Thanh Loan quân chính là quân đội xếp hạng cao trên Sở Quốc, tố chất và tính dẻo dai theo lý thuyết sẽ không kém, nhưng bộ đội tinh nhuệ thế nào đi chăng nữa, bị trạng thái thiếu lương thực nghiêm trọng như vậy, coi như huyết dũng sôi trào đến đâu, cũng sẽ bị mài nhạt dần.
Đám binh sĩ cũng rõ ràng, hoà đàm thành công, minh ước đã ký kết, bọn họ có thể rời khỏi chỗ đáng chết này, về nước rồi.
Mao Minh Tài và Cảnh Dương một bên phải một bên trái, phân biệt mở ra Thánh chỉ.
Mao Minh Tài tuyên đọc trước một bước, đợi sau khi tuyên đọc xong Thánh chỉ.
Cảnh Dương đem quốc thư vào Ngọc Bàn thành, Mao Minh Tài lui về sau.
Sau nửa canh giờ, trên lâu thành cửa tây Ngọc Bàn thành, xuất hiện bóng dáng của Khuất Thiên Nam.
-Để chúng ta mở cửa thành, cũng được, nhưng ta muốn Tĩnh Nam Hầu Yến Quốc các ngươi tự mình cầm quốc thư ra đảm bảo!
Sau khi đạt thành minh ước, Yến Quốc cùng Sở Quốc sắp trở thành quốc gia huynh đệ.
Thanh Loan quân bị vây bên trong Ngọc Bàn thành, có thể rời khỏi thành về nước.
Căn cứ chi tiết nhỏ trên quốc thư, Thanh Loan quân có thể không dỡ giáp, nhưng nhất định phải giao ra toàn bộ binh khí.
Cho nên, thân là chủ soái Thanh Loan quân, Khuất Thiên Nam cần Điền Vô Kính đơn độc đi ra đảm bảo.
Đương nhiên hắn vẫn chưa biết Tĩnh Nam Hầu Yến Quốc đã lên cấp Vương tước rồi, cho nên trên mặt xưng hô, vẫn gọi là Tĩnh Nam Hầu.
Trong lúc nhất thời, Sở quân trong thành và Yến quân ngoài thành, đều nghiêm túc.
Có điều, bầu không khí kiềm chế vẫn chưa kéo dài quá lâu.
Một bóng dáng vĩ đại khoác giáp trụ mạ vàng cưỡi Tỳ Hưu, đi từ trong quân trận Yến quân chậm rãi đi ra.
Quân coi giữ Sở Quốc trên tường thành, trong lòng gần như đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Điền Vô Kính đi đến dưới tường thành, Tỳ Hưu dừng lại.
Khuất Thiên Nam thả người nhảy một cái, từ trên tường thành rơi xuống, không mang binh khí, tự nhiên cũng không ngựa, đường hoàng đi về phía Điền Vô Kính.
-Chà chà chà. . .
Trịnh Phàm không nhịn được chép miệng một cái.
Đơn đao đi gặp rất tuấn tú? Đương nhiên soái.
Nhưng nói thật, không phải ai cũng có can đảm đơn đao đi gặp Tĩnh Nam Vương.
Không gì khác, Điền Vô Kính chính là tồn tại có thể đánh bại Kiếm Thánh!
Mà Trịnh bá gia trước đây không lâu, vừa mới lợi dụng Kiếm Thánh này, đơn đao chém giết một tên vạn hộ dã nhân Cách Lý Mộc thành công.
Có điều, nhìn dáng dấp, Tĩnh Nam Vương không vô sỉ như hắn.
Khuất Thiên Nam đứng trước mặt Tĩnh Nam Vương, Tĩnh Nam Vương vẫn chưa xuống ngựa.
Nói dễ nghe một chút, hai nước thôi binh ký kết minh ước, nhưng trên thực tế, Sở Quốc mới là phương phải cúi đầu.
Cho nên thân là người thắng, ngồi trên người Tỳ Hưu hơi hơi nhìn xuống ngươi một hồi…
Sai sao?
Khuất Thiên Nam không chú ý chuyện này, hắn chỉ chậm rãi giơ lên Thánh chỉ Sở Quốc nắm trong lòng bàn tay.
Tĩnh Nam Vương cũng giơ lên Thánh chỉ Yến Quốc trong lòng bàn tay.
Minh ước giữa hai nước, tuy rằng có rất nhiều chi tiết nhỏ, liên hệ rất nhiều thứ, nhưng tốc độ làm việc kỳ thực rất nhanh, bởi Sở Quốc bên này không trì hoãn nổi rồi.
-Điền Vô Kính, ta thua, ta đến vì những binh sĩ dưới trướng ta, ta muốn ngươi cầm quốc thư này, sau đó ta sẽ tức khắc hạ lệnh mở cửa thành!
Nói xong, Khuất Thiên Nam nhìn Điền Vô Kính.
Giây lát sau, Điền Vô Kính mở miệng nói:
-Hoàng Thiên Hậu Thổ làm chứng, ta, Điền Vô Kính, nếu vi phạm minh ước, thể xác mục nát, hồn tức vĩnh viễn đọa lạc, trời bỏ đi!
Khuất Thiên Nam nhìn Điền Vô Kính phát xong thề, xoay người vẫy vẫy ta về phía sau.
Kẹt kẹt. . .
