Đoạt đích chi tranh, từ trước đến giờ không có đường lui, cho dù một chút manh mối, đến cuối cùng thanh toán, đều xem như tội lỗi bằng trời.
Người có thể ngồi vào vị trí Hộ bộ Thượng thư, người nào không phải “Nhân tinh” chém giết trên chốn quan trường đi ra?
Ngay cả Từ thượng thư Từ Quảng Hoài cảm động đến quỳ xuống đáp lễ kia, há không rõ ý trong lòng Thái tử?
Nhưng, đây chính là cách cục, đây chính là cấp độ.
Thái tử mang loại cảm giác nội liễm nhưng không mất vẻ cao chót vót kia, mới nhận được sự tán thành của những lão thần này.
Có nền tảng lập quốc như vậy, thật có khả năng đăng cơ rồi!
Bọn họ đã đến tầng thứ này, nói đầu phục ai, làm chó nhà ai, thật không cần thiết làm vậy, trừ bỏ Yến Hoàng, không ai có thể nắm lấy bọn họ, cho nên đám người này coi trọng, vẫn chính là độ phù hợp trên chủ trương chính trị.
Chủ trương của ngươi xấp xỉ ta, vậy ta ủng hộ ngươi.
Mà sẽ một cách tự nhiên đứng về phía ngươi, hô ứng ngươi một hồi, lại đem đối thủ của ngươi, ấn xuống.
Tâm ý “Chăm sóc” của Thái tử, người nên hiểu, tự nhiên sẽ hiểu.
Đợi sau khi song phương ngồi xuống lần nữa, Thượng thư bộ Lễ Ninh Phương Thịnh mở miệng nói:
-Thái tử, thần nghe nói ngày hôm trước ngài ở Đông Cung mở thiết yến, khoản đãi tiến sĩ năm ngoái?
Thái tử nghiêm nghị đáp lại nói:
-Bẩm Ninh lão, xác thực như vậy.
Năm ngoái tiến hành khoa cử lần đầu tiên của Đại Yến, cái do Thái tử làm, nhưng khi đó Thái tử vẫn không phải Thái tử.
Năm nay kỳ thi mùa xuân, Bệ Hạ hạ chiếu, do Thái tử chủ trì.
Đại Yến mở khoa cử hai năm, vị Thái tử này ngồi vững trên cái tên Đại sư sĩ tử thiên hạ, có thể nói hắn phụng mệnh nâng lên Long Môn, để người đọc sách nhà nghèo có thể nhảy lên ngự giai.
Khoa cử năm ngoái, do Ninh Phương Thịnh tự mình chủ trì, Thái tử là phụ, hắn già rồi, có thể làm một ít chuyện cho đại đa số học sinh nhà nghèo Đại Yến, chính là tâm nguyện hiện nay của hắn.
Cũng may, vị Thái tử này có tâm tư trên phương diện này, phù hợp không gì sánh được với hắn.
-Ninh lão, bây giờ quốc thế Đại Yến ta phát triển không ngừng, tất nhiên cần những học sinh này đổ đầy triều đình Đại Yến ta, nện vững chắc gân cốt Đại Yến ta, ta thiết yến khoản đãi bọn hắn, chỉ hỏi tình trạng gần đây một chút, nhằm cổ vũ bọn họ.
Khí phách của Yến Hoàng vẫn rất lớn, hắn sẽ không lưu ý Thái tử đi kết giao quan văn và mua chuộc những quan chức trẻ tuổi mới vào triều đình này.
Cho nên lúc nhắc đến tiết mục Thái tử mở thiết yến, cũng khá thong dong.
Nếu đổi thành Hoàng Đế khác, Thái tử như hắn, tuyệt đối không thể vậy, cũng không dám như vậy.
Sau khi ngựa đạp môn phiệt, trên triều đình Yến Quốc xuất hiện vấn đề “Nhân lực” rất nghiêm trọng, tuy nói lại tuyển thêm quan lại mới, giải quyết tình hình khẩn cấp, nhưng chung quy không phải phương pháp lâu dài.
Mà mở khoa cử, lấy con em dân gian vào, mới xem như là quốc sách diệt trừ tận gốc môn phiệt.
Năng lực là một mặt, kỳ thực quan trọng nhất vẫn là người nâng đỡ bọn họ, phù hợp chiều gió chính trị hiện thời.
Ninh Phương Thịnh cười gật gù, nói:
-Thái tử có tâm rồi.
-Ninh lão nói quá lời, đây là điều ta phải làm.
Nói xong, Thái tử lắc lắc cổ tay, dặn dò Lý Anh Liên bên người, đi Ngự Thiện phòng bảo người ta làm bữa ăn khuya.
Chuyện minh ước, càng sớm quyết định càng tốt, cho nên miễn không được việc bận rộn suốt đêm rồi.
Mệt thì mệt, nhưng trong đó cũng có một phần phong phú.
Ánh mắt Thái tử nhìn khắp bốn phía, suy nghĩ.
Ngồi ở vị trí này, chỉ cần ta không phạm sai lầm, ngươi có thể làm khó dễ được ta?
Trong đầu Thái tử, đến nay vẫn nhớ tới hình ảnh kia.
