Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 749: TẨU HỎA NHẬP MA?

Sau khi đồ đao khai phong, muốn đúng lúc dừng, dĩ nhiên là chuyện không thể.

Nhớ lúc đầu, lúc Tĩnh Nam Hầu tự diệt cả nhà, những quân sĩ Tĩnh Nam quân giết đỏ cả mắt rồi đồng thời trong lòng cũng chịu đựng áp lực cực lớn, lần trước kém chút chém chết vị Hoàng Hậu kia!

Có điều cũng may, nơi này có quá nhiều tù binh người Sở, coi như không đủ để tất cả binh sĩ Yến quân mỗi người đều có thể chém hai thủ cấp, nhưng vẫn thừa sức để phía trên giáp trụ bản thân vấy một ít máu.

Đi tới đi tới, Trịnh Phàm bỗng nhiên cảm giác được bên cạnh mình, tựa hồ còn có một cái bóng.

Bên trái thân thể hắn, thoạt nhìn đang đi cùng hắn.

Dư quang của khóe mắt, nhìn thấy một nam tử mặc áo nỉ đen trên người, trong miệng ngậm một điếu thuốc, hốc mắt có chút lõm, đốt ngón tay trở nên trắng.

Người này rất quen thuộc, nhưng cũng rất xa lạ, tựa hồ rất xa xưa rồi!

Tương tư mãnh liệt đến đâu, hoài niệm nhiều hơn nữa, một khi bị chia nhỏ đến hiện tại và quá khứ, đó chính là chỉ xích thiên nhai chân chính.

Trịnh Phàm cảm giác tầm mắt của hắn bắt đầu mơ hồ dần.

Trong nhận thức của hắn, bỗng nhiên xuất hiện một chút sai lệch và hoảng hốt!

Ta là ai?

Ta là Trịnh Phàm.

Vậy ta, rốt cuộc là Trịnh Phàm nào?

Trong đầu hắn, tựa hồ lại hiện ra hình ảnh hắn đang làm việc trong phòng, trong cái gạt tàn thuốc nhét đầy tàn thuốc lá, trong thùng rác dưới chân lại có hai thùng mì.

Rèm cửa sổ đóng chặt, cho nên không cách nào phân biệt bây giờ là ban ngày hay ban đêm, bởi tiết tấu sinh hoạt mặt trời mọc thì làm mặt trời lặn thì nghỉ, đối với một số người mà nói, sớm không còn phổ biến nữa.

Tùng tùng tùng!

Tùng tùng tùng!

A a a a a a!

Bên tai, bắt đầu truyền đến từng trận tiếng vó ngựa, cùng với tiếng kêu thê lương thảm thiết của người Sở kêu lên khi bị mũi tên bắn trong Vọng Giang.

Những thanh âm này, đem Trịnh Phàm từ trong vòng xoáy của ký ức lôi ra ngoài, hắn có chút mờ mịt lại mở mắt ra, vừa vặn xông tới trận khói bụi, khiến hắn mờ mắt.

-Bá gia!

-Đại nhân!

Thỉnh thoảng lại có kỵ binh đi qua hắn hành lễ, Trịnh Phàm chỉ dùng tay xoa con mắt của hắn, không đáp lại.

Rốt cuộc, con mắt thoải mái không ít.

Nhưng khi bản thân hắn lần thứ hai cẩn thận từng li từng tí một nhìn về phía bên trái hắn, hắn phát hiện người mặc áo nỉ kia vẫn còn đứng nơi đó.

Tên kia còn đang theo bước tiến của hắn, từng bước từng bước đi về phía trước, hơn nữa trên khuôn mặt kia, mang theo một vệt nụ cười, nụ cười này đang cười chính hắn.

Trào phúng sao?

Không giống vậy.

Chẳng đáng sao?

Cũng không phải.

Ngược lại giống như nhìn thấy một chuyện thú vị, đâm trúng điểm cười.

Trịnh Phàm đưa tay vỗ vỗ đầu, hắn không biết đây có phải cảm giác hắn muốn tìm được hay không, nhưng hiện tại hắn có chút khó chịu, hắn muốn thoát ly khỏi đây.

Đồng thời, Trịnh Phàm không dám đem ánh mắt của hắn nhìn về phía bên trái, bắt đầu lệch hướng bên phải, hi vọng bên trong tầm mắt của hắn không xuất hiện tồn tại khiến hắn cảm thấy chói mắt.

Nhưng hắn sai rồi, bởi lúc này hắn mới phát hiện, bên phải hắn cũng có một người đứng.

Người này máu me khắp người, mặc giáp trụ giống hắn như đúc, kỳ thực giống hắn bây giờ như đúc.

Khác biệt duy nhất, khả năng chính là trong mắt đối phương kia hiện ra con ngươi màu đỏ thẫm và biểu hiện tham lam và hưởng thụ tràn đầy trên mặt.

Trịnh Phàm không kìm lòng, bắt đầu dùng hai tay che lỗ tai.

Hắn cảm giác hiện tại hắn hẳn tiến vào một loại trạng thái tinh thần dị thường nào đó.

Khả năng chịu kích thích do bản thân hắn hạ lệnh giết tù binh, cũng khả năng do lúc trước hắn bị những lời của Điền Vô Kính kích thích.

