Hiện tại, xem quốc nội Sở Quốc đã ổn định đến trình độ nào, đồng thời cũng phải xem người Sở bên kia có dũng khí vào lúc này phái ra quân đội, chém giết một phen đối với Thiết kỵ Đại Yến vừa mới đại thắng trên vùng hoang dã.
Không đi tấn công Trấn Nam quan, cũng không phải giao ra quyền chủ động, mà coi như Trấn Nam quan vẫn trong tay người Sở, kẻ chiếm cứ ưu thế chủ động, kỳ thực vẫn là Yến quân.
Quan trọng nhất chính là, được lợi từ việc “Hành” dã nhân, tương đương với làm tốt “Vườn không nhà trống”, nếu Sở quân muốn mạnh mẽ phát đại quân lên phía bắc, vậy đường tiếp tế lương thảo quân nhu tất nhiên phải kéo đến rất dài.
Nói không chừng, lại xuất hiện kịch bản trăm năm trước sơ đại Trấn Bắc Hầu đại phá quân Càn.
Theo Trịnh Phàm, người Sở bên trong Ngọc Bàn thành, hẳn rất thiếu lương thực, bởi ban đầu bọn họ cũng không ngờ rằng, dã nhân “Đồng đội heo” này, sẽ đem khu vực khống chế, vội vã không nhịn nổi "Đốt" thành đất trống.
Đồng thời nguyên bản Tư Đồ Nghị phụ giúp người Sở cướp đoạt lương thảo bị Trịnh Phàm giết, mà toàn bộ lương thảo bị cướp đoạt chuẩn bị vận tải đến chỗ Nam Vọng thành, cũng bị Trịnh Phàm không chút do dự đốt.
Cho nên nói, trước đó Trịnh Phàm có thể lập xuống công đầu trong trận đại chiến kia, không chỉ đơn giản là tử thủ Tuyết Hải Quan như vậy.
Bởi nhân số đội ngũ của Trịnh Phàm cũng không phải ít, rất nhanh sẽ có đồn kỵ Tĩnh Nam quân tới đây kiểm tra thân phận, lập tức dưới sự chỉ dẫn của đồn kỵ, Trịnh Phàm một thân một mình đi một bên Vọng Giang phía ngoài Ngọc Bàn thành.
Mãi cho đến hiện tại, Trịnh Phàm còn không rõ ràng lắm Điền Vô Kính gọi hắn tới làm gì, tuy rằng trên thực tế ta rất nhàn nhã, nhưng ta vẫn đang cố gắng đi tạo nên hình ảnh ta rất bận có được hay không?
Soái trướng của Điền Vô Kính được đơn độc xây dựng một bên Tuyết Hải Quan, đồng thời cũng không thiếu quan chức ra vào bên trong, đây không phải Dĩnh Đô, mà là Yến Quốc.
Mặt khác, lúc Trịnh Phàm đi vào, còn nhìn thấy quan chức mặc quan phục không bình thường.
Cái này không phải quan phục Đại Yến.
Hình thức quan phục Càn Quốc, Trịnh Phàm cũng từng gặp, cho nên… Đây là sứ giả người Sở phái tới?
Trịnh Phàm nghe nói qua, Tĩnh Nam Vương từng hạ lệnh, bất luận sứ giả bên trong Ngọc Bàn thành đi ra, lúc này chém giết, hoàn toàn không cho Ngọc Bàn thành tí ti cơ hội lan truyền tin tức với ngoại giới.
Cho nên, trước mắt những quan chức Sở Quốc này, hẳn không phải từ Ngọc Bàn thành ra, mà từ Sở Quốc tới đây.
Đang đàm phán sao?
Lấy thân phận của Trịnh Phàm, ra vào nơi này tự nhiên không người ngăn cản, nhưng sau khi vào xem, lại phát hiện Tĩnh Nam Vương không ở trong này.
Chờ ra khỏi soái trướng, hỏi đám thân binh, mới biết được Điền Vô Kính ở ngoài soái trướng, cuối cùng Trịnh Phàm đi ra bờ sông, tìm thấy Tĩnh Nam Vương mặc một thân mãng bào màu trắng.
-Mạt tướng tham kiến Tĩnh Nam Vương gia!
Trịnh Phàm rất trịnh trọng hành lễ Tĩnh Nam Vương.
Điền Vô Kính cúi người xuống, đem hai đặt trong nước sông rửa một chút, nói:
-Biết ta gọi người đến có chuyện gì không?
-Ngạch. . . Việc tư?
-Coi như thế đi.
-Kinh Hầu gia, không, Vương gia, công khai.
-Gọi ngươi đến. . .
Điền Vô Kính vẩy vẩy nước trong tay, không chút nào thương tiếc mà đưa tay tùy ý xoa xoa mãng bào, nói:
-Ngắm phong cảnh.
". . ." Trịnh Phàm.
…
-Vị Tứ hoàng tử Sở Quốc kia lấy thân phận giám quốc nhiếp chính, không đăng cơ?
