Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 750: LỰA CHỌN

Tẩu hỏa nhập ma là ngưỡng cửa nguy hiểm mà rất nhiều Võ giả cần phải đối mặt, nhưng vào lúc này Điền Vô Kính không ngờ tới trên người Trịnh Phàm lại xuất hiện tình huống như vậy, bởi hắn thật sự chưa từng nghe nói tình huống lúc đột phá Thất phẩm tiến vào Lục phẩm, sẽ tẩu hỏa nhập ma!

Rốt cuộc, Điền Vô Kính thấy Trịnh Phàm phía trước đang dùng hai tay ôm đầu, ngồi xổm ở trên mặt đất, thân thể cũng bắt đầu co giật và chuột rút, khí huyết trong cơ thể đang từ từ chuyển biến về hướng không thể khống chế.

Điền Vô Kính là Quân Thần, cũng không thể biết bí mật Trịnh Phàm "Làm người hai đời".

Cho nên, theo Điền Vô Kính, khả năng bởi "Bức bách" quá gấp, sử dụng thủ đoạn quá khích, để Trịnh Phàm cuối cùng không chịu nổi loại áp lực này, tiếp đó gợi ra dấu hiệu sắp tan vỡ.

Giống Trịnh Phàm coi Điền Vô Kính có chút giống huynh trưởng, Điền Vô Kính đối với gia hỏa không chút do dự thu nhận con trai hắn, cũng không phải đơn thuần coi như một tên thuộc hạ.

Con người… Đều có cảm tình.

Người lạnh lẽo đến đâu, chung quy hắn vẫn là người!

Lòng bàn tay Điền Vô Kính chậm rãi mở ra, bên người hắn bắt đầu có từng đạo từng đạo lam khí chậm rãi hiện lên.

Người đời đều biết được Tĩnh Nam Vương Yến Quốc là một tên Tam phẩm Võ phu mạnh mẽ, nhưng rất ít người biết được, trên người Điền Vô Kính kỳ thực còn có bản lĩnh Huyền đạo, tuy rằng hắn không tu đạo.

Lấy tâm pháp Đạo gia, mạnh mẽ ngưng thần nặn tâm, đủ để kéo Trịnh Phàm từ trạng thái tẩu hỏa nhập ma trở về.

Chỉ là, Điền Vô Kính chưa kịp có hành động.

Hắn đã nhìn thấy trên người Trịnh Phàm, lên một tia khí đen, khí đen kia mang theo khí tức dơ bẩn ô uế.

Điền Vô Kính ngừng lại bước chân, ánh mắt hơi ngưng tụ, không lần thứ hai tiến về phía trước.

Mà phía trước Trịnh Phàm, cũng đình chỉ nôn khan, thân thể cũng không còn chuột rút và co giật như trước nữa, thậm chí còn hơi lảo đảo đứng lên.

Mỗi người đều có kỳ ngộ riêng của bản thân.

Bên trong thị giác của Điền Vô Kính, hắn không để ý trên người Trịnh Phàm có một ít bí mật nhỏ, hơn nữa là một đại tướng thống binh, tất nhiên không thể có loại hà khắc như Luyện Khí sĩ phân biệt rạch ròi giữa chính và tà.

Chỉ cần vật kia hữu dụng đối với Trịnh Phàm, hắn không ngại để vật kia tồn tại.

Đương nhiên, tiền đề là thật sự hữu dụng.

-Có chút… Thú vị rồi!

-Hê hê. . . Hê hê. . . Hê hê. . .

Tiếng cười của đứa bé, bắt đầu truyền vào lỗ tai của Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm có chút mờ mịt ngẩng đầu lên, nhìn về phía trước.

Hắn nhìn thấy Ma Hoàn mặc cái yếm đứng nơi đó, đang nhìn hắn.

Mà bên cạnh hắn, hai phía bên trái và bên phải… Vẫn còn.

Bọn họ cũng làm động tác giống hắn.

Trong lúc nhất thời, Trịnh Phàm hơi nghi hoặc một chút, không dám xác định, phía trước Ma Hoàn rốt cuộc đang gọi ai?

Lúc một người mất đi nhận thức đối với thân phận bản thân, loại thấp thỏm lo âu kia, chính là toàn phương vị, loại cảm giác cách xa kia, so với đêm khuya đi đầu đường thành thị, phát hiện thành phố này không có chỗ dung thân cho bản thân, càng mãnh liệt hơn vô số lần.

Phảng phất, bản thân là một hài tử bị vứt bỏ, trời đất tuy lớn, nhưng không có chỗ đặt chân thuộc về hắn.

Điền Vô Kính không ra tay.

Ma Hoàn ra tay rồi!

Sở trường của Ma Hoàn là gì?

Hắn giỏi về sử dụng ảo cảnh, đem người kéo vào trong đó, lợi dụng các loại ảo cảnh trong đó, không ngừng phóng to lỗ thủng tâm linh, cuối cùng để con mồi tan vỡ tronng cuồng loạn.

Đây là lạc thú của Ma Hoàn.