Trong hình ảnh kia, hắn và Đại hoàng tử quỳ rạp dưới đất, nhận phụ hoàng răn dạy.
Mà Lục đệ còn nhỏ thì được phụ hoàng ôm ngồi ở trên đùi.
Một ngày kia, phụ hoàng đã nói một câu, đến nay vẫn như cây gai, đâm thật sâu vào trong lòng Thái tử.
-Các ngươi, các ngươi, thôi, thôi, cũng may còn có tiểu Lục giống trẫm.
Cơ Thành Quyết…
Ngươi không có cơ hội,
Một chút cũng không có!
…
-Ngươi cảm thấy ngươi còn có cơ hội?
Quận chúa nghiêng người dựa trên bậc thang trên chòi nghỉ mát, vừa ném cục đá vào trong bể nước, vừa hướng mặt về phía Cơ Thành Quyết hỏi.
-Tỷ tỷ, ta vừa đến nơi này, ngươi không mời ta uống chén trà thì thôi, lại còn hỏi vấn đề tru tâm đến thế, không thích hợp lắm?
Cơ Thành Quyết cười hì hì ngồi xuống trên bậc thang đối diện quận chúa, lại cố ý không trả lời vấn đề này.
Quận chúa chen chân vào, đạp Tiểu lục tử một cước.
Nàng đạp không hề thu lực chút nào, Tiểu lục tử bị đạp, ngay lập tức hít vào một ngụm khí lạnh.
-Đừng giả bộ, đã phá tướng, giả bộ cũng không được tự nhiên như trước đây, ta thật hiếu kỳ, ngươi giả vờ làm Vương gia nhàn tản rác rưởi nhiều năm như vậy, làm sao bỗng nhiên thả xuống?
-Ta giả vờ cái gì?
-Ở trước mặt ta, đàng hoàng một chút cho ta, ta vẫn còn chưa gả cho Nhị ca ngươi đây, vào lúc này ta vẫn có thể nói vài lời bình thường với ngươi.
Lục hoàng tử cười nói:
-Làm sao, sau khi ngài làm chị dâu ta, không nên thân cận một ít sao?
Quận chúa hừ nói:
-Thân cận ngươi cái quỷ, có tin chờ đến ngày thứ hai sau kết hôn, ta để Trấn Bắc quân ngoài thành tiến đến phủ đệ ngươi, tóm ngươi lại?
Lục hoàng tử giả vờ mếu máo nói:
-Tỷ tỷ, ngài muốn tạo phản?
-Thủ đoạn quá mức một ít?
-Cũng…
-Được, vậy thì chờ sau khi kết hôn, ta sẽ gọi ngươi đến Đông Cung, ta nói ngươi muốn khinh bạc ta, thuận thế để Thất thúc chém chết ngươi!
Thất thúc vừa vặn đi tới, đưa cho Cơ Thành Quyết một chén trà nóng, nghe vậy, cũng chỉ cười cười.
Cơ Thành Quyết theo bản năng đưa tay sờ sờ cổ hắn.
Hắn rõ ràng, nữ nhân trước mắt này, bề ngoài mỹ lệ làm rung động lòng người không giả, nhưng trái tim kia, muốn tàn nhẫn, quả thực rất tàn nhẫn!
Ngay cả tiểu tử họ Trịnh kia đến nay vẫn nhớ mãi không quên được sự kiện năm đó kém chút bị nữ nhân này làm cỏ khô ném trên hoang mạc.
-Thành Quyết tự nhận từ nhỏ đến lớn, đều rất cung kính đối với tỷ tỷ, ngày lễ ngày tết, lễ bổng càng chưa bao giờ thiếu, theo lý thuyết…
Quận chúa "Ha ha" một tiếng.
-Lúc trước cha ta từng nói, ngươi giống Bệ Hạ nhất!
". . ." Cơ Thành Quyết.
-Làm sao chạm, chờ ta gả cho Nhị ca ngươi, ta sẽ giúp Nhị ca ngươi thuận tay xử lý một cái uy hiếp, thân là vợ người ta, không phải nên làm chuyện này sao?
Ngươi uy hiếp đến ngôi vị Hoàng Đế của chống ta, vậy ta sẽ thay hắn… Trừ ngươi!
Cơ Thành Quyết đăm chiêu gật gù, nói:
-Cũng thật như vậy!
-Đừng trách lão nương không có tình người, từ lúc những năm trước đây thám tử Trấn Bắc quân phát hiện ngươi có bố trí bên ngoài Hầu phủ ta, lão nương biết ngươi không giống lão Ngũ. Nếu ngươi giả, vẫn cứ tiếp tục đi, thì cũng chẳng có gì, quá mức sau đó nhìn chằm chằm ngươi thêm một chút là được.
Quận chúa dừng một chút, lại nói tiếp:
-Nhưng một mực cũng không biết làm sao, lão nhân gia thường nói “Ăn mỡ heo làm tâm trí mê muội” dễ dàng làm hôn mê người ta… Ô… Không phải… Rốt cuộc cưới con gái nhà mổ lợn, xem ra đúng là ăn không ít mỡ heo!
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...