Một ngày kia sát tù binh, Mao Minh Tài phẫn nộ, ký ức này trong đầu Trịnh Phàm vẫn chưa phai đây, nhưng nghĩ hiện tại hắn đã nghĩ thông suốt, nếu chuyện đã phát sinh, vậy cũng chỉ có thể xem kết quả.
Theo Trịnh Phàm, công việc lần này của Mao Minh Tài kỳ thực xem như làm hư hại, không quản trong đó nguyên do cái gì, hắn tiếp tục ngồi ở vị trí Binh bộ Thượng thư hiển nhiên không thích hợp, cho nên chủ động tìm kiếm ngoại phóng, ngược lại không mất thể diện.
Còn nữa, khả năng làm Binh bộ Thượng thư Đại Yến, kỳ thực cũng không vui sướng như trong tưởng tượng.
Bởi quân quyền của Đại Yến, được trao xuống quá mức nghiêm trọng.
Đặt trước đây, võ tướng Càn Quốc không nói nhìn thấy Binh bộ Thượng thư, ngay cả nhìn thấy một vị Binh bộ viên ngoại lang nho nhỏ, đều hận không thể dập đầu hành lễ, nhưng Yến Quốc nơi này, sau khi Trịnh Phàm thất lễ với hắn, trong lòng cũng không có chút gì kinh hoàng.
Cho nên, nếu được thả ra ngoài, tại thành Dĩnh Đô này, chỉ cần một ngày Tĩnh Nam Vương không trở về, vẫn tọa trấn tại Phụng Tân thành, Mao Minh Tài hắn chính là người có quyền lực và địa vị tối cao trên thực tế tại Dĩnh Đô.
So sánh lẫn nhau mà nói, đúng là so với việc tiếp tục ở Yến Kinh làm một tên Thương thư giấy, ở đây vẫn thích ý thoải mái hơn nhiều.
Cho tới nơi này có hay không có cái gì ý đồ chính trị cấp độ sâu, ví dụ như phân quyền, quản thúc cái gì…
Vậy thì cái này không phải thứ Trịnh Phàm quan tâm rồi!
-Có lẽ là hai Mọi việc đều việc phải tự làm, ngay cả người bằng sắt cũng không chịu được, cục diện tốt nhất vẫn là chăm chú làm việc bản thân am hiểu nhất, đánh trận chính là vậy.
Trịnh Phàm lập tức hành lễ nói:
-Đa tạ Vương gia chỉ giáo.
Kỳ thực, Trịnh Phàm rất muốn nói, trên phương diện này hắn đã làm có thể nói tương đối tốt.
Không chỉ tiếp tế hậu cần hay kiến thiết quân tâm đội ngũ.
Thậm chí ngay cả việc đánh trận cũng không phải do chính ta đánh.
-Ngươi còn có việc sao?
-Không có, thưa Vương gia.
-Vậy xuống đi, Bản Vương hơi mệt.
Trịnh Phàm sửng sốt một chút.
Đây là lần đầu tiên Điền Vô Kính ngay trước mặt hắn nói chữ “Mệt”.
Bởi phần lớn thời điểm, Tĩnh Nam Vương vĩnh viễn là vĩ đại, coi như lúc Đỗ Quyên chết đi, hắn vẫn ngồi một chỗ, một đêm đầu bạc, cho người ta cảm giác không phải mềm yếu, ngược lại giống mãnh hổ đang ấp ủ lửa giận chân chính.
-Mạt tướng xin cáo lui, Vương gia nghỉ ngơi đi, thân thể quan trọng.
Sau khi rời khỏi soái trướng, Trịnh Phàm không ngừng lại, trực tiếp trở lại lều của hắn.
Vừa vào lều vải, đã nhìn thấy Tứ Nương bọc chăn quay lưng về phía hắn, nằm nghiêng trên quân thảm.
Tựa hồ nghe được bước chân hắn trở về, xác nhận đúng là hắn, Tứ Nương cố ý đem vai đẹp lộ ra.
Có lẽ hai ngày này đã thả được mấy lần, lần này Trịnh bá gia ngược lại không vội vã nhào tới.
Trái lại thảnh thơi trước tiên rửa mặt bên trong chậu nước, đồng thời hỏi:
-Đây làm sao rồi?
Tứ Nương lật người, đối mặt Trịnh Phàm, cười nói:
-Muốn thử xem có phải chủ thượng đã lên cấp hay chưa, cho nên mới cố ý câu dẫn chủ thượng một hồi.
-Nói thẳng thế sao?
-Nô gia hoàn toàn không có một chút bí mật nào đối với chủ thượng nha!
Trịnh Phàm lắc đầu nói:
-Lần này thật giống có chút vấn đề.
Tứ Nương ngạc nhiên hỏi:
-Chủ thượng, ngài làm sao rồi?
Trịnh Phàm đáp:
-Kỳ thực ngày đầu tiên ngươi trở về, ta đã nghĩ phải giúp ngươi lên cấp, trong lòng không hề bảo lưu cái gì, nhưng ngươi vẫn không lên cấp.
