Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 728: TỪ QUẢNG HOÀI

Đây là một câu phí lời.

Không nói trăm năm qua, Đại Yến đánh Man tộc đến mức hoàn toàn phát sợ, nói Người Tang bên kia Sở Quốc đã bị người Sở trục suất đến vùng sơn cùng ác thủy, đánh giá sắp diệt tộc rồi.

Song phương đều không có kẻ địch rồi, còn cùng nhau trông coi cái gì?

Nói thật ngày nào đó Người Tang bỗng nhiên quật khởi, Man tộc cũng quật khởi, một cái ở cực tây Đại Yến, một cái ở cực nam Sở Quốc, có thể tới giúp lẫn nhau kịp sao?

Đương nhiên, người Yến biết đây phí lời, người Sở khẳng định cũng biết, cho nên dựa theo phương thức ngoại giao, sau những câu phí lời này, nhất định sẽ tới điểm quan trọng.

Đó chính là điều thứ hai, Yến Sở trở thành “Huynh đệ quốc gia”.

Bởi Nhiếp Chính Vương Sở Quốc còn chưa kế vị, cho nên muốn Tiên Hoàng Sở Quốc đã mất từ lâu trở thành “Huynh đệ” với Yến Hoàng, ai lớn ai bé, dựa vào tuổi tác hay quốc lựa đều không đáng kể, trực tiếp nhảy qua phần tranh luận này, ngược lại Nhiếp Chính Vương Sở Quốc có thể nhận Yến Hoàng là “Thúc phụ”.

Đây là bốn điều chính.

Phía dưới còn một đống chi tiết vụn vặt nhỏ.

Tỷ như, Sở Quốc bồi thường Yến Quốc lương thực, tiền tài vân vân, sợ Yến Quốc phẫn nộ, mà đồng ý phỏng theo Càn Quốc lúc trước, hàng năm trình thuế má đối với Yến Quốc.

Sứ giả Sở Quốc, họ Cảnh gọi là Cảnh Dương, chính là người đại quý tộc Cảnh thị Sở Quốc, đồng thời là thân tín; Nhiếp Chính Vương Sở Quốc, hiệp ước lần này hoàn toàn do hắn đại biểu ý chí của Nhiếp Chính Vương Sở Quốc đến hiệp đàm.

Căn cứ nguyên tắc ngang nhau, một người do “Cháu vua bù nhìn” phái tới, tự nhiên phải giao cho đời dưới đi xử lý, cho nên Yến Hoàng đem chuyện này giao cho Thái tử.

Do Thái tử phụ trách suất quan chức tiến hành hiệp đàm, để Yến Quốc thu được kết quả tốt nhất.

Thân là Hộ bộ Thượng thư, Từ Quảng Hoài rất coi trọng đối với lần hòa đàm này, Yến Quốc cần nghỉ ngơi lấy sức, cùng dân bắt đầu lại, nếu có thể đạt thành minh ước đối với Sở Quốc, không quản minh ước này có hữu hiệu hay không, chí ít có thể duy trì thời gian năm năm hòa bình chứ?

Nếu năm năm không đánh trận mà nói, Yến Quốc có thể phát triển tiến thêm một bước, Tấn địa cũng có thể khôi phục một ít nguyên khí, phương diện tiền lương cũng có thể thong dong hơn.

Thái tử cầm công văn trong tay để xuống, đưa tay xoa xoa mi tâm, nói:

-Mao đại nhân, ngài cảm thấy, cuộc chiến này, Đại Yến ta còn có thể tiếp tục đánh sao?

Tuy nói Sở Quốc đưa ra điều kiện rất phong phú, nhưng như vậy để gần bốn vạn Thanh Loan quân kia trở về, không nói do khả năng này gợi ra một loạt vấn đề, chỉ đơn thuần đứng trên góc độ yêu ghét, đều cảm thấy người ta không thấy vui sướng.

Binh bộ Thượng thư Mao Minh Tài đứng dậy hồi bẩm nói:

-Bẩm Thái tử, Tĩnh Nam Vương quản hạt binh mã Tam Tấn, kỳ thực đã làm tốt chuẩn bị toàn diện khai chiến đối với Sở Quốc, nhưng…

Thái tử gật gù, nói:

-Có thể không đánh, tốt nhất vẫn không nên đánh, phải không?

-Ý thần đúng như vậy, tướng sĩ kiệt sức, nếu một trận này đánh tiếp nữa, đối với đất nước, đối với quân đội, chính là một loại dày vò. Tĩnh Nam Vương dụng binh, từ trước đến giờ chú ý bất động như núi, động như sấm sét nổ lên. Bây giờ, bày ra loại tư thế đi lấy thế đè người kỳ thực không phải là phong cách dụng binh của Tĩnh Nam Vương, nghĩ đến đây, hẳn Tĩnh Nam Vương cũng rõ ràng, ngừng lại tại đây mới là kết cục có lợi nhất đối với Đại Yến ta.

-Ta biết rồi, Ninh lão, quy cách quốc thư và một ít chuyện khác, vẫn cần ngài quan tâm hơn một chút, đừng để xảy ra sơ suất gì trên lễ pháp, mặc dù lệnh Hồng Lư thông báo chuyên sứ Càn Quốc, nhắc bọn họ thiếu tiền gần ba năm rồi!

