Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 737: TA ĐÃ ĐỌC KHÔNG DƯỚI BA LẦN

Lúc trước tướng sĩ Càn Quốc trong dân gian được xưng là Tặc phối quân, bởi bên trong cuộc chiến Yến Càn, Càn quân thường thường dễ sụp đổ.

Hiện nay vị quan gia Càn Quốc kia bắt đầu chèn ép sĩ phu tăng địa vị của võ tướng lên, kỳ thực cũng muốn bầu không khí “Nghe chiến thì vui” như của Yến Quốc bây giờ.

Nhiễm Dân còn cố ý sai người đi Nam An huyện, đến đưa chút bạc cho vị tiểu đệ bộ đầu kia.

Đưa chút bạc qua, chỉ biểu đạt một hồi tâm ý của bản thân, ca ca đã từ Hình Đồ quân lên thành chính quân trong Tĩnh Nam quân, chờ hai ba năm nữa địa vị của ca ca cao hơn một chút, có thể che chở cho ngươi rồi!

Nam An huyện cách kinh đô vốn không xa, người đưa bạc cũng rất tận lực, cả đi cả về, đi liên tục cả ngày lẫn đêm.

Lúc Nhiễm Dân gặp người đưa bạc kia, đối phương nói tên bộ đầu tại Nam An huyện kia đã không ở nơi đó nữa, nói hắn đã cưới một cô gái nhà mổ lợn, mang theo người ta về quê rồi.

Nhiễm Dân nghe vậy, cũng không nói gì khác.

Ngày mai hắn phải rời khỏi Yến Kinh, tạm thời không thể mất công đi tìm vị tiểu huynh đệ kia, chỉ có thể cảm khái một tiếng, nếu có duyên, ngày sau gặp lại đi.

Sáng sớm hôm sau, Nhiễm Dân dẫn thủ hạ của hắn ra khỏi kinh thành, đi tới điểm thao trường ngoài thành.

Không biết, lúc bọn họ rời khỏi khách sạn, tại tầng hai quán trà lâu đối diện, Cơ Thành Quyết ngồi ở chỗ đó nhìn bọn họ rời đi.

Trương công công ngồi trước mặt Cơ Thành Quyết hỗ trợ châm trà, cười nói:

-Chủ nhân, vị hán tử kia là người tốt.

Cơ Thành Quyết cười cợt.

Nhiễm Dân này còn nhớ đưa chút bạc đến cho hắn, xác thực rất nặng nghĩa khí.

Trương công công tiếp tục nói:

-Lúc này mới bao lâu, một hồi chiến sự xuống, từ Hình Đồ binh chuyển thành thập trưởng quân chính thức, lấy thời gian nữa, nói không chừng Đại Yến ta lại có thêm một vị Bình Dã Bá.

Cơ Thành Quyết lắc đầu một cái, nói:

-Thế gian này, chỉ có một Trịnh Phàm.

Sở bộ Nhiễm Dân dưới giáo úy tập kết, cả đội tập trung.

Lần này bọn họ có tổng cộng ba trăm kỵ, lúc trở về phát hiện trong kinh thành lại điều chuyển thêm ba trăm kỵ nữa, tổng cộng sáu trăm kỵ.

Lần này bọn hắn hộ tống Binh bộ Thượng thư Mao Minh Tài và độ ngũ chuyên sứ Yến Quốc.

Nhiễm Dân cũng không thích những người Sở này, có điều ngược lại đồng ý thấy người Sở chịu thua cúi đầu.

Chuyện người Sở đến cầu hoà, thỉnh cầu ký kết minh ước đã sớm được truyền ra, trong soái trướng ngoài Ngọc Bàn thành, kỳ thực cũng có chuyên sứ Sở Quốc đang không ngày không đêm làm các loại giao thiệp và tranh luận, nhưng nói trắng ra, chân chính có thể tạo được quyết tác dụng quyết định, vẫn là chuyên sứ tại Yến Kinh bên này.

Trước mắt, nhìn tình hình thế này, hẳn đã đàm luận xong minh ước rồi.

Trận đại chiến này, xem như sắp sửa triệt để vẽ lên dấu chấm tròn.

Nhưng không biết làm sao, Nhiễm Dân luôn cảm thấy trong lòng có chút mất mát, mấy vạn Sở quân kia bên trong Ngọc Bàn thành kia, phải để bọn họ sống sót trở về rồi ư?

Tuy nói Nhiễm Dân rõ ràng, cái này không phải chuyện hắn có thể tính toán, nhưng hắn vẫn cảm thấy có chút không cam lòng.

Tuy rằng đã tòng quân, nhưng tật giang hồ trong xương của hắn, vẫn khiến hắn thích kiểu khoái ý ân cừu kia.

Đội ngũ, bắt đầu tiến lên rồi.

Binh bộ Thượng thư Mao Minh Tài chính là quan to đương triều, có điều tính cách người này rất hiền hòa.

