Điền Vô Kính giơ tay lên, đánh gãy Trịnh Phàm đang nịnh nọt.
Trịnh Phàm cũng biết điều ngậm miệng lại.
Điền Vô Kính ngược lại mặt hướng Vọng Giang, đứng chắp tay.
Trịnh Phàm và hắn vẫn đứng chỗ này.
Một lúc lâu, Điền Vô Kính mở miệng nói:
-Tổng binh Tuyết Hải Quan Trịnh Phàm nghe lệnh!
Trịnh Phàm sửng sốt một chút, nhưng ngay lúc đó một chân quỳ xuống, thành tiếng nói:
-Có mạt tướng!
Điền Vô Kính ngồi xổm xuống, hai tay bốc lên một nắm nước sông, vừa rửa tay vừa rất bình tĩnh nói:
-Tận diệt!
Trịnh Phàm có chút ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Tĩnh Nam Vương đứng trước mặt hắn.
Lúc gió hoàng hôn thổi qua, mang theo một chút hàn ý, mà chen lẫn khí ẩm, thỉnh thoảng thổi qua bên tai.
-Hầu. . . Vương gia.
Trịnh Phàm lúng túng một hồi.
-Ngươi nghe được sao?
Điền Vô Kính đưa tay, chỉ chỉ mặt sông Vọng Giang đã tan băng, đang chảy xuôi.
-Bản Vương nghe được rồi! Bản Vương nghe được mấy vạn binh sĩ Yến Quốc đang khóc nói trong nước sông với Bản Vương, bọn họ nói cho Bản Vương, bọn họ không quen bơi, bọn họ nói với Bản Vương, nước sông quá lạnh quá băng, cũng quá cô tịch!
Trịnh Phàm bỗng nhiên nghĩ đến sự kiện lúc trước hắn bị tính toán, Điền Vô Kính mang theo hắn vào kinh đô, trực tiếp phế bỏ Tam hoàng tử.
Luận tự bênh, vị Vương gia trước mắt này, thuộc về đệ nhất.
Điền Vô Kính từng nói với hắn:
Yến Quốc ta,
Nhân khẩu đông đúc không sánh được Càn Quốc!
Thổ địa màu mỡ không sánh được Sở Quốc!
Bên ngoài an bình không sánh bằng Tấn Quốc!
Yến Quốc ta lập quốc mấy trăm năm tới nay, chỗ dựa vững chắc nhất chính là, binh sĩ Yến Quốc từng bầy từng bầy đeo mã tấu phóng ngựa lao tới chiến trường chém giết.
Trên triều đình có thể tùy tiện đấu, nhưng trong quân… Tuyệt đối không thể loạn… Càng không thể để các huynh đệ mất đi chiến tâm!
-Thả người Sở rời đi, cũng được! Nhưng vậy tai, thả bọn họ rời đi!
Để Thanh Loan quân cứ như vậy bình yên về nước, như vậy mối thù ngày nọ của mấy vạn binh sĩ Yến quân chết trong tay người Sở và chết chìm trong Vọng Giang.
Nên làm gì?
Có mấy lời, vẫn kẹt trong cổ họng Trịnh Phàm, nhưng hắn không cách nào nói ra.
Giết tù binh bất tường, hủy minh ước cũng là tối kỵ, cho nên không dễ nói ra.
Bởi Trịnh Phàm rõ ràng, Điền Vô Kính căn bản không để ý những thứ này.
Lúc trước, trước mặt hai quân, hắn phát hạ lời thề đối với vị trụ quốc Sở Quốc kia.
Đối với Điền Vô Kính, hắn không sợ vận mệnh đe dọa, mà hắn đã sớm chọn xong kết cục cho bản thân.
-Trịnh Phàm.
-Có mạt tướng!
-Làm việc đi!
-Mạt tướng. . . Lĩnh mệnh!
Trịnh Phàm chậm rãi đứng lên.
-Máu sẽ bắn lên trên người ngươi, nhưng tội nghiệt sẽ để Bản Vương ta gánh!
Ý chính chính là vinh quang, căn cơ, tư lịch của quân nhân đều cần máu tươi của kẻ địch đúc ra.
Cái này cho ngươi cầm!
Tội nghiệt này, Điền Vô Kính ta chịu trách nhiệm!
-Vương gia, mạt tướng không phải có ý này, mạt tướng chỉ không muốn Vương gia cuối cùng. . .
Nếu Trịnh Phàm được lựa chọn, hắn thật hi vọng Điền Vô Kính thẳng thắn phản, coi như kết quả không được, nhưng ít ra có thể thoải mái!
Nếu thất bại mà nói, chí ít cũng coi như oanh oanh liệt liệt một hồi, bản thân hắn quá mức mang theo các Ma Vương đi tiếp tục mở khách sạn, bán bánh bao thịt là được!
Nhưng hắn lại rõ ràng, Điền Vô Kính không thể tạo phản đối với Đại Yến!
Giây lát sau, Trịnh Phàm chắp tay nói:
-Xin Vương gia hạ lệnh!
