- Trong lòng chủ thượng nắm chắc, vậy nô gia cũng yên lòng rồi.
-Ngươi đói bụng không
Trịnh Phàm có chút áy náy.
-Ngươi trước tiên nên ăn chút gì đi, ta sai người đi chuẩn bị một chút.
Bữa tối rất đơn giản, rốt cuộc nơi này ở trong quân, Điền Vô Kính không làm “Đặc thù” hóa, Trịnh Phàm cũng sẽ không thuận tiện đi làm, tuy bữa ăn chỉ là lương thực tầm thường trong quân đội, nhưng có Tứ Nương cùng ăn, ngược lại đúng là say sưa ngon lành.
Đợi đến ngày thứ hai, đội ngũ di chuyển mới đi tới không được một nửa, Trịnh Phàm mang theo Tứ Nương đồng thời cưỡi Tỳ Hưu tản bộ, trên thế giới này Tỳ Hưu so với ngựa chẳng khác gì siêu xe với ô tô bình thường, thậm chí còn hơn nhiều, không manng nó đi tản bộ, vậy thì thật đáng tiếc.
Lại nói, chiến sự kết thúc, ý xuân đang nồng, chính là thời điểm tốt chơi xuân.
Sau khi lao nhanh, lại chọn một chỗ nệm rơm nằm nhìn ngắm trời xanh, cả hai trò chuyện, tháng ngày này cũng coi như tương đối tiêu dao rồi.
Có điều, ngươi sẽ thỉnh thoảng gặp phải nhiều nơi, dưới cỏ xanh chính là xương trắng.
Mãi cho đến buổi sáng ngày thứ ba, theo phần lớn đội ngũ di chuyển qua sông, Trịnh Phàm mới xem như nhìn thấy người mù và A Minh.
A Minh vẫn là A Minh, cho dù trước một giây hắn ở trong hố phân sờ soạng lần mò qua, nhưng một giây sau hắn vẫn mang theo phong cách quý tộc tinh xảo.
Ngược lại người mù, vết bẩn trên người rất nhiều, rõ ràng một đường lo liệu phí hết tâm tư, vô cùng mệ nhọc.
-Cực khổ rồi!
Trịnh Phàm nói.
Người mù lắc đầu một cái, chỉ chỉ phía sau, cũng chính là vị trí đội ngũ di chuyển tối nay đóng trại, nói:
-Chủ thượng, đây là của cải của chúng ta, của cải chân chính.
Người mù có vẻ hơi phấn khởi, bởi hắn bên trong bảy vị Ma Vương, hứng thú nhất đối với sự nghiệp “Tạo phản”.
Đồng thời, lo liệu dọc nhiều người như vậy ăn uống ngủ nghỉ dọc theo đường đi, ngươi không dùng phương pháp kích thích tinh thần, vậy thật sự không kiên trì nổi.
Bách tính rốt cuộc không phải quân đội, không cách nào dùng quân lệnh đi ràng buộc, nếu quá gấp lại sợ bọn họ chạy trốn, chỉ có thể dùng phương thức vừa lừa vừa dụ, cái này tương đối mệt.
-Đợi lát nữa, ta đi tìm Tĩnh Nam Vương xin một nhánh binh mã, giúp chúng ta đem bách tính hộ tống đi Tuyết Hải Quan.
-Vậy dĩ nhiên vô cùng tốt, chủ thượng.
Trịnh Phàm nhìn sắc trời một chút, nói:
-Bây giờ không còn sớm nữa, ta trước tiên đi tìm Tĩnh Nam Vương, các ngươi trước tiên nghỉ ngơi một chút.
-Vâng, chủ thượng.
Chờ sau khi Trịnh Phàm rời khỏi lều vải.
Người mù mới thoải mái ngồi xuống, cởi ra ngoại bào, có chút ghét bỏ mà ném áo choàng bẩn thỉu nơi nơi xa xa.
A Minh cười lạnh nói:
-Ta mặc sạch sẽ như vậy, mấy ngày trước Tứ Nương vừa qua sông, mặc cũng không tính lôi thôi, màn trình diễn này của ngươi làm chủ thượng không thấy được?
-Chủ thượng nhìn ra rồi. hiệu quả mới càng tốt hơn, ngươi hiểu không?
A Minh không muốn nói chuyện.
Tứ Nương tu bổ móng tay.
Người mù mặt hướng Tứ Nương, nói:
-Tứ Nương, chủ thượng có biến hóa gì hay không?
-Ngươi muốn chỉ phương diện nào?
-Có lẽ là lâu như vậy không gặp, bỗng nhiên gặp lại chủ thượng, cảm giác khí chất của chủ thượng không giống so với trước đây rồi.
-Hừ hừ.
-Không thể nói đến loại cảm giác đó.
Nói xong, người mù Bắc đứng lên, nói:
-Ta lại về nơi đóng quân nhìn một cái, A Minh, ngươi cùng ta đi, Tứ Nương, ngươi ở lại chỗ này cùng chủ thượng.
A Minh và người mù đi ra khỏi lều vải không xa, hắn mở miệng nói với người mù, hỏi:
-Có phải ngươi cảm giác được, khí tức của chủ thượng biến hóa? Chẳng lẽ lại lên cấp, lại còn cố ý giấu không nói?
-Ngươi đang nói cái gì?
