- Vương gia bận quân vụ, tất nhiên không cần những hư lễ này làm mất thời gian, nhưng phiền tướng quân bẩm báo Vương gia, nói hôm nay ta và Sở sứ sẽ tuyên cáo quốc thư của hai nước.
Ý chính là ta không cần hư lễ, thế nhưng lúc làm chính sự, vẫn cần Tĩnh Nam Vương đứng ra.
Trần Dương gật gù, nói:
-Vậy thì mạt tướng đi thông bẩm Vương gia.
Sau đó, đội ngũ tuyên chỉ bắt đầu chuẩn bị.
Kỳ thực, làm cấp thiết đến vậy, bởi Cảnh Dương giục, Thanh Loan quân còn ở trong Ngọc Bàn thành chịu đói, hắn sớm truyền ý chỉ xuống một chút, có thể giảm ít quân sĩ Sở Quốc chết đói.
Trịnh Phàm không ở lại đoàn sứ này, mà theo Trần Dương đồng thời tiến vào quân trại.
-Ngươi đi nghênh đón.
Trần Dương hỏi.
-Ta nhàn như vậy sao!
Trịnh Phàm hồi đáp tiếp:
-Chỉ là vừa lúc đi tản bộ, vừa vặn đụng tới.
Trần Dương nghe vậy, cúi đầu liếc mắt nhìn còn Tỳ Hưu dưới khố Trịnh Phàm.
Có thể thấy được, hắn xác thực rất ước ao đãi ngộ của Trịnh Phàm, đồng thời hắn cũng một chút nào che lấp nói:
-Nếu ta cũng có một con này, ta cũng muốn thường đi ra ngoài dạo.
Tính khí của Trần Dương vẫn rất đúng khẩu vị của Trịnh Phàm, có cái gì nói cái gì, nhìn như lạnh như băng có chút bất kính, nhưng xác thực không giả.
Nghe được câu này, Trịnh bá gia cũng vỗ vỗ đầu của Tỳ Hưu, nói:
-Phét.
Trần Dương "A" một tiếng, đợi đến lúc hai người sắp tiếp cận soái trướng, đồng thời nhảy khỏi vật cưỡi, đi vào trong đó.
Vừa vặn Tĩnh Nam Vương đang ngồi trên ghế ngồi ngoài soái trướng.
Trần Dương tiến lên bẩm báo:
-Vương gia, đội ngũ tuyên chỉ đến rồi, Binh bộ Thượng thư Mao Minh Tài ở bên ngoài, mà bọn họ đã không kịp đợi rồi.
Tĩnh Nam Vương vung vung tay, nói:
-Giúp bọn họ rải bãi đi.
-Vâng, mạt tướng tuân lệnh.
Lúc này Trần Dương xuống sắp xếp, Trịnh Phàm ngược lại không chuyện gì làm, binh mã của hắn không ở nơi này, cũng không cần hắn đi sắp xếp cái gì.
Tĩnh Nam Vương đưa tay chỉ Nam Vọng thành nơi xa xa, nói:
-Muốn nói nói chuyện.
Trịnh Phàm cũng học theo ngữ khí của Điền Vô Kính, thở dài nói:
-Đáng tiếc rồi!
-Đáng tiếc cái gì?
Trịnh Phàm cười hồi đáp:
-Đáng tiếc, không có thể làm cho người Sở có vài người chết đói nữa!
Tĩnh Nam Vương đưa tay chỉ Trịnh Phàm, nói:
-Người làm tướng, nên có đại cách cục đại khí phách.
-Vâng, mạt tướng thụ giáo.
Điền Vô Kính đứng lên, nói:
-Đến, giúp Bản Vương mặc giáp.
…
Trên tường thành Ngọc Bàn thành, vẫn luôn có Sở quân trấn giữ, bọn họ đứng đến mức rất thẳng, người cũng không ít, nhưng trên thực tế, đây chỉ là mặt ngoài công trình.
Tình huống bên trong Ngọc Bàn thành thật sự… Thiếu lương, quá nghiêm trọng rồi!
Trừ bỏ một ngày kia đánh tan đại quân chủ lực dã nhân, Yến quân đánh nghi binh một hồi, Yến quân chưa từng phát động bất luận chiến dịch công thành nào.
Người Sở trên tường thành bày trận sẵn sàng đón quân địch, người Yến quay chung quanh Ngọc Bàn thành xây dựng lên "Tường vây".
Giống hai người ẩu đả.
Một người gọi: Ngươi tới!
Một tên khác khinh thường "Ha ha" một tiếng, đáp lại: Ngươi đi ra!
Kỳ thực, ban đầu Sở quân đã thử nghiệm tiến hành đột phá tường thành bên ngoài mấy lần, nhưng người Yến phản kích cũng tương đương ác liệt, trong lúc nhất thời người Sở có thể giết ra, cũng không đủ thời gian đi tiến hành phá hủy"Tường vây".
Hết lần này tới lần khác, người Sở cũng từ bỏ, bởi phá hủy tường vây đối với bọn hắn mà nói, cũng không có ý nghĩa lớn.