Đây là lời nói thật.
-Chủ thượng, không vội, chúng ta có thể đổi một loại phương thức khác!
. . .
Doanh trại di chuyển bách tính có quy mô rất lớn, tuy rằng không được trật tự và nghiêm ngặt như quân doanh bình thường, nhưng vẫn tiết lộ ra một cỗ nghiêm cẩn.
Mật độ nhân khẩu trong doanh trại tự nhiên rất lớn, nhưng có một chỗ, đơn độc do ba trăm Thịnh Lạc binh tự mình trông coi, cách những khu vực khác trong doanh trại rất xa.
Mà chính ba trăm Thịnh Lạc quân này, cũng không tới gần khu vực kia quá mức, chỉ phòng thủ và tuần tra bên ngoài.
Nơi đó là một cái lều vải, ban ngày nó sẽ được xe ngựa vận chuyển, lúc buổi tối sẽ được thu xếp.
Lúc này, bên trong lều vải, đặt một chiếc quan tài, trên quan tài đặt một cái giường con nít.
Tiểu vương gia nằm bên trong chiếc giường con nít kia, cầm trong tay một cái trống cơm, vểnh chân lên chơi đùa, thường thường nói vài câu lít nhít.
Bên ngoài cái giường trẻ, còn có một cái bao, bên trong là đồ ăn vặt và đồ chơi nhỏ Tiểu vương gia giấu, những thứ này đều giữ lại cho Ma Hoàn, Tứ Nương cũng hỗ trợ đồng thời đóng gói mang đi.
Tiểu vương gia tự ngu tự nhạc không còn biết trời đâu đất đâu đây.
Đột nhiên, quan tài dưới thân nó run bần bật, giường đứa trẻ nhỏ rơi xuống đất, nhưng quan tài lại bay ra ngoài, dựng thẳng tắp lên.
Leng keng!
Nắp quan tài nện xuống đất, lộ ra người nằm trong quan tài.
Vù!
Đột nhiên, khu vực lều vải này bị sát khí xé rộng ra một lỗ hổng rộng hai mét.
Mắt của Sa Thác Khuyết Thạch chậm rãi mở, bên trong tròng mắt, có ám quang đang lưu chuyển.
Mà bên ngoài lều, có một nam tử thân mặc mãng phục trắng, hắn yên tĩnh đứng ở nơi đó, cho dù lúc nhân vật khủng bố trong quan tài hiện thân, vị nam tử này cũng không hề bị lay động.
Hắn chỉ rất bình tĩnh nói:
-Ta tới thăm con trai ta một chút!
…
-Hắt xì!
Cơ Thành Quyết ngồi trong xe ngựa không nhịn được hắt hơi một cái, đêm khuya đi bên ngoài, vẫn hơi lạnh.
Cộng thêm thời gian này có chút miệt mài quá độ, bởi hình ảnh tiểu nương tử Hà gia phá dưa, ngày hôm sau còn có thể dậy sớm trang điểm.
Sâu sắc đâm nhói vào lòng tự ái của Cơ Thành Quyết, cho nên hắn ngày đêm quất, để chứng minh bản lĩnh nam nhân!
Rốt cuộc, trải qua quá trình không ngừng nỗ lực, tiểu nương tử Hà gia nhận được một bài học!
-Chủ nhân, ngài đi xe cần tránh gió, bên ngoài rất lạnh.
Trương công công khuyên bảo nói.
Cơ Thành Quyết lắc đầu một cái, liếc nhìn về phía trước.
Nơi đó có một nữ tử thần thể uyển chuyển, đó chính là chị dâu của hắn.
Con gái Man Vương, viên trân châu của hoang mạc!
Một đám người này, kỳ thực ở ngoài thành Yến Kinh, chờ Đại hoàng tử trở về.
Làm tướng bên thua, cho dù có hành vi lấy công chuộc tội, nhưng vẫn không thể được chiêu đãi khải hoàn.
Hắn chỉ có thể lựa chọn buổi tối lén lút trở về, tốt nhất không kinh động bất cứ người nào.
Đồng thời, bởi hắn mang theo rất nhiều nữ quyến, khiến tốc độ đoàn người Đại hoàng tử không thể nhanh nổi.
Nhưng chung quy, đêm nay mới trở về rồi!
Lúc đội ngũ xe ngựa xuất hiện trong tầm mắt, công chúa Man tộc lấy ra túi rượu, quỳ sát trên mặt đất.
Đây là nghi thức của nữ tử Man tộc hoang mạc nghênh tiếp trượng phu chinh chiến trở về.
Cơ Thành Quyết đứng thẳng người lên, xoa xoa mũi có chút phát ướt.
Đợi ngựa xe dừng lại, Đại hoàng tử xuống xe ngựa, Cơ Thành Quyết trực tiếp cúi đầu xuống:
-Đệ đệ cung nghênh ca ca chinh chiến trở về.
------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...