Có điều, làm “Học sinh” của Điền Vô Kính, thoạt nhìn rất tốt đẹp, nhưng trong này thừa nhận áp lực mà người khác không cách nào tưởng tượng.
Lúc hắn tốt với ngươi, thật tốt!
Lúc hắn rèn luyện ngươi, nếu xuất hiện một điểm sai lầm, vậy người ngươi không còn rồi!
-Vương gia, bởi ta phát hiện trong lòng ta lại không có cảm giác không thoải mái, cảm thấy không dễ chịu.
Nghe được câu trả lời này, Điền Vô Kính chậm rãi nhắm chặt mắt lại.
Hai người đàn ông, một người đứng, một người ngồi.
Người đứng có địa vị cao.
Người ngồi có địa vị thấp.
Một lúc lâu, Trịnh Phàm bỗng nhiên nở nụ cười, ném tàn thuốc vào mặt sông, đưa tay nắm bùn nhão bên người, ném về phía giữa sông.
-Ngươi không thích?
Điền Vô Kính hỏi.
Trịnh Phàm ngẩng đầu lên.
Hắn nhìn Điền Vô Kính sau lưng, nói:
-Vương gia, ta thích biến thành dáng vẻ của ngươi, nhưng ta không thích biến thành ngươi.
Ta muốn giống ngươi rong ruổi chiến trường, dưới trướng Thiết kỵ như mây.
Mà ta không phải muốn giống Điền Vô Kính ngươi, kiềm chế như vậy đến mức tự tàn phá cuộc sống.
Điền Vô Kính đăm chiêu gật gù, mở miệng nói:
-Ta biết.
-Hô…
Trịnh Phàm yên lặng điều chỉnh thân thể của hắn, cải biến thành tư thế quỳ một gối xuống, hướng về phía Điền Vô Kính, nói:
-Xin Vương gia thứ tội.
-Ngươi nói, chỉ là lời nói thật lòng mà thôi, trong quân chỉ có nói dối quân tình mới có tội, nói thật không có tội.
Điền Vô Kính hạ thấp tư thái, ngồi xuống một bên Vọng Giang.
Hắn liếc mắt nhìn Trịnh Phàm vẫn quỳ nơi đó, Điền Vô Kính đưa tay không vỗ vỗ chỗ bên người, nói với Trịnh Phàm:
-Ngồi đi.
-Tạ Vương gia!
Hai con Tỳ Hưu, song song đứng phía sau trách cứ, con Tỳ Hưu nhỏ kia rõ ràng hơi hốt hoảng, sức lực không đủ.
Còn hai người đàn ông phía trước kia, một người phía sau lưng như núi cao vĩ ngạn, còn một người kia, có vẻ khí tràng bị áp chế có chút uể oải.
Tuy nói Trịnh tướng quân ở Thịnh Lạc quân cũng nhất hô bá ứng, ngày thường ở trong Thịnh Lạc thành, càng phất tay một cái, có thể dẫn tới dân chúng địa phương nhiệt tình hoan hô.
Nhưng lúc bên người Điền Vô Kính, trên khí thế, ai có thể ép được Điền Vô Kính hắn?
Đương nhiên, cũng không cần thiết đi ép cái này.
-Kỳ thực, Bản Vương không hy vọng ngươi đi con đường giống ta!
Trịnh Phàm nghe nói như thế, sửng sốt một chút.
Lúc trước hắn, chỉ hơi làm càn muốn phát tiết tâm tình một hồi, cho nên biểu lộ chân tình khó có được một hồi.
Rốt cuộc, Điền Vô Kính uy nghiêm đến đâu, nhưng theo Trịnh Phàm, Điền Vô Kính kỳ thực giống một huynh trưởng nghiêm khắc của hắn.
Làm đệ đệ, dưới tiền đệ hạn chế, khóc thì khóc, làm ồn ào, phát tiết tâm tình một hồi, cũng là chuyện đương nhiên.
Đương nhiên, cái này cần bắt được đúng điểm dừng.
Quá rồi, chọc người ta phiền!
Ngụy công công từng nói, Ti lễ giám đang thiếu nhân tài như Trịnh Phàm.
Bởi loại người có thể có vẻ thân mật rồi lại không vượt qua củ với chủ nhân, quả nhiên chính là học vấn cao cấp nhất mà đám nô tài muốn học.
Dưới con mắt của Ngụy công công, Trịnh Phàm chính là thiên tài bẩm sinh.
Nhưng bản thân làm sao chơi đùa là chuyện của hắn, để Trịnh Phàm không ngờ tới là, vào lúc này Điền Vô Kính tựa hồ cũng muốn nói một ít lời từ đáy lòng.
Điều này làm cho Trịnh Phàm theo bản năng cảm thấy có chút sợ hãi.
-Con đường này, quá khổ, quá mệt mỏi, cũng quá cô độc.
Trịnh Phàm rõ ràng, bởi trên con đường này, dính đầy máu tươi, bất luận làm sao cũng không thể thanh tẩy và xóa đi máu tươi.
