Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 753: LỪA NGƯỜI TỚI

Nhìn khắp bốn phía, Trịnh Phàm dùng tay phải xoa eo.

Đây là lần đầu tiên hắn đường hoàng ra dáng lĩnh hội được “Hàn ý” trong tám chữ "Tịch dương như huyết, giang sơn như họa" này.

-Mệt mỏi?

Điền Vô Kính hỏi.

Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:

-Không mệt.

Lập tức, Trịnh Phàm lại bổ sung:

-Nhưng muốn tắm!

Sau năm ngày Ngọc Bàn thành xuất hiện trận thảm sát, Trịnh Phàm đứng bên Vọng Giang đã gặp được đội ngũ Thịnh Lạc di chuyển qua đây.

Đội ngũ này lớn, thậm chí đã kinh động trú quân phụ cận.

Năm ngàn Thịnh Lạc binh trong đội ngũ di chuyển này, trong khoảnh khắc bị bao vây rồi.

Dân chúng mang nhà mang người, xe ngựa, xe bò, xe cút kít, toàn gia già trẻ cùng tiến lên, tổng cộng nhân khẩu di chuyển, đánh giá đại khái đã hơn 20 vạn rồi!

Phải biết nguyên bản Thịnh Lạc thành loại bỏ quân đội, kỳ thực chỉ có tầm ba vạn người.

Lúc tin tức truyền đến, Trịnh Phàm đang cùng Lý Phú Thắng ngồi uống rượu trong quân trướng.

Cho nên, lúc đồn kỵ đến báo và kiểm tra tình huống, Lý Phú Thắng ở ngay bên người Trịnh Phàm.

Một đội ngũ quy mô lớn như vậy, Lý Phú Thắng không kìm lòng được đưa tay vỗ vỗ gáy, cảm khái nói:

-Mẹ ngươi, ai làm người kế nhiệm ngươi, chỉ sợ khóc thét!

Xác thực, thành thủ Thịnh Lạc thành đời kế tiếp đang vui vẻ rạo rực mang theo thân binh đến Thịnh Lạc thành nhậm chức.

Khả năng nhìn Thịnh Lạc thành, chỉ còn sót lại tường thành rồi!

Ngay cả cửa thành cũng bị bách tính tháo xuống làm thành xe đẩy vận chuyển đồ vật.

Nói không chút khuếch đại, trời tại Thịnh Lạc thành, so với chỗ khác hẳn cao hơn ba thước!

Chỉ là, Trịnh bá gia tất nhiên không không thể thương sót gì đối với người kế nhiệm hắn, lúc hắn rời Thúy Liễu bảo đã cho người kế nhiệm chiếm đủ tiện nghi, lần này không thể để người ta hái trái mình trồng được.

Nhưng di chuyển trên quy mô lớn như vậy, thật quá mức khuếch đại.

Đội ngũ lưu giặc cỏ tạo thành cũng không lớn như vậy.

Đợi tới lúc hoàng hôn, Tứ Nương trước tiên sang sông lại đây, nàng phụ trách dẫn đường cho đội ngũ, người mù và A Minh phụ trách phần đuôi.

Ba vị Ma Vương như dân chăn nuôi xua đuổi sơn dương, chỉnh hợp tốt đội ngũ bách tính làm chủ này, đi tới đích.

-Chủ thượng.

Tứ Nương mặc một bộ trường bào màu tím, mặc dù trang phục trên người hơi mộc mạc, nhưng lại có phong thái mỹ lệ khó nén.

Lúc nàng tiến vào vị trí quân trại Trịnh Phàm, lập tức hấp dẫn sự chú ý của một đám binh sĩ Yến quân.

Phần lớn những chiến sĩ này đều chấp hành nhiệm vụ vây Ngọc Bàn thành, mà nơi này bởi dã nhân và người Sở, đã sớm không còn người ở, cũng không có tú bà nào dám mở nơi làm ăn ở đây, cho nên những binh sĩ này có thể nói nhịn gần chết.

Nhưng sau khi họ nhìn thấy Trịnh Phàm đi lên dắt nữ nhân xinh đẹp kia, mọi người lập tức đưa mắt một bên, còn kém đọc thầm tâm kinh để cho bản thân nhanh chóng vứt bỏ tà niệm.

Một là thân phận của Trịnh Phàm, hai lại là lý lịch của Trịnh Phàm, ba chính là trước đó vài ngày người không quản ý của Tĩnh Nam Vương, nói chung là kẻ đầu tiên giơ đao, hạ lệnh chém người Sở chính là Bình Dã Bá hắn!

Bởi Tĩnh Nam Vương biết Tứ Nương là người của Trịnh Phàm, cho nên Trịnh bá gia cũng không che lấp, trực tiếp lôi kéo Tứ Nương tiến vào lều vải của hắn.

-Đến, rửa mặt một cái.

Trịnh Phàm chủ động giúp Tứ Nương bưng lên chậu nước, bên trong còn có nước nóng.

-Tạ chủ thượng.

Tứ Nương bắt đầu rửa mặt.

