Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 726: ĐI GẶP TĨNH NAM VƯƠNG

Nếu không có người mù Tứ Nương bọn họ mang theo đại đội Thịnh Lạc thành trên đường di chuyển đến đây, có thể tạo ra một chút hi vọng, bằng không Tuyết Hải Quan nơi này thật sự là một mảnh tiêu điều.

Theo lý thuyết, vị trí Tuyết Hải Quan vô cùng quan trọng, bản thân Trịnh Phàm là dòng chính, tự nhiên ngay lập tức được "Hồi huyết" mới đúng, nhưng hiện tại vẫn chưa có loại đãi ngộ này.

Tiết Tam và Lương Trình ngầm tính qua.

Dứt bỏ loại khả năng không tồn tại chủ thượng bọn hắn bỗng nhiên bị "Thất sủng" hoặc Tĩnh Nam Vương trực tiếp di tình biệt luyến.

Vậy cái này tự nhiên có ý rồi!

Tiết Tam cảm thấy trên đường Đại hoàng tử về Yến Kinh, theo lý thuyết nên đi cầu kiến Tĩnh Nam Vương, bẩm báo chuyện dẫn Man binh vào Tuyết Hải Quan lấy di chế di.

Cho nên, biết sau đó không lâu Tuyết Hải Quan sẽ có gần một vạn kỵ binh Man tộc tới trú, Tĩnh Nam Vương dĩ nhiên sẽ không đi phân phối lượng binh sĩ quý giá trước mắt cho Tuyết Hải Quan nữa.

Mà một vạn Man binh, không chia rẽ, trực tiếp cho một người dùng, điều này không thể nghi ngờ là thứ thượng vị giả không thích nhìn thấy, không nhất định không tin được Trịnh Phàm, mà cảm thấy nếu một vạn người này còn "Toàn cần toàn đuôi" cùng nhau, có thể sẽ không thích hợp thống ngự.

Nếu lúc này cho Tuyết Hải Quan tăng thêm lính, chờ đến thời điểm một vạn Man binh đi vào, có thể sẽ bị suy giảm.

Cho nên thả một nơi quan trọng như vậy không bổ sung binh mã, vốn để làm nền sau đó hoàn toàn đóng gói Man binh, để triều đình không có lựa chọn khác, chỉ có thể vì đại cục suy nghĩ, mạnh mẽ chấp nhận sắp xếp này.

Lương Trình nghĩ càng sâu hơn một ít, bởi muốn tiêu hóa Man binh tốt, từ trên góc độ tẩy não mà nói, Man binh xác thực so với người Yến và người Tấn càng dễ dàng đi điều khiển hơn.

Mà lúc này bổ binh, phái mấy quân đầu lĩnh lại đây, trái lại không thích hợp để sau này Tuyết Hải Quan chỉnh hợp.

Chủ thượng đã nói, những lời lúc trước Tĩnh Nam Vương ở Tuyết Hải Quan đã nói kia, như tay lấy tay giảng dạy chủ thượng làm sao trở thành quân phiệt.

Vì Tuyết Hải Quan có thể ổn định, vào lúc này đương nhiên sẽ không cho hạt cát hạn sạn dính líu bên trong.

Nói chung, kết luận cuối cùng vẫn rất đơn giản, đó chính là. . . Chờ xem.

Tiểu hầu gia, nha không, hiện tại là Tiểu vương gia, Tiểu vương gia còn đang nằm trong tay đám người Trịnh Phàm, Tĩnh Nam Vương tự nhiên không thể cắt tiền sữa bột và tiền nuôi nấng.

Từ khi gặp mặt Dã Nhân Vương, Trịnh Phàm đã giam giữ Dã Nhân Vương lại, mỗi ngày sớm muộn đều để Tam nhi phụ trách đưa cơm, không cho hắn tiếp xúc bất luận người nào.

Trịnh bá gia tiếp tục trải qua tháng ngày phú quý không phận sự, buổi sáng luyện đao, buổi chiều cưỡi ngựa, khắp nơi linh lợi cong, đồng thời tính toán tháng ngày nào đám người Tứ Nương mới có thể lại đây.

Mắt thấy mùa đông sắp đến phần cuối, bước chân mùa xuân đã sắp tới, trái tim của Trịnh tướng quân cũng bắt đầu từ từ xao động lên.

Cũng trong một ngày này, một người đưa tin trong quân đội tới đây, trong thư hỏi chính là, con Tỳ Hưu gửi nuôi bên ngoài thành Dĩnh Đô, Trịnh bá gia rốt cuộc khi nào dự định thu hồi?

Đêm đó, Trịnh tướng quân không nói hai lời, trực tiếp phủ thêm giáp trụ, cưỡi ngựa, mang theo một trăm kỵ binh hộ vệ từ Tuyết Hải Quan rời đi, đi thẳng đến Dĩnh Đô.

Nguyên bản, Trịnh Phàm dự định để lúc đám người Tứ Nương di chuyển qua Dĩnh Đô, tiện thể mang con Tỳ Hưu kia tới.