-Vương gia, nếu cho ngài một cơ hội làm lại, ngài sẽ lựa chọn thế nào?
Trịnh Phàm vẫn không nhịn được hỏi một câu này.
Trầm mặc,
Trầm mặc,
Trầm mặc…
Một lúc lâu sau, trên mặt Điền Vô Kính lộ ra một vệt nụ cười, không thể nói ôn hoà, nhưng cũng không thuộc về cười khổ, thậm chí còn mang theo một chút nhàn nhạt thoải mái, nói:
-Bản Vương, đã chọn.
Lúc này, trên mặt sông Vọng Giang trước mặt hai người, đã bắt đầu ửng hồng, bởi trên thượng du, máu tươi của người Sở đã chảy vào bên trong Vọng Giang.
Điền Vô Kính chỉ chỉ phương hướng thượng du, nói:
-Đi lên xem một chút đi, đừng lãng phí, cách cục của ngươi rất lớn, nhưng nếu không có đầy đủ khí phách bổ sung, cách cục có lớn đến đâu, chung quy vẫn không đến đâu!
Trịnh Phàm yên lặng đứng yên, quay đầu lại, liếc mắt nhìn Điền Vô Kính vẫn đang ngồi bên sông, lập tức cất bước, bắt đầu du tẩu về phía trên.
Âm thanh của Điền Vô Kính, lần thứ hai vang lên:
-Võ đạo và nhân sinh, kỳ thực đều giống nhau, càng đi lên, bản thân càng nhìn thấy càng nhiều máu tươi và thi thể. Ngươi không cần thích, bởi thế này sẽ trở nên giống Lý Phú Thắng, đi vào đường lệch. Ngươi không thể đi mất cảm giác, mất cảm giác, ngươi sẽ quên không chỉ đồ vật ngươi không muốn nhìn thấy.
-Vương gia, vậy phải làm thế nào?
Trịnh Phàm vừa đi dọc theo hướng nam bờ sông, vừa nói.
-Ngươi cần học được thích ứng!
Đây là đáp án do Điền Vô Kính đưa ra.
Trước mắt máu tươi đều mới, ngươi có thể thấy máu nhuộm dần trên mặt sông, chóp mũi tựa hồ có thể ngửi được mùi máu tanh tràn ngập trong không khí,
Trịnh Phàm đang điều chỉnh hô hấp, từng bước từng bước đi về phía trước, trong đầu của hắn còn đang vang vọng lời của Điền Vô Kính.
Đây là chỉ điểm, đến từ một nhân vật cường hoành từng đơn độc đánh bại Kiếm Thánh, đối với ngươi.
Trịnh Phàm tự nhiên rõ ràng loại chỉ điểm này rốt cuộc quan trọng và quý giá cỡ nào, cho nên khẳng định không thể lãng phí nó.
Con Tỳ Hưu kia thuộc về Trịnh Phàm, thấy Trịnh Phàm một người đi lên trên, bản năng muốn theo sau, lại bị con Tỳ Hưu to lớn bên người nó cản đường.
Dưới ánh tà dương, Trịnh Phàm từ từ đi tới.
Dần dần, Yến quân bắt đầu chém giết càng lúc càng kịch liệt đối với người Sở trên thượng du.
Máu trên mặt sông cũng bắt đầu càng ngày càng nồng.
Tựa hồ bởi cảnh tượng trước mắt kích thích, khí huyết trong cơ thể Trịnh Phàm, cũng bắt đầu từ từ xao động lên.
Một bộ thi thể người Sở bồng bềnh trên mặt nước Vọng Giang.
Sau đó, là bộ thứ hai, bộ thứ ba, bộ thứ tư. . .
Rất nhanh không cần đếm, bởi đã không thể đếm kịp được nữa rồi!
Vị trí thượng du, có kỵ binh Yến quân bắt đầu đuổi về phía hạ du, dùng cung tên, bắn giết những tên người Sở kia có ý đồ nhảy vào trong dòng sông chạy trốn.
Kỹ năng bơi của người Sở so với người Yến tốt hơn rất nhiều.
Nhưng nếu đã bắt đầu hạ sát thủ, như vậy người Yến tự nhiên cũng không khách khí, càng sẽ không dành cho người Sở khả năng chạy trốn.
Lúc đám kỵ binh đi qua bên người Trịnh Phàm, tất nhiên nhận ra Trịnh Phàm, nhận ra vị Bình Dã Bá này.
Thấy vị Tổng binh đại nhân này lúc trước nhấc lên chuyện chém giết tù binh, hiện tại đang một mình đi về phía nam, một ít kỵ sĩ thăm hỏi một tiếng, cũng có một chút kỵ sĩ chỉ dùng mã tấu đập vào giáp trụ ứng đối.
Nhưng khi thấy Trịnh Phàm tựa hồ không rảnh để ý tới bọn họ, chỉ một lòng một dạ đâm đầu về phía nam, từng nhóm kỵ sĩ này không dừng lại làm gì, tiếp tục đi truy sát mục tiêu của bọn hắn.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...