Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 736: ƯU ĐÃI!!!

Cơ Thành Quyết gật gù, hồi đáp:

-Có nghe thấy.

-Ngươi không phải làm ở Hộ bộ sao?

Lão đại Hộ bộ đã bị ngươi đạp xuống rồi, ngươi vẫn chỉ nghe thấy thôi sao?

-Thái tử nói giỡn, đệ đệ ta kỳ thực chỉ là tên nhân viên quèn trong Hộ bộ, cũng không có chuyện gì để làm.

-Lục đệ, ngươi có tài, điểm này, ca ca ta tin tưởng không nghi ngờ.

-Thái tử quá khen, ngài mới là tấm gương cho huynh đệ chúng ta.

-Nói thêm chút chính sự, vì nước, thành gia, làm thêm chút chính sự.

-Thần xin nghe Thái tử giáo huấn.

Tựa hồ cảm thấy lời này hơi nặng, Thái tử do dự một chút, lại mở miệng nói:

-Hôm nay ngươi có nhàn không?

-Thái tử có gì phân phó?

-Trong nhà có hạ nhân làm một ít đồ ăn dân dã, ngươi cũng biết ta không quen ăn những thứ này, nhưng quận chúa hẳn thích, chính ngươi xách một phần, còn lại, thay ta đưa nó đến Tây viên đi.

-Thần rõ ràng, đa tạ Thái tử ban thưởng.

Hôn kỳ, bởi chiến sự bị ngăn cách rồi.

Mà trước khi vợ chồng chính thức kết hôn, dựa theo phong tục lễ pháp, không thể lén lút gặp mặt lại, cho nên hiện tại Thái tử không thích hợp đi Tây viên, bởi có vẻ không trang trọng.

Trên điểm này, Cơ Thành Quyết hoàn toàn trái ngược, việc kết hôn giữa hắn và tiểu nương tử Hà gia còn chưa chính thức xử lý, nhưng hắn vẫn là trực tiếp đem người ta sắp xếp ở trong phủ đệ.

Ừm, bởi anh rể kia của hắn, hiện tại không dám múa đao đối với hắn rồi.

Nhưng Lý Lương Thân bên người quận chúa, thật đám vung kiếm đối với Thái tử.

-Lục đệ, chờ minh ước ký kết xong, ngày đại hôn của ta, ngươi nhất định theo ta tới đón dâu đi.

Lúc trước, Cơ Thành Quyết không trong đội ngũ đón dâu, hắn mặc bộ khoái phục, ngồi bên trong Toàn Đức lâu ăn vịt.

Hiện tại, hắn trở về, danh chính ngôn thuận trở về, đương nhiên Thái tử cần mời hắn.

Rất hiển nhiên, Từ Quảng Hoài rơi đài, Thái tử đã hoài nghi hắn, nhưng ngay cả lão tử, Cơ Thành Quyết cũng không thèm ẩn giấu, vậy làm sao phải sợ Thái tử biết?

-Đây là vinh hạnh của đệ.

-Huynh đệ ngươi ta, hà tất xa lạ như vậy.

-Thái tử, quân thần có khác biệt.

-Ai…

Thái tử phát ra một tiếng thở dài, xoay người, đi trước một bước rời đi.

Hắn muốn đi Thiên điện, hắn còn có việc cần phải xử lý.

Mà Cơ Thành Quyết, lại muốn xuất cung về phủ đệ hoàng tử, cho nên cũng không cùng đường.

Đi tới cửa cung, lên xe ngựa để Trương công công lái.

Trương công công vừa lái xe vừa lên tiếng nói:

-Chủ nhân, Đông Cung bên kia đang bắt đầu chọn mua đồ, có lẽ chuẩn bị cho lần thứ hai đại hôn rồi.

-Vừa rồi Thái tử mời ta cùng hắn đi đón dâu.

-Để nô tài đi chuẩn bị chút quà tặng?

Cơ Thành Quyết lắc đầu một cái, nói:

-Không kết thành!

Bên trong Ngự Thư phòng.

Yến Hoàng cầm trong tay sổ con của Cơ Thành Quyết lúc trước dâng lên.

Ngụy Trung Hà lại đây rót nước trà, nhỏ giọng nhắc nhở:

-Bệ Hạ, đã đến giờ ăn cơm trưa rồi?

Yến Hoàng thả sổ con trong tay xuống.

Trong lúc vô tình, lại xem sổ con nhìn một lúc lâu, gật đầu nói:

-Truyền lệnh đi.

-Đúng.

Ngụy Trung Hà xoay người chuẩn bị hạ lệnh.

-Còn có…

Ngụy Trung Hà lập tức xoay người, chờ đợi dặn dò.

Yến Hoàng chỉ chỉ đống sổ con liên quan đến minh ước trên Ngự án do Thái tử đưa tới.

Ngụy Trung Hà biết, Bệ Hạ căn bản không nhìn những sổ con này.

-Nói với đám người Triệu Cửu Lang, trẫm đều nhìn kỹ những chi tiết trên minh ước này rồi, cũng không không thích hợp… Phê đỏ trên ấn, để bọn họ làm quốc thư chính thức gửi về Ngọc Bàn thành.

