- Chỉ cần giúp ta không ở tù trong Vương phủ, ta không sợ đắc tội người khác!
-Ha ha, đệ đệ ta chờ câu nói này của đại ca, đại ca cứ việc rộng lượng, hai huynh đệ ta, sau đó sẽ không phí thời gian.
-Ngồi chung một cái thuyền với ngươi, khả năng thật sự bị chết đuối!
-Vậy ngài còn lựa chọn ngồi trên chiếc thuyền này?
-Nhưng ngồi trên con thuyền của lão Nhị kia, vĩnh viễn không thể động rồi!
-Cũng thế, sự thật đúng như vậy!
Xe ngựa tiếp tục đang tiến lên.
Đại hoàng tử đưa tay xốc lên màn xe, bởi bên ngoài đen sì sì, cho nên không nhìn thấy phong hoa vùng ngoại ô Yến Kinh.
Giây lát sau, Đại hoàng tử mới mở miệng nói:
-Trịnh Phàm người này, dã tâm không nhỏ.
Nghĩ tới nghĩ lui, Đại hoàng tử vẫn quyết định nói ra lời này.
Tuy rằng hắn đã xem như ngồi về phía Lục đệ hắn, nhưng thân là con cháu Cơ gia, vẫn để hắn không thể không nói những lời từ đáy lòng này.
-Ai không có dã tâm đây?
Cơ Thành Quyết hỏi ngược lại.
-Đúng vậy.
Đại hoàng tử gật gù.
-Người không có dã tâm, làm sao sẽ ngồi trên thuyền chúng ta, theo Nhị ca không phải tốt hơn sao?
-Xác thực!
-Đại ca ngài là người cầm binh, tự nhiên rõ ràng tầm quan trọng của binh quyền hơn so với đệ đệ ta. Phụ hoàng chúng ta phá cục thế nào? Không phải cái gì phân hoá tan rã, cũng không phải cái gì hợp tung tách nhập, càng không phải cái gì từ từ nghiền ép.
Lục hoàng tử tủm tỉm cười nói tiếp:
-Xét đến cùng, chính là một ngày kia Trấn Bắc Hầu và Tĩnh Nam Hầu suất lĩnh Thiết kỵ vào Hoàng cung theo sau phụ hoàng, lấy lưỡi đao cường lực phá cục! Cái phá này hết sức thẳng thắn, cũng gọi là một gió thu cuốn hết lá vàng. Cho nên ta cần một người mang binh, Hộ bộ cần qua một vòng mới đưa tiền lương đến Tam Tấn chi địa, nhưng ta nơi này, trực tiếp đổ nghiêng về phía Tuyết Hải Quan, ha ha!
Đại hoàng tử nói:
-Trong lòng ngươi nắm chắc là tốt rồi, có điều cũng đúng là không đáng kể, Đại Yến ta đã có Trấn Bắc Hầu và Tĩnh Nam Hầu, ngày sau cũng không kém Trịnh Phàm hắn một vị trí!
-Không phải còn có đại ca ngài sao, xét đến cùng, người Cơ gia ta vẫn phải nghĩ biện pháp đem binh mã nắm trong tay bản thân mới an ổn nhất, có điều thời khắc bây giờ vẫn chưa có biện pháp. Ngay cả phụ hoàng chúng ta, cũng không phải nghĩ như vậy và làm như vậy sao?
Đại hoàng tử có chút thương cảm mím mím môi, nói:
-Đáng tiếc, lần này đông chinh, ta đã làm hư hại rồi!
Ban đầu, hẳn Yến Hoàng đã sắp xếp cho con cháu Cơ gia cơ hội tốt để nắm giữ binh quyền.
Cho nên, ban đầu đã không để Tĩnh Nam Hầu trực tiếp làm thống soái.
-Không vội, không vội, sau đó cơ hội, ngay cả Trịnh Phàm, đệ đệ ta còn giúp, không đạo lý không giúp đại ca!
-Lục đệ, ngươi tín nhiệm ta như vậy?
-Đại ca, ngài nói lời này thật buồn cười, phàm là hoàng tử, từ nhỏ chính là quý tộc Thiên Hoàng, ai sẽ không nghĩ tới cái ghế kia? Coi như cuối cùng cái ghế kia do đại ca ngươi đến ngồi, chí ít truyền thừa tiếp, Hoàng Đế vẫn là người họ Cơ.
-Ngươi biết, ta không thể rồi.
Con trưởng của hắn, nhất định sẽ nắm giữ một nửa huyết thống Man tộc.
-Đi một bước xem một bước chứ.
Cơ Thành Quyết nói xong câu đó, bỗng nhiên trầm mặc lại.
Một lúc lâu, hắn mới mở miệng nói:
-Có thời điểm, ta kỳ thực rất hi vọng phụ hoàng có thể kéo dài an khang, phụ hoàng hi vọng đem tất cả mọi chuyện trong một đời này của hắn, hoàn thành xong, bởi rất nhiều chuyện thật sự chỉ có phụ hoàng mới có thể đi làm! . . . Nhưng một số thời khắc, ta vừa hy vọng. . .
