinh tế đến dân sinh, đúng là tạo thành tổn thất và ảnh hưởng cực lớn đối với Tam Tấn chi địa.

Nhưng bởi rất nhiều khuôn mẫu và trật tự cũ đều bị đập nát, cho nên lúc thu chỉnh lại, mới càng đơn giản và dễ dàng hơn.

Tĩnh Nam Hầu phong Vương, sau đó phải gọi Tĩnh Nam Vương gia, đồng thời quy chế Tam Tấn phụ quân bắt đầu nhanh chóng được xây dựng lên.

Sớm nhất một nhóm quâu đầu lĩnh người Tấn đầu hàng và nương nhờ Yến Quốc, một lần nữa được bổ nhiệm và đề bạt, nhân vật ban đầu bị đẩy ngã đi, bắt đầu được đẩy lên sân khấu chính, có thể đảm nhiệm một ít chức vị thành thủ thành nhỏ, hoặc chủ tướng một chút quân trại.

Nguyên bản quân đội còn lại của Thành Quốc, cũng vậy, vừa bị điều đi, vừa bị thu nạp.

Mấy năm qua, vài lần đại chiến liên tiếp, người Yến cố nhiên vẫn lấy được thắng lợi, nhưng tổn thất trong quá trình này, không thể bảo không lớn, mà Tam Tấn chi địa tương đương với một Yến Quốc, không nhờ vả quân đội bản địa Tam Tấn, căn bản rất khó hình thành khống chế chân chính, cũng càng không thể nào nói đến ứng đối đến từ uy hiếp bên ngoài.

Quả thật, phương thức này tất nhiên sẽ làm cho thế lực võ tướng người Tấn trên Tấn địa có thể lớn mạnh, một khi không điều hòa được, Tấn địa mới nhập vào bản đồ Yến Quốc, rất dễ dàng sẽ xuất hiện cục diện phân vỡ phản loạn.

Nhưng phần lớn người đều tin tưởng, chỉ cần Tĩnh Nam Vương tọa trấn Dĩnh Đô một ngày, loại cục diện này sẽ không xuất hiện.

Cuộc chiến mở Tấn và trục xuất dã nhân, để uy vọng của Tĩnh Nam Vương tại Tam Tấn chi địa, nhất thời không hai.

Tại Tam Tấn chi địa, bất luận Yến quân hay Tấn quân đều không dám lỗ mãng trước mặt hắn.

Cho tới dân gian, bởi chuyện lúc trước Tĩnh Nam Vương tự diệt cả nhà, dùng lời Trịnh Phàm mà nói, đó chính là tồn tại dân chúng vẫn luôn "Khủng hoảng" và "Kinh sợ".

Thoạt nhìn cái này không được, nhưng đứng trên góc độ của kẻ thống trị mà nói, cái này lại là một loại gia trì vô cùng tốt.

Đối với người hay giảng đạo lý có nguyên tắc và lưu ý danh tiếng, mọi người đều sẽ quen thuộc được đà lấn tới, mà đối với những người xăm đẹp trên trán, phần lớn người vừa bắt đầu sẽ lựa chọn nhận túng.

Lời thô lý không thô, sự thực chính là vậy.

Mà trong tình hình này, theo Tĩnh Nam Vương ra lệnh một tiếng, bên trong các bộ quân đội, bất luận Yến quân hay Tấn quân tương ứng, đều cần phải chọn binh lính tinh nhuệ tiến vào danh sách Tĩnh Nam quân và Trấn Bắc quân.

Dám dương thịnh âm suy giả, giết không tha!

Binh lính tinh nhuệ đối với nhóm quân đầu lĩnh mà nói, đều rất yêu thích, nhưng làm sao Tĩnh Nam Vương vừa mới phong vương, không ai dám vào lúc này làm trái lời vị Tân Vương này.

Mặc khác, không quan tâm bách tính dân gian phong bình đối với ngươi ra sao, những người làm lính kia, bất luận người Yến hay người Tấn, đều vô cùng nóng lòng gia nhập Tĩnh Nam quân và Trấn Bắc quân, đặc biệt là gia nhập Tĩnh Nam quân.

Một là bảng hiệu cường quân ở đây, người trong quân ngũ tự nhiên có hi vọng được gia nhập đội ngũ cường quân.

Hai là, theo Tĩnh Nam Vương, ai cũng rõ ràng, sau thời gian mấy năm, toàn bộ quân đội trên Tam Tấn chi địa này, rốt cuộc ai có “Quyền” nói chuyện.

Các loại nhân tố gây ra, làm cho Tĩnh Nam quân có thể cực nhanh khôi phục, thậm chí còn có chỗ mở rộng.

Có điều giảng đạo lý, cách làm trực tiếp đem quân đội bạn làm “Quân dự bị”, lúc này chỉ có Tĩnh Nam Vương dám làm và có thể làm.

Đổi thành những người khác vào thời điểm khác, dám chơi đùa như vậy, vậy cũng chớ lạ tại sao gây nên binh biến rồi!

Đồng thời, trước khi Đại hoàng tử rời Tuyết Hải Quan, nói tới vấn đề “Bổ sung binh lính” của Trịnh Phàm, xác thực xuất hiện rồi.

Tuy nói làm dòng chính trên danh nghĩa, đồng thời làm người tâm phúc của Tĩnh Nam Vương.

Nhưng Tuyết Hải Quan nơi này, đúng là không được bổ sung binh lính mới, ngay cả hơi hơi phái vài trăm người đến qua loa một chút cũng không có.

Ngoài ra, ngoài Tuyết Hải Quan là khu không người, coi như Trịnh tướng quân muốn trưng binh hoặc hoàn toàn không biết xấu hổ như bắt lính, cũng không ai cho ngươi đi bắt.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!