Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 735: NGƯƠI BIẾT CHƯA?

- Trẫm sẽ xem sau.

-Vâng, phụ hoàng.

-Chuyện minh ước với Sở Quốc, ngươi thấy thế nào?

Yến Hoàng hỏi.

Cơ Thành Quyết trầm mặc không nói.

Yến Hoàng đang đợi, hắn đang nghĩ đứa con trai của hắn đang suy tư.

Rốt cuộc, đây chính là đại sự, nói phải chuẩn không cho phép cợt nhản.

Hoàng Đế thường thường hỏi hoàng tử chuyện quốc gia đại sự, hoàng tử nhất định phải trả lời nghiêm túc.

Nhưng uống hai hớp trà, Yến Hoàng lại phát hiện đứa con trai của hắn vẫn đứng im tại chỗ, biểu tình bình thản, thần sắc không phải suy nghĩ.

-Nói.

Yến Hoàng lại hỏi một lần.

Cơ Thành Quyết cúi đầu nói:

-Bẩm phụ hoàng, nhi thần, nhi thần đã hồi bẩm xong.

-Hồi bẩm xong?

-Vâng, phụ hoàng.

Yến Hoàng thở dài, tiếp theo, hắn điều chỉnh tư thế ngồi một hồi, hướng cái ghế nhích lại gần bên phải, đưa tay chỉ Cơ Thành Quyết, nói:

-Càng ngày càng làm càn rồi.

Đây là cảnh cáo.

Nhưng lời này nghe vào trong tai Cơ Thành Quyết, để hắn không kìm lòng được nhớ tới họ Trịnh từng nói câu kia.

Muốn dùng hắn… Lại muốn chèn ép hắn, rất xoắn xuýt chứ?

Ta biết ngươi để ý cái gì, ngươi không để ý người nhà, không để ý thân tộc, ngươi để ý, chỉ có thiên hạ của ngươi.

Qua nhiều năm như vậy, vẫn bị mang tiếng ăn đòn!

Cơ Thành Quyết đã tìm tòi ra một bộ thủ đoạn phản chế.

Ta là con trai của ngươi, điểm mấu chốt của ngươi đối với con trai chính là, có thể tùy ý chà đạp, nhưng tốt nhất, không giết.

Đây chính là “Tình cha như núi Thái Sơn” của ngươi!

Bởi ta có thể giúp ngươi quản lý tiền lương, giúp ngươi hoàn thành tâm nguyện nhất thống Chư Hạ, cho nên ta mới có thể đứng tại chỗ này, đứng trước mặt ngươi.

Nhờ lần này tập thể những quan chức tiến sĩ kia làm khó dễ, ngươi vì cơ nghiệp vạn thế của ngươi, sẽ không xuống tay với bọn họ, ngược lại hi sinh Từ Quảng Hoài.

Thân phận phụ tử này, đã vô pháp hình thành một loại ràng buộc đặc biệt, người ta nói “Hổ dữ không ăn thịt con”, nhưng trước mặt vị phụ hoàng này, hắn sẽ không ăn, hắn chỉ coi thường.

Vậy cũng chỉ có thể bắt bí đồ vật ngươi không nỡ nhất, đi bức bách ngươi nhượng bộ, bức bách ngươi tiến hành khoan dung đối với ta.

Ta làm càn?

Đến đi!

Lần này tiểu gia ta vào kinh, ý niệm đã thông suốt rồi!

Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng ngoài miệng, Cơ Thành Quyết vẫn sợ hãi nói:

-Nhi thần không dám!

Yến Hoàng nhìn chằm chằm đứa con trai này, không lên tiếng.

Hắn rất không thích loại phương thức đối thoại “Lời ít ý nhiều” này.

Một câu nói có thể tâm lĩnh thần hội, chuyện phức tạp đến đâu, tựa hồ chỉ cần vài câu xuống, cũng giao lưu xong.

Cái hình thức "Giao lưu" và "Tấu đối" không phù hợp bình thường này, khiến trong lòng người ta một mực rõ ràng, đôi lời có thể biểu đạt tất cả các ý.

Cộng thêm trước mắt không có người ngoài, chẳng lẽ hai cha con này còn muốn cố ý biểu diễn, tốn nhiều nước bọt trước mặt người khác?

Dứt bỏ cái khác không nói chuyện, thân là Đế Vương một đời, tâm tư của ngươi có thể bị người ta hoàn toàn đoán được, bản thân là một chuyện cực kỳ mẫn cảm.

Đang lúc này, Ngụy công công đi tới bẩm báo:

-Bệ Hạ, Thái tử đến rồi.

-Để hắn vào đi.

Thái tử đi vào, chỉ có điều khi hắn nhìn thấy Cơ Thành Quyết cũng đứng bên trong Ngự Thư phòng, trong lòng vẫn hơi kinh ngạc, nhưng trên mặt lại lập tức lộ ra nụ cười nhã nhặn, nói:

-Lục đệ, ngươi cũng ở đây, nhiều ngày như vậy không gặp, ngược lại để ta hơi nhớ!

Cơ Thành Quyết đứng ở nơi đó không động, ánh mắt tự do liếc về phía bên phải.