Tĩnh Nam quân không phụng Hoàng chiếu, chỉ nhận lệnh Tĩnh Nam Hầu, hiện nay chính là lệnh Tĩnh Nam Vương.
Lần này Trịnh Phàm không mang lính của hắn đi, muốn điều động Tĩnh Nam quân, nhất định phải có lệnh bài, kỳ thực cũng chính là "Hổ phù".
Điền Vô Kính khẽ lắc đầu, nói:
-Không!
…
-Lương thực! Lương thực!
-Lương thực! Lương thực!
-Chúng ta cần ăn! Chúng ta cần ăn!
-Nhanh cho chúng ta lương thực, lương thực!
Sở quân đã cơ bản rời khỏi Ngọc Bàn thành, tất cả ngồi thành đoàn dưới đất, hướng về phía người Yến đòi lương ăn.
Đây là điều kiện bên trong minh ước, Sở quân sẽ rút khỏi Ngọc Bàn thành, nhưng trên đường vè nước, người Yến phải cung cấp lương thực cho bọn hắn.
Những Sở quân này đã ở trong thành chịu đói mấy tháng, vào lúc này thả binh khí đi ra, tự nhiên không thể trực tiếp lựa chọn hành quân, bọn họ cấp thiết muốn, chính là lương thực đầy bụng.
Khuất Thiên Nam cưỡi ngựa, đứng phía trước nhất của đội ngũ, con ngựa dưới khố này của hắn, đã là hàng hiếm bên trong nhánh Sở quân này, bởi những chiến mã còn lại đã sớm bị giết thịt.
Sứ thần Sở Quốc Cảnh Dương chủ động tìm Mao Minh Tài, nói:
-Mao đại nhân, Sở quân ta đã ra khỏi thành, lương thực đâu?
-Cái này…
Mao Minh Tài do dự một chút, mới mở miệng nói:
-Bản quan đã phái người đi thúc dục.
-Mao đại nhân, chúng ta đã chờ đợi rất lâu, những binh sĩ này còn chịu đói lâu hơn nhiều, nếu không ăn uống, sẽ có bao nhiêu người đói bụng ngất đi, thậm chí đói bụng chết rồi!
Cái này cũng không phải là khuếch đại, trước thủ thành đói bụng, kỳ thực cũng đều có một khẩu tinh khí thần đang mạnh mẽ chống đỡ.
Hiện tại minh ước đạt thành, ra khỏi thành, cả người đã thả lỏng ra, dễ dàng gặp sự cố.
-Sở sứ chớ vội, bản quan lại phái người thúc giục.
Lúc này, Trịnh Phàm cưỡi Tỳ Hưu lại đây rồi.
Lúc này Trịnh bá gia, có chút hồn vía lên mây.
Tuy nói hiện tại hắn đã không phải tên ngố năm đó, cũng coi như trải qua rất nhiều chiến sự to to nhỏ nhỏ, nhưng giết tù binh, mà giết tù binh trên quy mô khổng lồ như vậy, đây quả thực là lần đầu tiên!
Trên chiến trường, không phải ngươi chết ta sống, nói thật, giết người cùng nhìn một nhóm người bị giết, kỳ thực không có chút áp lực nào trong lòng.
Thậm chí, trong lòng còn cảm thấy có chút thoải mái.
Nhưng tầm mắt nhìn thấy, thấy người Sở liên miên ngồi dưới đất hô to cần lương thực, bọn họ đã thả binh khí xuống.
Vào lúc này, Trịnh Phàm phảng phất lại trở về đêm hôm ấy tại Điền trạch!
Bản thân hắn đứng bên người Điền Vô Kính.
Tĩnh Nam Hầu nói ra câu kia:
Chó gà không tha.
Tại sao, lúc mỗi lần gặp phải chuyện kiểu này, bản thân hắn đều đứng bên người Điền Vô Kính?
Loại tâm tình phức tạp này, Trịnh Phàm đũng là không phải lập dị, tình cảm và yêu ghét của con người, kỳ thực chính là đồ vật lập thể, vĩnh viễn không phải một mặt phẳng bản vẽ.
Nếu đây thật sự là một cái mặt phẳng mà nói, vậy rất nhiều chuyện, ngược lại đơn giản hơn nhiều rồi!
Trịnh Phàm hơi ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi.
Trong đầu hắn, bắt đầu tưởng tượng hình ảnh một ngày kia binh sĩ Yến Quốc chết chìm trong Vọng Giang, đồng thời thủy sư và binh sĩ Sở Quốc vừa cười to hát Sở ca vừa bắn giết người Yến đang bơi lội trong nước.
Trong đáy lòng Trịnh Phàm không ngừng lặp câu:
Nếu các ngươi làm mồng một, vậy hiện tại đừng trách ta làm mười lăm.
Nếu các ngươi lựa chọn liên thủ với dã nhân, như vậy phải chuẩn bị cho kết cục…
Đây là báo ứng của các ngươi, ta đang báo thù!
Các ngươi đói bụng, các ngươi đói ăn, nhưng không ai mời các ngươi đến nơi này!
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...