- Không phải ta nóng ruột, mà nếu không nóng lòng mà nói, ngay cả đậu hũ lạnh cũng không còn.
Cơ Thành Quyết tự mình rót một chén rượu cho Văn Dần đối diện hắn, Văn Dần lập tức một mực cung kính đứng dậy, hai tay vuốt chén rượu một bên chờ đợi.
-Những quan lại xuất thân từ tiến sĩ này, tuy nói những năm trước đây cố ý chọn lựa ra một nhóm có phẩm tính tốt, nhưng quan trường là một cái chảo nhuộm lớn, chờ bọn họ triệt để nhuộm màu, Ân chủ ta muốn sai khiến bọn họ, thật khó khăn!
Văn Dần lập tức gật đầu nói:
-Chủ nhân cao minh, vừa vặn cũng có thể mượn cơ hội này, đem bọn họ triệt để ngồi lên thuyền chủ nhân.
-Làm sao, thuyền ta rất nát sao, còn phải ép lôi lên?
-Ha ha.
Văn Dần cười cợt:
-Thuộc hạ nói sai, nói sai.
Cơ Thành Quyết nhấp một miếng rượu.
Văn Dần vội vàng cũng nhấp lên, uống một hơi cạn sạch, lập tức đứng dậy, giúp Lục hoàng tử rót rượu, đồng thời mở miệng nói:
-Từ Quảng Hoài ngã, Thái tử bên kia xem như gãy một cánh tay.
-Ta đối phó Từ Quảng Hoài, không phải bởi hắn và Thái tử đầu mày cuối mắt, chỉ bởi nếu phụ hoàng để ta đến Hộ bộ, vì Đại Yến xoay sở việc tiền lương, không thích hợp trên đỉnh đàu có một lão già, ngồi ở chỗ đó quơ tay múa chân, quá phiền.
-Chỉ là, thuộc hạ lo lắng lần này, liệu sẽ có…
-Không cần lo lắng cái gì, đã không còn đường lui, từ lúc ngày ấy ta ngồi trên xe ngựa anh rể tiến vào kinh, ta đã không có ý định lại xám xịt rời đi rồi.
Lục hoàng tử sựt nhớ ra cái gì, nói tiếp:
-Đúng rồi, hôm nay cái cố ý gọi ngươi đến, phải ngay mặt dặn dò ngươi một chuyện, những năm này, có chính ta ra hiệu, có chính ngươi làm chủ, chôn bên người Nhị ca ta không ít cái đinh. Trận này đều rút lui đi, tận lực rửa sạch sẽ can hệ trên người bản thân, ngươi cũng có thể lui ra dưỡng lão rồi.
-Chủ nhân, thuộc hạ muốn tiếp tục làm…
- Đây là bảo ngươi né tránh khó khăn, sau này lúc muốn dùng lại ngươi, lão già ngươi cho dù chỉ còn một hơi, vẫn có thể hăng hái sai khiến.
Lúc này Văn Dần cả kinh, lập tức nói:
-Chủ nhân, sắp xảy ra chuyện gì sao?
Cơ Thành Quyết nhìn Văn Dần, Văn Dần đang đợi nghe đáp án.
Nhưng Cơ Thành Quyết không lên tiếng, Văn Dần lập tức sợ rời khỏi chỗ ngồi, quỳ phục xuống.
-Thuộc hạ đáng chết!
Cơ Thành Quyết ngáp một cái, nói:
-Ta mệt mỏi.
-Thuộc hạ xin cáo lui.
Chờ sau khi Văn Dần rời đi, Cơ Thành Quyết không vội vã rời khỏi bàn rượu đi ngủ, mà đưa tay nắm một hạt lạc, bắt đầu ném từng viên từng viên một vào miệng.
Ánh mắt rơi vào trầm tư, lại có chút thương cảm, sau đó trở nên mất cảm giác, đến cuối cùng, hóa thành hờ hững:
-A, trời muốn mưa, gái phải lập gia đình, theo hắn đi chứ.
Lập tức, Cơ Thành Quyết bấm cổ họng lên, học làn điệu khúc hát kia, nói:
-Ngày 3 tháng 3, cô nương lên kia kiệu hoa xuất giá, khăn voan đỏ rực…
…
Sáng sớm hôm sau, một tiểu hoạn quan đi tới phủ đệ hoàng tử truyền đạt khẩu dụ của Bệ Hạ, gọi hắn vào cung.
Cơ Thành Quyết không vội vội vàng vàng tiến cung chờ đợi, mà ngủ thẳng cẳng, lại thảnh thơi ăn hai bát cháo thịt do tiểu nương tử Hà gia tự tay làm, lúc này mới hài lòng ngồi lên trên xe ngựa, để Trương công công lái đến Hoàng cung.
Cũng không phải hắn bất cẩn, thuần túy bởi hắn không tham gia lâm triều, bản thân đi sớm cũng phải đứng bên ngoài chờ đợi, phải chờ sau khi lão tử hắn bãi triều tới đây, đều là chờ, tự nhiên chờ ở nhà càng thoải mái hơn rồi.
Cho tới nói thái độ quan trọng nhất, giữa hai cha con bọn họ, không cần thiết phiền toái giả mù sa mưa rồi.