Trên đường đi, lúc mỗi lần đóng trại buổi tối, đều di dạo một vòng trong quân doanh, nhìn một chút, thậm chí còn chủ động đi tới, cùng ngồi với đám binh sĩ như Nhiễm Dân, uống canh cải trò chuyện.

Hắn chủ yếu hỏi, đám người Nhiễm Dân trả lời, nói chung vẫn là tình tiết trên cuộc chiến Vọng Giang.

Sứ giả Sở Quốc Cảnh Dương có vẻ rất biết điều, đội ngũ sứ giả Sở Quốc trên cơ bản đều ở trong lều vải không ra.

Ngược lại những người khác trong đoàn sứ Sở Quốc, thỉnh thoảng sẽ cùng người Yến bạo phát một ít xung đột, song phương còn đánh mấy trận, đương nhiên, không động đao binh, chỉ cần người không chết, người phía trên sẽ không lưu ý.

Một đường hành quân như vậy, lúc đi tới ngoài thành Dĩnh Đô, Thành thân vương Tư Đồ Vũ suất lĩnh một đám thân quan Vương phủ ra nghênh đón.

Chủ yếu tới nghênh tiếp Mao Minh Tài, dù sao đây cũng là quan lớn chân chính của người Yến.

Trong trạm dịch, Tư Đồ Vũ trước tiên khom mình hành lễ đối với Mao Minh Tài.

Nếu người ta nể tình như thế, Mao Minh Tài cũng không keo kiệt, theo quy củ bình thường, hướng Thành thân vương quỳ xuống hành lễ.

Lần này coi như "Chủ và khách đều vui vẻ"!

Tư Đồ Vũ mời Mao Minh Tài tiến Dĩnh Đô nhìn một cái, nói hắn đã thiết yến khoản đãi, tuy rằng hắn căn bản không chuẩn bị.

Đương nhiên Mao Minh Tài cũng từ chối, nói hắn có nhiệm vụ quan trọng, chờ sau khi hoàn thành nhiệm vụ, sẽ đến quấy rầy.

Sau đó, Tư Đồ Vũ mang theo người rời đi rồi.

Lúc này một nhóm người Mao Minh Tài ở trong trạm dịch, ngày mai lại khởi hành qua Vọng Giang đến soái trướng Tĩnh Nam Vương.

Lúc buổi chiều, Mao Minh Tài gọi Nhiễm Dân tới, nói chuyện phiếm với hắn.

Nhiễm Dân có thể được Lục hoàng tử thưởng thức, tất nhiên có nguyên nhân của nó.

Có chút người, cho dù thân phận thấp kém, nhưng một cách tự nhiên mà có thể toát ra vẻ bất phàm, được người biết dùng người, chú ý.

Một ví dụ điển hình tự nhiên chính là Bình Dã Bá.

Số phận Nhiễm Dân kỳ thực cũng không kém, bởi Mao Minh Tài thích hắn ăn nói và hào phóng không câu thúc, hai người rất muốn thả khúc mắc thân phận xuống, để "Xưng huynh gọi đệ".

Đây chính là vận thế, không ngăn được vận thế.

-Nói như vậy, nguyên bản ngươi nên đi Thịnh Lạc?

-Đúng, đại nhân, sớm nhất bắt đầu ta bị sắp xếp sung quân vào Thịnh Lạc quân, nhưng bởi chiến sự lần trước, Tĩnh Nam Vương gia xuất chinh, cho nên nhóm người chúng ta bị điều hết lên tiền tuyến rồi.

-Cũng do vận thế tốt, vừa vặn gặp được trận chiến này, từ hình đồ đến chính quân, có thể nói không dễ.

-Đại nhân nói đúng lắm.

Mao Minh Tài trầm ngâm nói:

-Có điều, nói cách khác ngẫm lại, không đi Thịnh Lạc thành, không thể tuỳ tùng vị Bình Dã Bá kia, , khả năng cũng coi như mất một cơ hội.

Nhiễm Dân cảm khái nói:

-Nói đến Bình Dã Bá, tiểu nhân cực kỳ khâm phục.

Mấy năm trước chỉ là bá tính, thuộc hàng ngũ dân phu được trưng tập, lập tức từng bước từng bước nhanh chóng trèo lên trên, không ngừng được đại lão thưởng thức đồng thời, còn lần lượt tích lũy quân công khiến người ta không cách nào nghi vấn, hiện tại thu được chức Tổng binh và Bá tước.

Hiện tại, khắp nơi trong quân đội Đại Yến đều lưu hành truyền thuyết về Trịnh bá gia.

Rốt cuộc, không quản thời đại nào, loại sự tích cây cỏ quật khởi này đều có độ tán đồng cao nhất, bởi phần lớn người đều là cây cỏ.

-Ai, Bình Dã Bá người này, ta cũng rất muốn kết giao, chỉ khổ nỗi không có cơ hội, hắn sáng tác bản “Trịnh Tử Binh Pháp” kia, ta đã đọc không dưới ba lần, Đối với người ngoài mà nói, đây là một quyển binh gia đại tác không thể nghi ngờ.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!