Câu chuyện, dừng lại ở đây.
Cái này kỳ thực cũng coi như Cơ Thành Quyết biểu lộ cõi lòng đối với Đại hoàng tử.
Giống bạn thân đáng tin trong dân gian, phải đồng thời vượt qua đao đồng thời chơi qua gái mới được, cả hai lẫn nhau biết được lời gièm pha và việc riêng tư của đối phương, mới có thể kéo dài và duy trì liên hệ lẫn nhau.
Đại hoàng tử không nổi giận, chỉ hơi bất đắc dĩ phun ra ba chữ:
-Nói cẩn thận!
Tiếp theo, Đại hoàng tử tựa hồ lại nghĩ tới điều gì, mở miệng nói:
-Lúc trước ngươi nói, tiền lương Hộ bộ sẽ ưu tiên cung cấp Tuyết Hải Quan?
-Đúng vậy.
-Ngươi không sợ người ta nghi kỵ?
Cơ Thành Quyết cười cợt, nói:
-Vị phụ hoàng kia của chúng ta, thực sự quá kiêu ngạo, ta muốn lôi kéo ai, hắn có thể hào phóng và lôi kéo càng nhiều hơn so với ta, ta càng tốt với Trịnh Phàm, phụ hoàng sẽ đưa ra càng nhiều chỗ tốt. Lại nói, trước đây ta giấu tài, không ai nghi kỵ ta rồi?
Cơ Thành Quyết dừng một chút, nói tiếp:
-Ca ca, nói thật lòng, có thời điểm ta thật sự không muốn phụ hoàng không quý ta, nói ta quá giống hắn khi còn bé. Như vậy, chí ít ta có thể học lão Ngũ, thanh thản ổn định làm chút việc mộc. Vừa làm vừa nhìn các ngươi từng tên từng tên tranh chấp, đánh nhau vỡ đầu chảy máu… Há không sung sướng?
. . .
Người trong quan tài, chính là Sa Thác Khuyết Thạch.
Người đứng bên ngoài lều, chính là Điền Vô Kính.
Một người trước đây chính là Tả Cốc Lễ Vương Man tộc.
Một người hiện tại là Tĩnh Nam Vương Đại Yến.
Một người đã chết rất lâu.
Một người, hiện tại đang sống sót.
Nếu năm đó Sa Thác Khuyết Thạch không vì chuyện của Sa Thác bộ lạc, chết trận trước cửa Trấn Bắc Hầu phủ, rất có thể sau này bọn họ sẽ gặp trên chiến trường Yến Man.
Nhưng tạo hóa trêu người, lần đầu tiên hai người gặp nhau, lại dưới tình huống như vậy.
Mà người duy nhất chứng kiến, chính là một đứa trẻ mới sinh nằm trên giường con nít.
Điền Vô Kính thấy sự xuất hiện của Sa Thác Khuyết Thạch, cũng không quá mức khiếp sợ, trước đây rất lâu bên trong Thịnh Lạc thành, hắn từng cảm ứng thấy bên trong phủ tướng quân của Trịnh Phàm, có một luồng khí tức đặc thù.
Kỳ thực, Kiếm Thánh cũng từng nhận ra được.
Tồn tại như bọn họ đến cảnh giới này, sẽ một cách tự nhiên sản sinh một loại cảm ứng nào đối với bốn phía xung quanh.
Mà Sa Thác Khuyết Thạch chính là một bộ đại cương thi, cho dù khí tức thu lại tốt đến đâu, dưới khoảng cách gần, cũng không cách nào che đậy giác quan thứ sáu của loại cường giả này.
Điền Vô Kính không quen biết Sa Thác Khuyết Thạch, nhưng chuyện này không hề gây trở ngại Tĩnh Nam Vương suy đoán thân phận của đối phương.
-Năm đó Tả Cốc Lễ Vương Man tộc chết trận trước cửa Trấn Bắc Hầu phủ, thi thể được tế tự sở Man tộc dẫn dắt bạo động, cuối cùng chạy ra. Người đời đều cho rằng bộ thân thể này ứng nghiệm nên quay về Vương đình Man tộc, nhưng không ngờ nó lại ở đây, đồng thời trong tay tên tiểu tử kia!
Điền Vô Kính vừa nói khóe miệng vừa lộ ra nụ cười.
Hắn không ngại Trịnh Phàm có bí mật riêng, người càng có tiềm lực phát triển, bí mật trên người hắn cũng càng nhiều, chỗ có thể dựa dẫm cũng càng nhiều.
Đối với Trịnh Phàm, Điền Vô Kính vẫn rất khoan dung.
Sa Thác Khuyết Thạch không nói gì, cũng không chào hỏi, hắn chỉ bình tĩnh đứng nói đó, nhìn Điền Vô Kính.
-Tả Cốc Lễ Vương!
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...