Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 743: LÝ PHÚ THẮNG!

Trịnh bá gia vẫn không cho rằng hắn đường hoàng ra dáng là Yến quân và là một phần của Yến Quốc.

Vào lúc này đang liều mạng tự nói với bản thân: Yến Quốc là nhà ta, Yến Quốc là nhà ta.

Cho tới chuyện vi phạm minh ước sẽ có hậu quả gì, Yến Hoàng và các đại lão trên triều đình sẽ phản ứng thế nào, vân vân…

Trịnh bá gia đều lười suy nghĩ, vào lúc này đầu óc hắn kỳ thực đã không đủ lớn rồi!

Đến cuối cùng, trong cổ họng Trịnh bá gia phát ra một tiếng gầm nhẹ.

Sau đó hắn lại cúi thấp đầu xuống, sau đó lại chậm rãi giơ lên.

Trong viền mắt, đã bắt đầu ửng hồng!

Bản thân hắn cầu Tĩnh Nam Vương xin lệnh bài, nhưng Tĩnh Nam Vương không cho!

Kỳ thực, Trịnh Phàm biết Tĩnh Nam Vương có ý gì.

Hắn không trách Điền Vô Kính để cho hắn đến truyền đạt mệnh lệnh này, một cái “Ác danh” lớn như vậy, Trịnh bá gia hắn bao nhiêu cân lượng, coi như ngươi muốn cướp lưng, người ta cũng không nhất định nhận ngươi.

Người có thể hạ lệnh, tất nhiên chỉ có một vị kia.

Trịnh Phàm kỳ thực đã cùng người mù phân tích qua, Điền Vô Kính không thể phản Yến, nhưng hắn chống đỡ đối với Trịnh Phàm, kỳ thực đã quá lớn rồi!

Đương nhiên, được người lãnh đạo trực tiếp thưởng thực, được một trong ba cự đầu Yến Quốc cường lực nâng đỡ.

Cảm giác này tự nhiên cực kỳ tốt đẹp!

Hiện tại, để cho hắn dưới tiền đề không có “Hổ phù” điều động binh mã… Thất bại… Cũng là chuyện thường!

Rốt cuộc không có quân lệnh, không phải sao!

Nếu hắn thực sự không làm gì được, vậy chỉ có thể để Tĩnh Nam Vương đích thân hạ lệnh!

Hắn hạ lệnh khẳng định không thành vấn đề, đừng nói giết những tù binh Sở Quốc này.

Ngay cả trực tiếp hạ lệnh Tĩnh Nam quân đến Yến Kinh cướp Long ỷ, cũng không thành vấn đề.

Lúc trước Đỗ Quyên vừa mới chết, mấy vị Tổng binh Trần Dương quỳ sát trong Hầu phủ Tĩnh Nam Hầu.

Ngươi cho rằng bọn họ cùng Tĩnh Nam Hầu thủ linh vị sao?

Bọn họ kỳ thực đang biểu đạt thái độ trước mặt Tĩnh Nam Hầu, đây là đang thỉnh nguyện, cũng có thể bị cho rằng: Đang thỉnh chiến!

Mà nếu hắn, dưới tiền đề không nắm giữ hổ phù, có thể điều động Tĩnh Nam quân.

Chờ sau đó, Tĩnh Nam Vương lại xác nhận chuyện này.

Cái này ảnh hưởng đối với hắn cực kỳ lớn!

Bởi vậy mang ý nghĩa, Trịnh Phàm hắn tương tương với thu được Tĩnh Nam Vương tán thành. . .Quyền lực điều binh!

Có một rồi sẽ có hai, nếu một ngày, xuất hiện biến cố đặc thù gì…

Hắn thật sự có thể…

Đương nhiên phải dưới tiền đề là, ngươi có thể điều động!

Ngươi có thể dựa vào tiếng tăm của ngươi, chiến công của ngươi, sức ảnh hưởng của ngươi trong quân đội, cũng có thể dựa vào thân phận tâm phúc của Tĩnh Nam Vương.

Thậm chí vẫn có một số ít người mơ hồ biết, chuyện Tiểu vương gia được ai nuôi!

Đúng, Điền Vô Kính nói rất đúng.

So với ảnh hưởng trái chiều do bản thân đứng ra hạ lệnh giết tù binh, triệt để tiêu diệt dám người Sở này.

Thành công làm "Phát ngôn viên" đứng trên sân khấu, lần đầu tiên dùng sức ảnh hưởng điều động Tĩnh Nam quân, nhận được một phần quyền lực từ Tĩnh Nam Vương chuyển đến trên người hắn.

Một chút ảnh hưởng trái chiều kia, quả nhiên có thể bỏ qua không tính rồi!

Bởi Bình Dã Bá hắn, rốt cuộc cũng không dựa vào bổng lộc người Sở ăn cơm!

Mà sau khi hắn giết tù binh, danh vọng của hắn trong Yến quân trong chớp mắt được cất cao lên tầm mới.

Thần tượng từ cây cỏ quật khởi, đã chuyển biến thành một ngọn núi lớn chân chính trong quân đội!

Cho dù đây là một đỉnh núi nhỏ, ít nhất đây vẫn là đỉnh núi, không phải sao!