-Ngươi làm như Tứ Nương không nghe ra?
-Ta biết nàng sẽ nghe được, cho nên ta mới nói.
Người mù Bắc gật gù nói:
-Ngươi lại tới.
A Minh nói:
-Có một số việc, để Tứ Nương trước tiên đi hỏi một chút hoặc thử xem, mới thích hợp nhất.
Người mù Bắc nói:
-Ngươi sống sót như vậy rốt cuộc có mệt hay không?
A Minh cười nói:
-Quen thuộc rồi.
Người mù từ trong lồng ngực móc ra một quả quýt mất nước, cũng không vội vã đi đường, mà đứng tại chỗ bóc, đồng thời tiếp tục nói:
-Sau khi mỗi lần chủ thượng lên cấp, độ khó lên cấp của chúng ta, kỳ thực đều đang một lần so với một lần tăng lên, ban đầu chỉ cần tán đồng hoặc cho một chút ấm áp là được. Lần sau lại cần cảm động chủ thượng.
Người mù Bắc dừng một chút, nói tiếp:
-Mỗi một lần đều so với trước, đều thay đổi khó lên một ít, lần này rốt cuộc thế nào, đến trước hết để cho Tứ Nương đi thử trước, chúng ta mới có khuôn mẫu tham khảo, mới có thể làm được “Bắn tên có đích”.
-Cái này xác thực, một lần so với một lần khó.
-Trước tiên từ từ đi đi, không vội, ngược lại xử lý chuyện trong tay cho tốt, chờ sau khi đến Tuyết Hải Quan, chúng ta có nhiều thời gian, có điều cần chuẩn bị sẵn sàng từ hiện tại, cái này xem như ta nhắc nhở ngươi vì nể tình bạn.
-Ta có nên cảm tạ ngươi không?
-A, không khách khí, ăn quả quýt?
. . .
Trịnh Phàm đi đến ngoài soái trướng, sau khi thân binh tiến đi hỗ trợ bẩm báo, mới có thể tiến vào.
Trong soái trướng, Điền Vô Kính ngồi trên thủ tọa, Binh bộ Thượng thư Mao Minh Tài ngồi dưới đầu.
Sau khi Trịnh Phàm đi vào, Điền Vô Kính đưa tay chỉ một vị trí bên khác, nói:
-Ngồi.
-Tạ Vương gia.
Trịnh Phàm cũng không coi hắn như người ngoài, ngồi vào chỗ.
Tâm tình Mao Minh Tài tựa hồ đã được điều chỉnh xong, không cuồng loạn như ngày ấy sát tù binh, lúc bốn mắt nhìn Trịnh Phàm, cũng cười cợt.
-Lần này động tĩnh của Bình Dã Bá thật không nhỏ, đóng giữ Tuyết Hải Quan, lại di chuyển đến nhiều miệng người như vậy.
Mao Minh Tài trực tiếp mở miệng nói.
Không đợi Trịnh Phàm nói chuyện, Điền Vô Kính nói tiếp:
-Bản Vương chấp thuận.
Mao Minh Tài gật gù, ngược lại nói:
-Thân sĩ dưới trướng Bình Dã Bá xuất thân từ Yến Quốc vẫn ít hơn một chút, để tránh Bình Dã Bá khống chế khó khăn, đợi khi bản quan về kinh, tự nhiên sẽ điều khiển một bộ…
-Bản Vương nơi này cũng khuyết binh, sau này còn phải phòng bị người Sở, đồng thời cần phải tạo ra thủy sư Đại Yến ta, triều đình có thể trợ giúp bao nhiêu lính, dân phu, hình đồ, đều đưa tới chỗ Bản Vương đi.
-Vâng, Vương gia.
Trịnh Phàm hoàn toàn không cần lên tiếng, ngồi ở chỗ đó, Điền Vô Kính giúp hắn loại bỏ một chút phiền phức và khó dễ.
-Đã như vậy, việc lúc trước hạ quan nói tới, mong Vương gia suy nghĩ, hiện tại bản quan cáo từ, ngày mai hạ quan sẽ khởi hành trở về kinh.
-Không tiễn, bảo trọng.
-Tạ Vương gia.
Mao Minh Tài xin cáo lui rời khỏi soái trướng.
Vị Binh bộ Thượng thư này trong Tĩnh Nam quân, vốn rất khó ăn nói, càng khỏi nói trước mặt Tĩnh Nam Vương rồi.
-Vương gia, mạt tướng tới đây muốn mượn Vương gia một nhánh binh mã hỗ trợ hộ tống những bách tính kia đến Tuyết Hải Quan.
-Được.
-Tạ Vương gia.
-Lúc trước Mao Minh Tài tìm Bản Vương, ngươi biết hắn nói gì không?
-Mạt tướng không biết.
-Hắn muốn xin ngoại phóng đến Dĩnh Đô, chuyên môn tới nói rõ với Bản Vương.
-Cái này…
Bỏ vị trí Binh bộ Thượng thư, muốn ngoại phóng?
-Người này vẫn có chút bản lĩnh, có hắn thay Bản Vương tọa trấn Dĩnh Đô, Bản Vương ở Phụng Tân bên kia, nếu người Sở dám lên phía bắc, việc ứng đối có thể thong dong hơn nhiều.
-Cũng có thể co dãn được.
Trịnh Phàm cảm khái nói.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...