Đương nhiên, nói cách khác, người giỏi về ra đề bài, đầu tiên hắn phải hiểu được giải thể dòng suy nghĩ cấp độ càng sâu.

Ma Hoàn cũng rất kinh ngạc, ngày thường chỉ cần “Cha” hắn không bị bắn, không bị chém, nó có thể thảnh thơi ẩn thân trong rảnh ngủ được thiết kế trong giáp trụ.

Nhưng ngủ ngủ, bỗng nhiên nhận ra không đúng.

Nó vừa tỉnh vừa nhìn, phát hiện “Cha” nó dĩ nhiên tự mình “Trói” mình, hơn nữa sắp bị vây chết.

Ngươi có thể chết, ngươi có thể bị ta giết chết…

Nhưng chính ngươi muốn tự sát là có ý gì?

Đây là ý niệm đầu tiên khi Ma Hoàn tỉnh lại, mà sau khi ý niệm này bay lên, nó gần như không chút do dự mà xuất hiện, cho dù ở chính phía sau cha hắn, có một nhân vật vô cùng khủng bố khiến Ma Hoàn cảm thấy hơi kinh tâm.

-Hê hê. . . Hê hê. . . Hê hê. . .

Trong tầm mắt của Trịnh Phàm, Ma Hoàn vẫn đang cười.

Trịnh Phàm càng ngày càng mê man, hắn thậm chí bắt đầu hướng sau tránh né, hắn đã hơi quên mất bản thân là ai, cũng không dám thừa nhận bản thân rốt cuộc là ai, như một người. . . Không hộ khẩu.

Đùng đùng đùng! ! ! !

Ma Hoàn chủ động chạy về phía này.

Kỳ thực, nếu không đặc biệt chú ý con mắt Ma Hoàn mà nói, Ma Hoàn đúng là hình tượng đứa trẻ mới sinh rất đáng yêu.

Hơn nữa, nhìn lâu con mắt của nó, kỳ thực có thể chậm rãi quen thuộc rồi.

Ma Hoàn chạy đến trước mặt Trịnh Phàm, nói một cách chính xác, chính là chạy đến trước mặt ba người.

Ma Hoàn duỗi ra cái tay mũm mĩm, như sau khi một đứa bé chạy đến phía trước, phát hiện ba ba nó không chạy theo, lại chạy về, muốn dắt tay ba ba lôi kéo ba ba đồng thời chạy về phía trước.

Trịnh Phàm bên trái mặc áo nỉ đưa tay ra.

Trịnh Phàm bên phải mặc giáp trụ cũng đưa tay ra.

Chỉ có bản thân Trịnh Phàm vẫn không dám động.

Ma Hoàn Ma Hoàn không đi chạm vào tay bọn họ, mà dang tay ra tiếp tục chờ đợi Trịnh Phàm.

Ngươi… Đang chờ ta?

Trịnh Phàm có chút không dám tin tưởng, lúc này hắn như rơi vào trong đống bùn, thật không dám tin tưởng sẽ có người vươn tay ra kéo lấy hắn.

Kỳ thực, mỗi người đều có phần mẫn cảm thuộc về bản thân, nam nhân hoặc nữ nhân bề ngoài kiên cường đến đâu, khi gặp phải một ít chuyện kích thích hoặc tâm tình tích lũy tới trình độ nhất định, cũng sẽ trong đêm khuya nằm ở trên giường, một người yên lặng mà gào khóc, ngày thường thần kinh vô cùng thô ráp, vào thời khắc ấy tựa hồ trở nên cực kỳ mẫn cảm.

Hiện tại Trịnh Phàm đang rơi vào trạng thái như vậy, hắn kỳ thực vẫn là Trịnh Phàm, nhưng lúc này, hắn đã yếu đuối không gì sánh được.

-Đem. . . Đem đem. . .

Ma Hoàn đang giục.

Rốt cuộc, Trịnh Phàm hơi run run rẩy rẩy duỗi ra tay.

Ma Hoàn chủ động bước về phía trước, một phát bắt được tay Trịnh Phàm.

Hắn… Lựa chọn ta?

Trong khoảnh khắc, một loại cảm giác tán đồng lập tức kéo tới, phảng phất thế giới của hắn, lại xuất hiện ánh sáng.

Lúc trước nhát gan, sợ sệt, kinh hoảng vân vân, vào lúc này cũng bắt đầu tiên tan.

Đồng thời tiêu tan, còn có hai “Trịnh Phàm” kia bên cạnh hắn.

Lúc Trịnh Phàm được Ma Hoàn lôi kéo đứng lên, lúc mắt Trịnh Phàm lần thứ hai mở ra.

Trong tầm mắt của hắn đã không vẻ đa sầu đa cảm, hắn lần nữa cảm nhận được sự chân thực.

Ta rốt cuộc làm sao rồi?

Tại sao ta có thể có loại ý buồn cười kia?

Đây vẫn là ta sao?

Nếu để cho người mù bọn họ biết, vậy thì thật bị cười chết rồi!

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!