Cửa thành Ngọc Bàn thành đã đóng kín mấy tháng, vào lúc này từ bên trong chậm rãi mở ra.
Bọn họ có thể rõ ràng nhìn ra quân sĩ Sở quân bụng đói cồn cào, thậm chí có thể nói sắc mặt trắng bệch, xếp hàng từ trong cửa thành đi ra.
Binh khí của bọn họ, đều bỏ ở cửa thành.
Khuất Thiên Nam quay đầu lại, nhìn Điền Vô Kính trên Tỳ Hưu, nói:
-Nếu kiếp này có cơ hội, ta cũng thả Điền Vô Kính ngươi một lần.
Tĩnh Nam Vương không để ý, Tỳ Hưu chuyển hướng, trở về trong quân.
Cảnh Dương cũng đi ra khỏi cửa thành, đi đến bên người Khuất Thiên Nam, nói:
-Trụ quốc, Nhiếp Chính Vương biết ngài khổ cực không dễ.
Khuất Thiên Nam lắc đầu một cái, nói:
-Lời này, sau khi về nước rồi nói đi!
Lập tức, cảm thấy lời nói của hắn quá mức lạnh lẽo, lát sau nói:
-Ngươi cũng khổ cực, bôn ba lao khổ rồi.
-Trụ quốc nói quá lời, trụ quốc lĩnh cả đội ngũ, ta mang minh ước đến Yến quân làm hành động “Thu đuôi” cuối cùng, đồng thời để người Yến dựa theo minh ước, trước tiên dành cho chúng ta một ít lương thực… Binh sĩ chúng ta đều khổ cực rồi!
Khuất Thiên Nam nghe vậy, phát ra một tiếng thở dài.
Lúc xuất chinh, hắn thật sự không ngờ tới, cuộc chiến này sẽ đến mức độ này, hơn nữa còn lấy phương thức cực kỳ nhục nhã này kết thúc.
…
-A, lại có thể chơi đùa thế chứ!
Tuy rằng đã sớm biết đại khái kết quả minh ước, nhưng Trịnh bá gia vẫn cảm thấy thú vị, thời đại này còn có loại hành vi phóng thích tù binh này.
Đương nhiên, người Sở không cảm giác bọn hắn là tù binh, bởi ký kết minh ước, cho nên quân đội Sở Quốc tự nhiên về nước.
Yến Quốc cũng lấy nhánh Thanh Loan quân này làm thẻ đánh bạc, hi vọng từ Sở Quốc nơi đó trao đổi được càng nhiều lợi ích.
Có điều, Trịnh Phàm từng nghe người mù đã nói, tập tính người Sở không giống những nơi khác, bởi Sở Quốc được thống trị dưới nhiều đại quý tộc.
Cho nên, sẽ xuất hiện thể loại đại quý tộc xung đột vũ trang, cuối cùng sẽ xuất hiện tình huống trả về tù binh và chủ tướng đối phương.
Đánh trận mà nói, binh sĩ có thể chết, nhưng quý tộc nhất định phải sống.
Kỳ thực, Trịnh Phàm đã quen thuộc thời kỳ Xuân Thu chiến quốc, cũng chơi bài này, chủ tướng và quý tộc đều được thu xếp, sau đó dùng tiền chuộc đưa về.
Thời kỳ Trung cổ Châu Âu cũng giống vậy, cho dù trong chiến tranh, song phương cũng cực kỳ ăn ý bảo vệ tính mạng cho quý tộc.
Bởi lẫn nhau đều cảm giác bản thân là quý tộc, tính mạng này dĩ nhiên so với binh sĩ phổ thông, quý trọng hơn rất nhiều.
Tiện dân bá tính, chết cũng là chết, không đáng kể!
Người Sở đang ra khỏi thành, Cảnh Dương tìm tới Mao Minh Tài, yêu cầu Mao Minh Tài theo minh ước, trước tiên trích cấp một ít lương thảo ra.
Sau khi Tĩnh Nam Vương trở về trong quân, không hề dừng lại, ngược lại trực tiếp cưỡi Tỳ Hưu đi một bên Vọng Giang.
Trịnh Phàm cùng một đám thân vệ theo phía sau.
Tĩnh Nam Vương từ trên người Tỳ Hưu xuống, đứng bên cạnh Vọng Giang.
Các thân vệ không dám lên trước, quấy rối Vương gia.
Chỉ có Trịnh Phàm, đi tới.
Tĩnh Nam Vương đưa tay, chỉ chỉ Vọng Giang trước mặt, nói:
-Ngươi cảm thấy phong cảnh nơi này làm sao?
Trịnh Phàm mở miệng nói:
-Nước sông bao la, trời cao mây nhạt.
-Đúng đấy, quá phai nhạt.
-Vương gia, lần này thả qua bọn họ, chờ tu dưỡng sinh lợi mấy năm, mạt tướng lại theo Vương gia, một lần nữa đánh dẹp bọn họ là được.
Điền Vô Kính nở nụ cười, xoay người nhìn Trịnh Phàm, nói:
-Ta vừa nói với ngươi, người làm tướng, nên có đại khí phách. Ngươi cho rằng hiện tại trong lòng Bản Vương đang để ý những thứ này sao?
-Không phải, Vương gia, ta không phải có ý này, lòng dạ Vương gia tự nhiên bao la hơn Nhật Nguyệt, mạt tướng kính nể Vương gia như nước Vọng Giang này liên miên không dứt…
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...