Ngồi trong Ngự Thư phòng, chủ động uống hai chén trà nhỏ, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
Cơ Thành Quyết thả chén trà xuống, lập tức đứng dậy.
Lập tức, Yến Hoàng đi vào Ngự Thư phòng, sau khi nhìn lướt qua Cơ Thành Quyết đứng trong góc nhỏ.
Không chờ Cơ Thành Quyết nói, ngược lại cánh tay mở rộng ra, Ngụy Trung Hà tự mình giúp Yến Hoàng cởi Long bào xuống.
Cởi Long bào xuống, sau khi làm xong trà nước, Ngụy Trung Hà tâm lĩnh thần hội đi ra khỏi Ngự Thư phòng, đứng ngoài cửa chờ đợi.
Từ lúc vị Thái gia trong cung đi Thiên Hổ sơn không về, Mật điệp tư Đại Yến, bất luận người cầm lái trên danh nghĩa hay trên thực tế, kỳ thực đều là Ngụy công công.
Một chuyện, người khác ngửi không ra mùi vị gì, nếu hắn không ngửi ra, vậy thật sự không có mặt mũi gì ngồi ở vị trí này nữa rồi.
Quan trọng nhất chính là, sau khi ngươi điều khiển những quan lại xuất thân từ tiến sĩ kia làm việc, lại không thể giết bọn họ diệt khẩu, muốn điều tra kẻ điều khiển sau hậu trường, độ khó thực sự không lớn!
Nhưng Ngụy Trung Hà cũng chỉ lướt qua thôi, sau khi điều tra ra cái bóng của Lục hoàng tử, lập tức dừng lại.
Không có ý chỉ của Yến Hoàng, hắn không tiện tiếp tục đào móc xuống.
Ngụy công công đứng ngoài cửa, trong lòng không khỏi hơi xúc động.
Trước đây hắn đều quen thuộc xem Bệ Hạ hà khắc Lục Điện hạ, nhưng hiện ra xem ra.
Vị Lục Điện hạ này, cũng không phải người đơn giản, ngươi cho rằng đã sớm cắt mất “Cánh chim” của hắn, nhưng hắn lại luôn có thể cho ngươi một ít "Kinh hỉ".
Loại cảm giác tương tự này, để Ngụy công công không kìm lòng được nghĩ tới ngày đó hắn vừa mới đến Vương phủ hầu hạ Bệ Hạ hiện nay, lúc ấy trên người Bệ Hạ khi còn trẻ, trên phương diện hành sự đã toát ra mộ cỗ khí tượng “Trí tuệ vững vàng” như vậy.
Có điều không giống Bệ Hạ chính là, Bệ Hạ vẫn rất ưu tú, lúc Tiên Hoàng còn tại vị mặc dù rất hoang đường, cầu thần vấn đạo, nhưng trên chuyện lập trữ, chưa bao giờ dao động và hàm hồ.
Ngụy công công theo bản năng mà híp híp mắt, trên mặt tiếp tục mang theo nụ cười như Phật Di Lặc.
Thân là nô tài, cũng chỉ có thể nghĩ trong lòng những chuyện này, chuyện của Thiên gia, không cho phép hắn nhúng tay.
Bên trong Ngự Thư phòng, Yến Hoàng ngồi xuống.
Cơ Thành Quyết tiến lên hành lễ:
-Nhi thần thỉnh an phụ hoàng.
-Miễn đi.
-Tạ phụ hoàng.
-Chuyện của Hộ bộ, nói một chút?
-Bẩm phụ hoàng, nguyên bản nhi thần chuẩn bị ngày mai vào cung cầu kiến.
Nói xong, Cơ Thành Quyết từ trong lồng ngực lấy ra một phần sổ con rất dầy, không gọi Ngụy công công đi vào, mà chủ động đưa đến phía trên ngự án của Yến Hoàng.
- Phụ hoàng, đây là những chuyện mấy ngày nay nhi thần nghiên cứu được khi làm quan tại Hộ bộ, đồng thời bên trong còn có mười ba điều cải tiến chính sách tiền lương và thương mại của Đại Yến ta, xin phụ hoàng xem xét.
Yến Hoàng đem bàn tay đặt trên sổ con, nhẹ nhàng vỗ vỗ.
Lúc trước hắn hỏi chuyện Hộ bộ, con trai hắn chỉ trả lời chuyện của Hộ bộ.
Mà cái gọi là nguyên Hộ bộ Thượng thư Từ Quảng Hoài, vào lúc này đã không thể tính là người Hộ bộ.
Không, nha, bây giờ cũng không được tính là người rồi!
Yến Hoàng có chút mỏi mệt đưa tay xoa xoa mi tâm, mỗi một ngày hắn có rất nhiều chuyện bận rộn, cho nên có thời điểm muốn chơi đùa tâm tư đấu pháp với nhi tử hắn, thường thường sẽ có vẻ hơi lực bất tòng tâm rồi.
Kỳ thực, trong lòng hắn cũng rõ ràng, không phải hắn quá mệt mỏi, mà đứa con trai này, thực sự không phải vật phàm.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...