Nàng kỳ thực không hóa trang, cho nên lúc rửa mặt rất thẳng thắn, tẩy đi một chút bụi bặm trên người, cộng thêm một vài sợi tóc tô điểm thêm, khiến cho Tứ Nương trở nên càng thêm mê người rồi.

Trịnh Phàm không kìm lòng được nuốt vài ngụm nước bọt.

-Chủ thượng.

Tứ Nương điệu điệu hô một tiếng, lập tức nửa người tựa trên người Trịnh Phàm, một tay ôm cổ Trịnh Phàm, một tay đặt trên má Trịnh Phàm xoa xoa.

Nàng nói:

-Muốn “Giết” nô gia rồi!

Trịnh Phàm ôm lấy Tứ Nương, nói:

-Ta cũng rất nhớ ngươi.

-Chủ thượng nghĩ đến nơi nào trên người ta?

-Trên dưới đều muốn.

Bởi lúc kéo Tứ Nương vào, lần này thân vệ Thịnh Lạc quân đến, rất tự giác mở rộng phạm vi phòng ngự, cách xa lều vải.

Cho nên tiếp đó, trong lều…

-Hô...

Trịnh Phàm nghiêng người dựa vào thảm trên giường, giọng mũi mang theo một chút run rẩy.

Cái gì buồn phiền!

Cái gì ưu sầu!

Cái gì trông trước trông sau, cái gì nơm nớp lo sợ!

Vào lúc này, đều trong khoảnh khắc tan thành mây khói.

Cho nên, sau này lại đi xa viễn chinh, tuyệt đối không thể bỏ Tứ Nương, vạn nhất bản thân lần thứ hai tẩu hỏa nhập ma, Tứ Nương khả năng còn mang đến hiệu quả tốt hơn Ma Hoàn.

Tứ Nương đứng dậy, một lần nữa rửa sạch tay, đi tới.

Dựa vào Trịnh Phàm ngồi xuống, hai tay đặt trên ngực Trịnh Phàm vuốt nhẹ.

-Chủ thượng, lần này người mù lừa gạt không ít người theo chúng ta tới đây…

Sau khi nói xong chính sự, phải bắt đầu nói chút chuyện hun đúc tình cảm rồi!

Tứ Nương đem hành động của Thịnh Lạc thành sau khi A Minh truyền tin về, đều nói cho Trịnh Phàm nghe.

Người mù Bắc không chỉ dao động bách tính Thịnh Lạc thành và một nhóm lớn bách tính gần đó, vận chuyển lương thực, lấy mục tiêu nhận bạc thưởng mang theo người nhà theo sát đội ngũ.

Hơn nữa dọc theo đường đi còn không ngừng tuyên truyền vẻ đẹp Tuyết Hải Quan nơi đó.

Ví dụ sau khi đánh bại dã nhân, bọn họ để lại dê bò đầy khắp núi đồi, mỗi ngày ăn thịt dê bò không xuể.

Ví dụ như nơi đó thổ địa cỡ nào màu mỡ, tùy tiện vung một ít hạt giống xuống, căn bản không cần để ý, lúc thu hoạch vụ mùa có thể thu hoạch được lương thực ăn cả năm.

Nói chung, dưới sự tuyên truyền của người mù, Tuyết Hải Quan đã không phải là quân sự trọng trấn, đã trở thành thiên đường của người dân.

Đương nhiên, bản thân người mù Bắc là thần côn, cho nên trực tiếp dùng từ ngữ miêu tả thế giới tốt đẹp sau khi chết của một số tông giáo truyền vào Tuyết Hải Quan trong hiện thực, nói chung nó có thể thỏa mãn tất cả ảo tưởng, tất cả nhu cầu của ngươi.

Một đường di chuyển một đường dao động, đội ngũ càng chạy càng khổng lồ, như quả cầu tuyết lăn, thậm chí ngay cả không ít lưu dân dưới thành Dĩnh Đô bởi chiến loại mất đi quê hương, cũng bị hấp dẫn gia nhập đội ngũ này.

-Chủ thượng, ngay cả bản thân người mù Bắc cũng không ngờ có thể kích động lên quy mô lớn thế này, cái này có thể xảy ra vấn đề gì không?

Tứ Nương có chút bận tâm hỏi.

Đối với quan địa phương mà nói, nhân khẩu địa phương sụt giảm, cũng là tội lỗi lớn, bởi đội ngũ này có quân đội hộ tống, cho nên quan địa phương ngay mặt không dám ngăn cản, nhưng nhất định sẽ trở về viết sổ con kết tội.

Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:

-Không có chuyện gì, không cần để ý.

So với bốn vạn hài cốt dưới Ngọc Bàn thành, bản thân làm những thứ này, quả nhiên là mưa bụi rồi!

Điền Vô Kính muốn che chở hắn đã rất rõ ràng rồi, phía trên có áp lực to lớn hơn nữa, Trịnh Phàm tin tưởng lão Điền cũng có thể giúp hắn chịu trách nhiệm.

Hơn nữa, Trấn Nam quan còn trong tay người Sở, cho nên tầm quan trọng của Tuyết Hải Quan càng không phải nói rồi, không chỉ ngăn trở khả năng dã nhân xuôi nam, đồng thời còn cần ngăn chặn khả năng người Sở đi lên phía bắc.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!