Hôm qua, Nhiễm Dân cùng mấy tên thủ hạ đi tiệm vịt quay Toàn Đức lâu nổi danh nhất kinh thành, ăn vịt quay.

Một con vịt quý như vậy, một người ăn một con, ăn miệng chảy đầy mỡ.

Sau đó, Nhiễm Dân lại mời mọi người đi màn đỏ tại kinh thành tiêu sái một phen.

Kỳ thực, ban đầu không có ý định đi màn đỏ.

Bởi nếu đã đến kinh thành rồi, vậy thì phải đi chút địa phương hoành tráng, chơi một phen mới đã nghiền.

Nhưng vấn đề là mọi người đi đến trước chỗ lầu các kia, Nhiễm Dân ngược lại vào nam ra bắc từng va chạm xã hội còn đỡ.

Nhưng những tên thủ hạ dưới tay hắn, bắp chân trực tiếp bắt đầu co rút, khiến Nhiễm Dân không thể không đổi chỗ khác.

Địa phương này thực sự quá mức hoa lệ, mấy vị ca ca đều xuất thân từ nông dân chân đất mắt toét, sau khi tiến vào coi như ôm cô nương cũng không buông ra, nếu trong lòng bởi điểm này căng thẳng dẫn đến “Phía dưới” cũng căng thẳng, vậy thì phải cười trừ thôi!

Cho nên, sau khi đoàn người hứng thú đi Tụ Xuân các, lại càng thêm hứng thú trùng trùng chuyển hướng đi Hi Tử ngõ thành bắc.

Màn đỏ kỳ thực là cách xưng hô “Uyển chuyển”, rất nhiều nơi chỉ có lều vải đơn sơ, bên ngoài ghi tên các cô nương dùng “Da thịt” kiếm ăn.

Cái này giống “Tiệm mát xa” thời hiện đại, mát xa thì ít mà … thì nhiều.

Bởi giết một tên đầu lĩnh dã nhân, Nhiễm Dân không chỉ được thưởng một số bạc lớn, sau khi được thu nạp vào bên trong Tĩnh Nam quân, trở thành thập trưởng, dưới tay vẫn có mười mấy tên thủ hạ dưới tay.

Lần này vào kinh, cũng bởi sau khi kết thúc chiến trận, giữa tiền tuyến và kinh thành, cần phải không ngừng qua lại lan truyền tin tức và vận chuyển công văn.

Sở bộ của Nhiễm Dân lại phụng mệnh hộ tống một tên viên ngoại lang Binh bộ từ tiền tuyến về kinh nhận lệnh.

Dự tính sau ba ngày nữa có thể xuất phát trở về, cho nên cũng có thời gian mấy ngày hoạt động tự do.

Bách tính Yến Kinh thích sĩ diện, thích gào to, nói trắng ra, kỳ thực trong xương mang theo một cỗ kiêu ngạo như vậy.

Kỳ thực cái này chính là hình ảnh thu nhỏ của bách tính Yến Kinh.

Những binh lính như Nhiễm Dân mang theo giáp trụ Tĩnh Nam quân, lúc đang dùng cơm, đều có thực khách gần đó đến trả tiền hộ, sau đó chắp tay một tiếng, nói:

-Mấy vị ca ca ăn uống tốt, Đức Gia ta không lên chiến trường, nhưng thế nào cũng phải mời những vị hán tử này ăn một bữa, mong chư vị nể mặt Đức Gia này.

Không quan tâm sau khi trở về liệu có bị bà nương giáo huấn không, nhưng hôm nay nhất định phải thoải mái!

Buồn cười nhất chính là,

Lúc Nhiễm Dân và đám thủ hạ đi màn đỏ, nguyên bản phải xếp hàng đợi lượt, kết quả phía trước đám già trẻ đàn ông xếp hàng trước nhìn thấy giáp trụ trên người bọn họ, lúc này ồn ào mới bọn họ lên trước.

Ngay cả tú bà trong màn đỏ, cũng giảm giá chiết khấu 20% cho bọn họ, đồng thời có một vị tiểu huynh đệ ra nhanh quá, cô nương bên trong còn hào sảng không tính tiền lần hai.

Mấy ngày tiêu dao, tiền bạc tốn không ít, nhưng đại gia cũng không có gì đau lòng, dù sao đây đều là bạc liều mạng cầm lấy, tự nhiên phải sướng trước đã.

Đám thủ hạ Nhiễm Dân, phần lớn đều xuất thân từ các quận trên Yến Quốc, cũng có hai người người Tấn, nhưng người chân chính lớn lên tại Thiên Thành quận, chỉ có một người Nhiễm Dân.

Hiện tại đám người này yêu Yến Kinh chết rồi, sau này chỉ muốn đánh trận thăng quan kiếm bạc, về già dưỡng lão tại Yến Kinh.

Giấc mơ của người lính, chỉ đơn giản như vậy.

Đương nhiên, cũng bởi tòa thành này, cùng với bầu không khí hiện tại của Yến Quốc, dành cho những người lính này đủ tôn trọng.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!