Nói xong, Thái tử vừa nhìn về phía Hộ bộ Thượng thư Từ Quảng Hoài, vừa nói:

-Càn Quốc không chỉ cần bổ túc số tiền khất nợ ba năm trước, chí ít không được thấp hơn người Sở… Hai việc này, cần đồng thời làm đi.

-Chúng thần lĩnh mệnh.

-Chúng thần lĩnh mệnh.

Trước khi Tam Quốc đại chiến mở ra, kỳ thực trên đường biên giới song phương Yến Càn rất căng thẳng, cho nên tiền thuế một năm này, Càn Quốc không đưa tới, lại sau khi chiến sự khai hỏa, Yến quân đánh vào Càn Quốc, Càn Quốc chật vật ứng đối, sau lần đó hai nước kỳ thực vẫn nằm trong trạng thái “Khai chiến”.

Tuy rằng, sau khi người Yến rút quân, người Càn cũng không muốn lên phía bắc làm cái gì, hai nước rất nhanh sẽ khôi phục “Bình tĩnh” trước đó, nhưng trạng thái “Chiến tranh” kỳ thực vẫn chưa được giải trừ.

Bây giờ, dựa vào thời cơ người Sở đàm phán hòa binh, kéo Càn Quốc vào cũng được, mọi người cùng nhau nói chuyện, tiện thể lại ký kết hòa ước một hồi.

Đại Yến cần nghỉ ngơi lấy sức, vậy thì mượn cơ hội này, ngược lại gõ một cái cũng là gõ, gõ hai cái cũng là gõ, đồ vật cho không, không cần thì phí.

Cái này không phải ý của Yến Hoàng, đây là ý của Thái tử, bởi vậy có thể thấy được, năng lực và quyết đoán của bản thân Thái tử.

-Đúng rồi, Từ đại nhân, Lục đệ ở Hộ bộ ngươi gần đây thế nào?

Lục đệ được phụ hoàng phái đi làm ở Hộ bộ, trên danh nghĩa là quan phong, chỉ là học tập và hiểu rõ công việc.

Nhưng công việc này cộng thêm thân phận hoàng tử của Lục hoàng tử, đúng là có thể lớn cũng có thể nhỏ.

Mà Hộ bộ, lại là địa bàn của Từ Quảng Hoài.

Dưới cái nhìn của Thái tử, vị Hộ bộ Thượng thư này không phải người của hắn, nhưng giữa song phương, ngược lại tồn tại không ít hiểu ngầm.

Đặc biệt trên chuyện ngừng chiến tu dưỡng này, quan niệm của hai người đều nhất trí.

Tuy nói quên chiến tất nguy, nhưng hiếu chiến tất loạn, bây giờ đại thế Đại Yến đã thành, tự nhiên cần kinh doanh thật tốt, đem thế chuyển hóa thành thực, mưu đồ thận trọng.

-Bẩm Điện hạ, mấy ngày nay Lục Điện hạ ở Hộ bộ, ngược lại cũng thanh nhàn, cả ngày thường cùng các đồng liêu uống rượu mua vui.

Thái tử nghe nói như thế, lại lắc đầu một cái, nói:

-Lục để tuổi còn nhỏ, cũng mang tính tình nhàn nhã, người làm ca ca ta, phải xin Từ đại nhân tha thứ và chỉ điểm cho hắn nhiều thêm.

Nói xong, Thái tử đứng dậy, khom người chào đối với Từ Quảng Hoài.

Từ Quảng Hoài lập tức đứng dậy, cung kính lại.

Thượng thư bộ Lễ Ninh Phương Thịnh sờ râu dài mỉm cười.

Hắn thích vị Thái tử này, bởi tên này cốt cách, cũng có hình ảnh Quân Vương ngày sau.

Mao Minh Tài bất động như núi, chỉ yên lặng một lần nữa mở ra một phần công văn.

Quả nhiên huynh đệ tình thâm?

Tất nhiên không hẳn vậy.

Đại hoàng tử thất bại trở về, đồng thời cưới công chúa Man tộc, từ đó làm mất tất cả các khả năng.

Tam hoàng tử ở đình giữa hồ, ngày xuân gội gió, ngày mùa hè nghe lôi, ngày mùa thu xem lá, ngày đông thưởng tuyết.

Cuộc đời của hắn, chỉ còn dư lại một toà đình, cùng một lần lại một lần xuân hạ thu đông.

Đặng gia suy sụp, Tứ hoàng tử mất đi sự trợ giúp lớn nhất.

Ngũ hoàng tử không thích ra cửa, thích ở nhà làm việc thợ mộc, từng mấy lần bởi vậy bị Bệ Hạ trách phát, nhưng vẫn như cũ làm theo ý mình.

Thất hoàng tử quá nhỏ, Đại Yến không phải gặp cách cục “Quân suy thần cường”, cho nên Thất hoàng tử rất khó chạm đến vị trí kia.

Một phen tính toán, trừ bỏ vị Lục hoàng tử gần đây mới xuất hiện, phong quan Hộ bộ kia.

Thái tử điện hạ, xem như không có đối thủ rồi.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!