Nếu lúc này chú ý quan sát mà nói, vào lúc này Yến Hoàng cũng làm một động tác tương tự.

Rất hiển nhiên, hai cha con bọn họ đối với loại "Nhiệt tình" và "Khách sáo" này của Thái tử, đều lựa chọn nhảy bước.

Không phải Cơ Thành Quyết cao ngạo, kỳ thực ngày thường, hắn cũng không lộ hết ra sự sắc bén như vậy, chỉ là lúc này hắn còn chưa thoát khỏi hình thức giao lưu với phụ hoàng hắn.

Yến Hoàng cũng cảm giác giống vậy, nhìn Thái tử đứng trước mặt Cơ Thành Quyết hỏi han ân cần, dáng vẻ huynh đệ hòa thuận, nguyên bản vừa rồi Yến Hoàng còn cảm thấy Lục hoàng tử nói chuyện quá đơn giản với hắn mà cảm giác không dễ chịu, bỗng nhiên cảm thấy một căm ghét sâu sắc!

Thậm chí hắn còn có một loại kích động, muốn hỏi Thái tử một chút:

Hiện tại trẫm đưa ngươi một thanh kiếm, ngươi giết chết Lục đệ đi… Ngươi có nguyện ý hay không?

Đương nhiên, những tâm tư này chỉ có thể nhúc nhích trong lòng, lúc trước Ngụy công công đứng ngoài cửa suy nghĩ cũng bình thường.

Trên thế giới, vật cứng rắn nhất, chính là cái bụng, bởi nó có thể tách lòng người ra.

Ngươi rất khó dưới túi da ngụy trang, ngươi kia rốt cuộc rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.

Thái tử bị ăn “Canh lạnh”, cũng không phiền, ngược lại mặt hướng Yến Hoàng, nói:

-Phụ hoàng, tất cả chi tiết nhỏ trong minh ước, đã được quyết định rồi!

Phần minh ước này, Thái tử tiêu tốn rất nhiều tâm huyết hoàn thành, có thể nói đây chính là đại sự chân chính về mặt ý nghĩa từ khi hắn về làm chủ Đông Cung, hắn rất coi trọng, cũng rất thận trọng.

Từ Quảng Hoài có chuyện, tuy đối minh ước hơi sóng lớn, nhưng vấn đề cũng không phải rất lớn.

Yến Hoàng gật gù, nói:

-Thái tử cực khổ rồi.

-Nhi thần không dám nhận một câu khổ cực, đây là chức trách của nhi thần.

Ngụy Trung Hà đi tới, đem một sổ con đưa đến trước mặt Yến Hoàng.

Yến Hoàng đưa tay, lật qua lật lại, nói:

-Được rồi, các ngươi đều lui ra đi, trẫm mệt mỏi.

Thái tử sửng sốt một chút, hắn không ngờ sẽ có cục diện này.

Một câu khổ cực đơn giản, hắn lại đơn giản thêm một câu khách khí, cứ như thế để hắn lui ra rồi?

Những ngày qua, hắn mất ăn mất ngủ bận việc lâu như vậy, nhẹ nhàng một câu như vậy đã bị đuổi rồi?

Thái tử đương nhiên không phải muốn ban thưởng cái gì, thân là Thái tử một quốc gia, hắn kỳ thực đã đến cấp độ muốn thưởng cũng không thể thưởng, cũng không thể để Yến Hoàng thoái vị làm thái thượng hoàng đem vị trí kia tặng cho hắn chứ?

Cơ Thành Quyết nhìn biểu hiện của Thái tử, hơi buồn cười.

Làm sao?

Còn muốn nghe lão già biểu dương?

Để lão già đem ngươi hôn nhẹ ôm ôm nâng cao cao?

Nhưng rất nhanh, Cơ Thành Quyết hơi nhíu mày.

A, hắn xem thường người ta cái gì ư!

Rõ ràng đều là con của lão già chết tiệt kia, hơn nữa đều lớn tuổi như vậy, có không có ý tranh sủng hay ghen gì nữa rồi!

Bỏ qua tầng lễ phục Thái tử kia bên ngoài, mẫu tộc hai ta đều bị vị kia san bằng, mẹ ta phải đi trước, mẹ ngươi cũng bệnh tâm thần, hai tên nhóc khốn nạn ở đây, làm gì.

Nghĩ đến đây, Thành Quyết ngẩng đầu nhìn Yến Hoàng đang ngồi phía trên.

Hắc, lão già chết tiệt!

Mỗi người, đều có tâm tư của mình, chúng nó khả năng âm u, khả năng đại nghịch bất đạo, nhưng đều rất khéo léo dùng ngụy trang che lấp.

-Nhi thần xin cáo lui!

-Nhi thần xin cáo lui!

Cơ Thành Quyết và Thái tử cùng đi ra khỏi Ngự Thư phòng, mà bên ngoài Ngự Thư phòng chính là Ngự Hoa viên.

Thái tử tựa hồ không tiếp tục diễn tiết mục huynh đệ hòa thuận nữa, trước tiên dừng bước lại, Cơ Thành Quyết cũng thuận theo dừng lại.

-Chuyện của Từ thượng thư, ngươi biết chưa?

------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!