Mà quan trọng nhất chính là, bất luận ký gửi bao lâu, lấy thân phận bây giờ của Trịnh bá gia, cũng không thể có người đuổi theo hắn hỏi cái gì phí chăn nuôi, sợ hắn quỵt nợ hay gì?

Trịnh bá gia rốt cuộc là người từ cơ sở bò lên trên, cho nên tự nhiên rõ ràng bên trong có ý gì.

Khả năng chính là Tĩnh Nam Vương hỏi một hồi:

-Hỏi tên tiểu tử kia một chút, lúc nào hắn tới lấy con Tỳ Hưu kia?

Sau đó người phía dưới theo mệnh lệnh Tĩnh Nam Vương, phái người đưa tin ra.

Cái này còn một tầng ý khác, chính là vào lúc này để hắn đi.

Không phát quân lệnh bởi, bây giờ Trịnh Phàm thân là Tổng binh Tuyết Hải Quan, dưới tiền đề không có đại chiến và nhu cầu xuất binh, tự ý thoát ly cương vị chạy lung tung, cái này không thích hợp.

Cái này cũng bởi thân phận và địa vị Trịnh bá gia còn không triệt để sáng tỏ, đợi sau này Tuyết Hải Quan thật sự được kinh doanh lên, nhân khẩu dồi dào, vũ khí đầy đủ, nếu Trịnh bá gia liên tục trong ba, bốn ngày không lộ diện trong thành, khả năng một đống tình báo sẽ lan truyền đến tai mắt của rất nhiều vị đại nhân vật.

Trịnh Phàm ngươi, rốt cuộc muốn làm gì!

Phiên trấn một phương, đại tướng thống binh địa phương, hành vi bản thân rất dễ gây ra phản ứng dây chuyền, đồng thời liên lụy đến rất nhiều mặt.

Đương nhiên, đó chỉ là tình huống có thể xuất hiện sau này, hiện tại vẫn chưa đến mức đó.

Quả thật, coi như Tĩnh Nam Vương trực tiếp phát quân lệnh, cũng không ai sẽ nói hắn không phải, Trịnh Phàm cũng phải theo quy củ lại đây, nhưng hắn tin tưởng, lấy trình độ của Trịnh Phàm, hẳn có thể nghe hiểu được ý, cũng lười tiêu tốn quá nhiều tâm tư ở phía trên một chút việc nhỏ không đáng kể.

Trịnh bá gia đến rồi, lặng lẽ đến rồi.

Hắn dự định trước tiên gặp gỡ Tĩnh Nam Vương.

Rốt cuộc lão thủ trưởng vừa mới phong vương, hắn vẫn còn chưa tới chúc mừng đây.

Tuy rằng Trịnh bá gia cũng rõ ràng, Điền Vô Kính kỳ thực căn bản không để ý cái gì Tĩnh Nam Vương.

Bởi trước khi Điền gia bị diệt môn, già trẻ toàn gia kỳ thực đều cưỡng ép triều đình, cưỡng ép Bệ Hạ, phong vương cho Điền Vô Kính.

Một ngày kia Điền gia tụ hội, nói vì Hoàng Hậu thăm viếng đang hoan hô, kì thực vì Điền thị có thể tăng thêm một bước mà cảm thấy vui sướng và vinh quang.

Tĩnh Nam Vương có phải thế tập võng thế hay không, lúc này đối với Điền Vô Kính mà nói, có ý nghĩa gì?

Chờ sau khi gặp Tĩnh Nam Vương, Trịnh Phàm dự định ở ngay đây chờ Tứ Nương bọn họ lại đây, sau đó cùng bọn họ đồng thời trở về.

Nói thật, có Lương Trình tọa trấn Tuyết Hải Quan, hắn vẫn không lo lắng sẽ xảy ra vấn đề gì.

Từ phía đông đi Dĩnh Đô, nhất định phải qua Vọng Giang, đồng thời cũng sẽ đi qua Ngọc Bàn thành.

Trịnh Phàm nhìn thấy đem Ngọc Bàn thành vây bằng "Tường thành", tường thành không cao lắm, nhưng cũng đủ dùng, phương thức này có thể hoàn toàn vây chết Sở quân trong thành, mang đến song trọng áp lực đối với thân thể và tinh thần bọn họ.

Trấn Nam quan kỳ thực vẫn nằm trong tay người Sở, sau lần trước Điền Vô Kính đánh tới Tuyết Hải Quan, vẫn chưa bắc phạt cánh đồng tuyết, cũng bởi chỗ giao giới nguyên bản giữa Tấn Quốc và Sở Quốc, cũng chính là tòa cửa ải năm đó Tư Đồ Lôi dựng lên danh vọng, bị Sở quân thừa dịp Thành Quốc đại loạn nắm giữ rồi.

Trong khoảng thời gian này bổ sung lính và cấp tốc để tướng lĩnh người Tấn làm chủ phụ quân, kỳ thực sớm tích trữ sức mạnh một chút, nếu người Sở dám lên phía bắc cứu viện Ngọc Bàn thành mà nói, vậy thì lại so chiêu với người Sở trên vùng hoang dã.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!