Cũng khả năng do sâu trong nội tâm hắn, mấy năm qua tích góp rất nhiều vấn đề tâm lý, vào lúc này bị triệt để phóng thích ra ngoài.

Ta… Ta rốt cuộc là ai?

Đây là vấn đề rất nhiều người sẽ hỏi hắn.

Mà hiện tại, Trịnh Phàm bức thiết muốn biết đáp án vấn đề này.

Đáng tiếc, hiện tại người mù không ở bên cạnh hắn.

Trịnh Phàm dừng bước lại, hắn cúi đầu, ngồi xổm xuống.

Trong đầu, đủ loại hình ảnh, bắt đầu lộn xộn tái hiện ra.

Một lúc, bản thân hắn trong phòng bệnh bị chết không đau.

Một lúc, bản thân hắn đứng trên đầu tường Tuyết Hải Quan, nhìn dã nhân phía dưới công thành.

Lập tức lại biến trở về hình ảnh, hắn đứng trong tiệm vịt quay, nhìn Tiểu lục tử cười nhìn hắn, cầm trong tay một con vịt quay.

Tiếp theo, hắn lại phát hiện hắn đứng trước một cái bánh sinh nhật, các đồng nghiệp trong phòng làm việc đồng thời hát bài Happy Birthday To You, chúc mừng sinh nhật hắn.

Theo hình ảnh nhanh chóng xoay chuyển đến, là cảm giác buồn nôn mãnh liệt.

-Ọe…

Hai tay Trịnh Phàm chống mặt đất, bắt đầu kịch liệt nôn ra một trận.

Hắn thật thống khổ, đầu óc rất đau, cả người như bị xé rách, mà hắn một mực không rõ ràng bản thân nên đi về nơi nào?

Đời trước người mù Bắc là thầy thuốc tâm lý, kỳ thực những Ma Vương khác đều không phải vật phàm.

Trên tâm tính, coi như Phiền Lực chất phác nhất, ngươi thật sự dám cảm thấy hắn hàm hậu nơi nào?

Nhưng có lẽ đây chính là đi dưới đèn tối.

Thời gian dài cùng các Ma Vương ở chung, Trịnh Phàm kỳ thực vẫn đang tiến bộ, vẫn đang thay đổi bản thân, để bản thân thích ứng với bọn họ, đồng thời cũng thích ứng với thế giới này.

Các Ma Vương cũng cảm thấy chủ thượng thay đổi mà mừng rỡ, bởi nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bọn hắn vẫn trói chặt cùng nhau, bọn họ tự nhiên không hy vọng chủ thượng vẫn không có tiến bộ, vĩnh viễn nằm nơi đó ăn no chờ chết.

Nhưng Trịnh Phàm chung quy là người, các Ma Vương mỗi người có kinh nghiệm, có thiết thập mặc định của bọn họ.

Cho dù sau khi tỉnh lại trên thế giới này, bọn họ kỳ thực cũng vẫn căn cứ bản tính của bản thân sống sót, nói chung quan trọng nhất vẫn là, hài lòng và thích làm gì thì làm.

Trịnh Phàm lại bị mạnh mẽ trong thời gian ngắn thay đổi, nơi sâu xa trong nội tâm của hắn, kỳ thực đã sớm tích góp quá nhiều tâm tình tiêu cực, nhưng vẫn không có chỗ để trút xuống.

Mà các Ma Vương cũng theo thói quen đem chủ thượng càng ngày càng tiến bộ, biến hóa càng lúc càng lớn, coi hắn là một phần của bọn họ.

Dưới ngọn đèn tối, ngay cả người mù cũng không lưu ý đến tâm tình và biến hóa bên trong của Trịnh Phàm, tự nhiên cũng không sắp xếp và hòa giải.

Nguyên bản, vào lúc này những vấn đề này sẽ không bạo phát, bởi Trịnh Phàm còn có thể tiếp tục nhịn, sự nhẫn nại còn chưa đạt tới cực hạn.

Nhưng vào hôm nay, lại bạo phát ra!

Lúc một ít kỵ binh đi ngang qua bên người Trịnh Phàm, gọi "Bá gia", hoặc "Đại nhân".

Sau đó chẳng bao lâu nữa, bọn họ nhìn thấy Tĩnh Nam Vương đi phía sau tới, lập tức hô:

-Vương gia!

Điền Vô Kính đi phía sau Trịnh Phàm.

Nguyên bản hắn không định đi theo, hắn muốn chính là, dựa vào cỗ huyết khí này để Trịnh Phàm có thể đột phá cảnh giới Thất phẩm đang ngưng trệ.

Hắn cảm thấy cái này cũng không khó, bởi tư chất của Trịnh Phàm rất cao.

Nhưng dần dần, Điền Vô Kính phát hiện, chuyện tựa hồ bắt đầu đi vào một loại phương hướng không biết.

So với khí huyết trong cơ thể Trịnh Phàm nôn nóng, tâm tư bản thân Trịnh Phàm tựa hồ rơi vào một loại hoàn cảnh cực kỳ phức tạp và thống khổ.

Cái này đã không phải chuyện đơn giản từ Thất phẩm đột phá đến Lục phẩm nữa rồi!

Đây là sắp tẩu hỏa nhập ma rồi!

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!