-Đúng Thái tử điện hạ, căn cứ Sở Quốc bên kia truyền đến tình báo, đúng như vậy, sứ giả Sở Quốc sử dụng chiếu thư Sở Quốc, cũng dùng Nhiếp Chính Vương Đại Sở, mà không phải Hoàng Đế Đại Sở.
Thái tử nghe vậy, cười cợt, quay đầu nhìn về phía Thượng thư bộ Lễ Ninh Phương Thịnh bên cạnh, nói:
-Ninh lão, ngài cảm thấy vị Tứ hoàng tử Sở Quốc kia rốt cuộc có ý gì?
Rõ ràng đã đánh bại mấy vị hoàng tử đoạt vị, đồng thời nhận được sự chống đỡ của mấy nhà đại quý tộc có trụ quốc, hắn một mực không thuận thế kế vị, mà cải phong bản thân là giám quốc.
Kỳ thực, trên phương diện chiến thuật coi trọng đối thủ, trên chiến lược coi rẻ đối thủ, chiêu bài này từ xưa đến nay đều có.
Càng khỏi nói bây giờ Đại Yến, tuy nói từng thất bại một lần trên Vọng Giang, nhưng cuối cùng vẫn lấy được thắng cục cuối cùng.
Trong mấy năm vừa rồi, luân phiên đối ngoại đại thắng, đừng nói bách tính Đại Yến bành trướng niềm tự hào quốc gia, ngay cả những người đứng đầu triều đình, cũng mang khí độ tự tin hiển nhiên.
Lúc nhận xét quan gia, đại thần và hoàng tử những quốc gia khác, tất nhiên sẽ mang đến một loại quán tính thượng vị giả từ trên nhìn xuống.
Đương nhiên, nên làm sao phân tích vẫn phải phân tích, tự tin là tự tin, nhưng cũng không ngây thơ cho rằng đối phương là kẻ ngu si.
-Thái tử, lão thần thấy có lẽ Thanh Loan quân của Sở Quốc bị nhốt trong Ngọc Bàn thành, sau khi Thiết kỵ Đại Yến ta trụ xuất dã nhân, nhất thống Tam Tấn chi địa, làm vị Tứ hoàng tử Sở Quốc kia mất đi thời cơ thong dong bố trí.
Vị đại thần kia dừng một chút, tiếp tục phân tích:
-Không kế vị mà trước tiên tự phong giám quốc, nghĩ đến, hẳn muốn đoàn kết và chỉnh hợp các thế lực lớn trong quốc nội, trước tiên ứng đối áp lực từ Đại Yến ta.
Thái tử gật gật đầu, hắn cũng suy nghĩ như vậy.
Thả vị Hoàng Đế kia xuống, không vội tới ngồi lên, không muốn sao? Khẳng định không phải.
Thân là Thái tử một quốc gia, hắn so với ai đều rõ ràng sức hấp dẫn của tấm Long ỷ kia rốt cuộc khủng bố đến mức nào.
Lúc này, Hộ bộ Thượng thư Từ Quảng Hoài mở miệng nói:
-Kỳ thực, không vội vã kế vị, nghĩ cũng bởi tốc độ tiến quân và chiến quả của Yến quân chúng ta, vượt qua sự tưởng tượng ban đầu của hắn. Thái tử, Ninh lão, trước mắt chúng ta vẫn phải đem những quốc thư và chi tiết nhỏ của điều ước này sớm quyết định cho thỏa đáng.
Quốc thư do Sở Quốc đưa tới.
Không quản vị Tứ hoàng tử kia là Sở Hoàng hay Nhiếp Chính Vương, hắn không thể bỏ mặc bốn vạn Thanh Loan quân ở trong Ngọc Bàn thành chịu chết đói.
Nhưng hiển nhiên, vị kia không có ý định phái ra đại quân viễn chinh một lần nữa, mà hi vọng lấy phương thức hòa đàm, cầu một chút thể diện thu đuôi.
Sở Quốc mở ra điều kiện, không thể nói không phong phú, đầu tiên Trấn Nam quan nguyên bản trong tay Tư Đồ gia sẽ trả về Yến Quốc.
Đồng thời Sở Quốc sẽ thừa nhận sự thống trị của Đại Yến đối với Tam Tấn chi địa trên mặt pháp lý.
Đây là hai cái trước.
Đây là câu trả lời đối với chiến tranh lần trước.
Sau đó, còn có hai cái.
Một là, Yến Sở hai nước ký kết minh ước.
Nhiếp Chính Vương Sở Quốc trong quốc thư hồi ức năm đó Cơ gia và Hùng gia một người là Yến hầu một người là Sở hầu, đều phụng mệnh Thiên tử Đại Hạ mở rộng đất đai biên giới, vốn là người một nhà.
Cho nên, từ đó về sau, song phương giúp nhau trông coi, lúc Yến Quốc gặp phải Man tộc uy hiếp, Sở Quốc sẽ trợ giúp; lúc Sở Quốc gặp phải Người Tang uy hiếp, Yến Quốc sẽ trợ giúp.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...