Bên ngoài Ngọc Bàn thành là vùng đất bằng phẳng, Thanh Loan quân lấy bộ binh làm chủ, mà Yến quân thì lại lấy kỵ binh làm chủ.
Dưới tiền đề bên ngoài không có người giúp, Thanh Loan quân phá vòng vây, tất nhiên sẽ diễn biến thành một hồi khốc liệt tan tác, thậm chí người Yến không cần trực tiếp đi trùng kích quân trận của ngươi, mà lấy phương thức xa luân chiến, không ngừng đột kích gây rối ngươi, ngươi căn bản không thể kiên trì bao lâu.
Nhưng tình trạng thiếu thốn lương thực trong thành, đã cực kỳ nghiêm trọng rồi.
Khuất Thiên Nam đứng ở trên thành lầu, hắn rất nhiều lần đã thấy người mặc quan phục người Sở đi qua, từ đằng xa gọi tới.
Nhưng mỗi khi hắn thử nghiệm muốn phái người ra khỏi thành bàn bạc, ngoại vi Yến quân ngay lập tức sẽ bắn tên giết chết người Sở đi ra bàn bạc.
Đây thật sự là tình cảnh rất quỷ dị.
Rõ ràng chuyên sứ và quan chức quốc gia hắn ở ngay trong soái trướng Yến quân.
Rõ ràng cái gọi là nghị hòa cũng đã kéo dài lâu như vậy!
Nhưng Sở quân một mực thủ vững trong Ngọc Bàn thành, căn bản không có biện pháp tham dự vào.
Phảng phất, bọn họ chỉ là một đồ trang sức treo.
Nếu thật sự chỉ là trang sức, vậy kỳ thực vẫn tốt.
Để Khuất Thiên Nam khó chịu nhất chính là, phía bên hắn không cách nào phái người ra ngoài, nhưng không ít quan chức phía bên Sở Quốc phái tới, lại thích gọi hàng phía bên ngoài tường thành.
Hiệu quả bọn họ gọi hàng cũng rất rõ ràng, trong thành vốn bởi thiếu lương mà dao động quân tâm, bắt đầu càng ngày càng tan rã xuống.
Nói thật, nếu không phải hiện tại hắn không thể ra ngoài được mà nói, theo tính khí dĩ vãng của Khuất Thiên Nam, hắn thật sự trực tiếp một đao chém chết tất cả quan văn cố ý đến trước tường thành gọi hàng "Động viên" quân tâm kia!
Cũng may, Thanh Loan quân ở một mức độ nào đó, xem như là tư binh Khuất gia, cho nên cho dù vào lúc này, Khuất Thiên Nam vẫn có thể đại khái nắm chặt nhánh quân đội này.
Nhưng rốt cuộc còn có thể kiên trì bao lâu, Khuất Thiên Nam cũng không rõ ràng.
Thân là một trong trụ quốc Sở Quốc, hắn có thể hiểu được ý của triều định nghị hòa, bởi nội bộ Sở Quốc vẫn chưa hoàn toàn yên ổn xuống.
Đồng thời lúc này phái ra đại quân rời khỏi Trấn Nam quan tới đây giải vây, không nói đường xá xa xôi, càng dễ dàng bị người Yến tập kích.
Nhưng ý nghĩ trong lòng Khuất Thiên Nam vẫn là, trận chiến này hắn tiếp tục nữa mới đúng.
Đại Sở có vấn đề, chẳng lẽ người Yến kia không hề có một chút vấn đề?
Chiến tranh giữa đại quốc, rất nhiều lúc so sánh xem ai có thể chống đỡ được lâu hơn.
Có điều, quay đầu lại nhìn về phía binh sĩ Thanh Loan quân hắn mang tới.
Tựa hồ, có thể mang bọn họ bình an về nước, cũng là một chuyện đáng vui mừng.
Nhưng bản thân hắn có thể làm được không?
Ô ô ô. . .
Trong quân trại người Yến, truyền đến tiếng kèn lệnh.
Trong thời gian gần nhất này, Yến quân đối diện mới xem như có hành động.
Khuất Thiên Nam đi tới một bên lỗ châu mai, phóng tầm mắt tới phương xa, con mắt hơi nheo lại.
Đại doanh Yến quân động, rất nhiều đội kỵ binh Yến quân bắt đầu quanh co đi về phía hai hướng nam bắc Ngọc Bàn thành.
Nhưng nhìn dáng vẻ thế nào cũng không giống công thành, bởi Yến quân vẫn chưa đẩy ra dụng cụ công thành.
Đợi sau khi Yến quân bố trị xong quân trận, hai đội mặc quan phục không giống nhau đi về phía Ngọc Bàn thành.
Hai người dẫn đầu song phương, hai tay đều nâng Thánh chỉ, sau đó mỗi bên tùy tùng đều cầm Hắc Long cờ Yến Quốc và Phượng cờ Sở Quốc.
Trong lòng Khuất Thiên Nam trong lúc nhất thời hơi buồn phiền đến hoảng, nhưng vẫn hơi có chút vui mừng.
Cùng lúc đó, Sở quân trên tường thành phát ra tiếng hoan hô.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...