Sau khi nghĩ thông suốt những thứ này, lại nhìn những tù binh người Sở đang ngồi dưới đất hô đòi ăn.

Trịnh bá gia cảm giác tội lỗi trong lòng giảm bớt hơn nhiều.

Bọn họ không phải người, bọn họ chỉ là tiểu quái ta cày trong game!

Khả năng bản thân hắn sẽ gặp ác mộng, nhưng hắn đã không có lựa chọn nào khác!

Bởi Trịnh Phàm rõ ràng, Điền Vô Kính bồi dưỡng và nâng đỡ đối với hắn, phải trên cơ sở hắn có năng lực làm việc.

Một khi bản thân hắn để Điền Vô Kính thất vọng rồi, để Điền Vô Kính chung quy cảm giác hắn vẫn là bùn nhão không dính lên tường được.

Như vậy khả năng. . .

Một người có thể tự diệt cả nhà, một người có thể trong chớp mắt vi phạm lời thề độc với trời đất.

Hắn có chuyện gì, không dám làm, cùng không đành lòng làm?

-Bình Dã Bá, Bình Dã Bá.

Mao Minh Tài đi đến trước mặt Trịnh Phàm, kéo Trịnh Phàm ra khỏi suy nghĩ trong nội tâm.

-Mao đại nhân?

-Bình Dã Bá, xin ngài phái người phân phối một ít lương thực đến đây đi, người Sở bên kia thúc dục gấp, nếu trì hoãn lâu, có thể sẽ xuất hiện sai lầm!

Theo Mao Minh Tài, Trịnh Phàm là tâm phúc của Tĩnh Nam Vương, hắn nói chuyện tự nhiên có trọng lượng hơn những người khác!

Đường đường Binh bộ Thượng thư, ở trong quân doanh Tĩnh Nam quân, thật không cách nào nói chuyện “Cứng” được!

Trịnh Phàm nghe vậy, gật gù, đưa tay chỉ tuỳ Nhiễm Dân đang tùy tùng sau lưng Mao Minh Tài, nói:

-Giúp ta gọi Tổng binh Lý Phú Thắng tới!

Nhiễm Dân không do dự, lập tức đồng ý.

Tuy nói hắn đã bị Mao Minh Tài mời chào, nhưng trước mắt hắn vẫn là một thành viên của Tĩnh Nam quân.

Mao Minh Tài cho rằng Trịnh Phàm gọi Lý Phú Thắng tới vì chuyện lương thảo, cũng yên lòng, sắc mặt trở nên nhu hòa rồi.

Không bao lâu, Lý Phú Thắng đến rồi.

Lúc Lý Phú Thắng đi tới trước mặt Trịnh Phàm, mắt thấy Trịnh Phàm còn vẫn ngồi trên Tỳ Hưu, lúc này sắc mắt của Lý Phú Thắng chìm xuống!

Trong mắt Lý Phú Thắng, Trịnh Phàm xem như là binh sĩ từng dưới trướng hắn, người dưới tay mình có tiền đồ, hắn kỳ thực rất vui vẻ.

Rốt cuộc, có lẽ lúc trước hắn kết luận Trịnh Phàm không phải vật trong ao, bản thân cũng mang tên tiểu tử này vào trung quân, dạy Trịnh Phàm đánh trận.

Trong quân đội không thể so với nghề nghiệp khác, cũng không tồn tại cái gì dạy dỗ đồ đệ, sư phụ chết đói, hơn nữa trong quân đội cực kỳ ưa chuộng tình nghĩa huynh đệ, tướng sĩ.

Nhưng loại người nhận được địa vị cao, hoàn toàn quăng rơi lão huynh đệ, ngay cả mặt mũi và tình cảm cũng không cho, vậy thì rất khó để người ta tiếp nhận rồi.

Sau khi Lý Phú Thắng rất bất mãn nói ra những câu này, Trịnh Phàm vẫn không xuống!

Lúc này Mao Minh Tài chủ động đi tới, mở miệng nói:

-Lý tổng binh, xin ngươi nhanh chóng phân phối một nhóm lương thực trong quân doanh tới đây cho những người Sở này!

Lý Phú Thắng nhìn về phía Mao Minh Tài, mím mím môi.

Cuối cũng vẫn quỳ một chân xuống, nói:

-Mạt tướng Lý Phú Thắng, gặp Thượng thư đại nhân!

Tổng binh tương đương với một Tư lệnh quân khu, trên danh phận, ai lớn ai nhỏ, vừa nhìn đã biết!

Mà theo Trấn Bắc Hầu phủ đem Trấn Bắc quân tháo xuống, chủ động đưa cho triều đình, Trấn Bắc quân kia, trừ bỏ những tên Thiên Vương lão tử theo Hầu gia bên ngoài, những người còn lại không thể không thích ứng quy củ mới này.

-Lý tổng binh mau mau đứng lên, Mao mỗ không nhận nổi lễ của ngươi, vẫn mau mau…

Lúc này, Trịnh Phàm khoan thai mở miệng nói:

-Lý Phú Thắng!

Không phải Lý đại nhân, không phải lão cao, thậm chí còn không gọi tên chính thức Lý tổng binh.

Mà trực tiếp gọi xưng tên chữ.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!