Điền Vô Kính nói ra thân phận của đối phương, mà rõ ràng, đối phương ở đây, hẳn đang bảo vệ ai.
Nói cách khác, Trịnh Phàm để một đại nhân vật đến bảo vệ con trai của hắn, không thể bảo hắn không nhọc lòng nghĩ, cũng có thể nhìn ra, Trịnh Phàm người cha nuôi này coi trọng con trai hắn thế nào?
Nhưng mà, lúc Điền Vô Kính tiếp tục hướng phía trước bước một bước.
Mắt của Sa Thác Khuyết Thạch, trong khoảnh khắc mở càng to lớn hơn một ít, khí tức trên người, cũng lập tức khóa chặt Điền Vô Kính lại.
Tế tự hoang mạc vẫn thịnh hành Luyện Thi chi pháp, pháp môn tương tự kỳ thực bên trong Vu sư tại Sở địa cũng rất phổ biến, Điền Vô Kính biết, dáng dấp tồn tại như vậy, bọn họ cố nhiên được được "Sống lại", nhưng cũng có vẻ đơn thuần hơn.
Nhưng hắn đã đến rồi, không thể cứ như vậy rời đi!
Bởi hắn không biết, bỏ qua cơ hội này, đến lúc nào hắn mới có cơ hội gặp con trai hắn.
Cho nên Điền Vô Kính lại bước ra một bước.
Vù!
Sa Thác Khuyết Thạch động.
Thân hình hắn trực tiếp biến mất trong quan tài, xuất hiện trước mặt Điền Vô Kính.
Hắn một quyền trực tiếp đập về phía Điền Vô Kính!
Thể phách cương thi gia trì, cộng thêm thân xác Tam phẩm Võ phu, khả năng về mặt cảnh giới, lúc này Sa Thác Khuyết Thạch đã không phải Tam phẩm, nhưng thuần túy chỉ so đấu thể phách mà nói, hắn so với Tứ phẩm Võ phu bình thường, chắc chắn mạnh hơn nhiều!
Ánh mắt Điền Vô Kính hơi ngưng lại, giơ tay lên.
Vù!
Một tiếng vang rất nặng nề ngột ngạt vang lên.
Điền Vô Kính dùng tay trái của hắn, tiếp được cú đấm này của Sa Thác Khuyết Thạch.
Tóc trắng bởi khí lưu mà lưu chuyển về phía sau, nhưng thân hình vẫn không nhúc nhích.
Quan trọng nhất chính là, Sa Thác Khuyết Thạch thân là cương thi, không dám tạo thanh thế quá lớn, bởi từ nơi sâu xa hắn có thể cảm giác được trên bầu trời, kỳ thực có một đôi mắt đang nhìn kỹ hắn.
Cái này cũng là nguyên nhân phần lớn thời điểm Ma Hoàn rất biết điều.
Bởi loại tà vật như bọn hắn, hơi bất cẩn một chút, dễ dàng bị sét đánh.
Mà Điền Vô Kính bên này, cũng không muốn làm lớn chuyện này, hắn chỉ muốn yên tĩnh sang đây, thăm con trai hắn.
Cho nên, lần đầu tiên song phương giao thủ, vẫn chưa tạo thành thanh thế lớn, rõ ràng sấm gió nổi lên như vậy, nhưng lúc rơi xuống đất, rồi lại hóa thành gió xuân hiu hiu.
Nhưng đối mặt với cú đấm của Sa Thác Khuyết Thạch này, Điền Vô Kính lại có thể lấy loại tư thái nhẹ nhàng này tiếp được, cũng thật khiến người ta chấn kinh.
Nhưng mà, thế tiến công của Sa Thác Khuyết Thạch còn chưa kết thúc.
Khi hắn còn sống, hắn có can đảm đến trước cửa Trấn Bắc Hầu phủ, một người đối mặt mấy ngàn Trấn Bắc quân mà không hề sợ hãi.
Trước mắt hắn, càng không có cái gì hoảng sợ và sợ sệt rồi!
Trong khoảnh khắc, sát khí trên người Sa Thác Khuyết Thạch bắn ra, nhìn từ đàng xa, như có một đoàn hắc hỏa đang thiêu đốt.
Thân hình Điền Vô Kính lao về phía trước, trực tiếp bức bách áp sát Sa Thác Khuyết Thạch, sau đó hai tay nắm lấy vai của Sa Thác Khuyết Thạch, lấy một loại phương thức cực kỳ ngang ngược, mạnh mẽ ép Sa Thác Khuyết Thạch xuống.
Đùng!
hân thể của Sa Thác Khuyết Thạch trực tiếp bị ép xuống bên trong mặt đất, chỉ còn dư lại một cái đầu bên ngoài.
So đấu giữa các Võ giả, không phiêu dật như Kiếm khách, cũng không xán lạn như Luyện Khí sĩ.
Bọn họ chỉ có loại cảm xúc giản dị tự nhiên thâm hậu này!
Nói tóm lại, nó không xứng đáng với giá vé của khán giả, nhưng chỉ có người trong nghề chân chính mới rõ ràng, mỗi lần hai người giao chiến bao hàm sức mạnh rốt cuộc khủng bố đến cỡ nào?
Xa xa, người mù Bắc vẫn nhìn kỹ tình huống bên này, không tự chủ nói với A Minh bên người, hỏi:
-Cảm giác làm sao, cho ngươi một quyền thì thế nào?
A Minh lắc đầu một cái, nói:
-Ngay cả cơ hội tái sinh cũng không có!
-Hô…
Người mù thở ra một hơi.
Vào lúc nãy, hắn đã để binh sĩ bên ngoài triệt để mở ra, chẳng khác gì chủ động dọn sạch trường.
Có một số việc, Trịnh Phàm làm chủ thượng có thể quên, nhưng người mù hắn là đại quản gia, lại không thể không sớm làm ra bố trí.
Đội ngũ di chuyển vượt qua sông, Tĩnh Nam Vương cũng ở trong đại doanh.
Dưới tình huống như vậy, Tĩnh Nam Vương muốn tới thăm con trai hắn một chút, cũng là chuyện hợp tình hợp lý, nhưng khẳng định lén lén lút lút sang đây thăm.
Bình lùi người ngoài là chuyện tất yếu.
Nhưng làm sao cũng không thể để cho Sa Thác Khuyết Thạch rời đi, bởi rất nhiều thế lực nhìn chằm chằm Tiểu vương gia, không chắc chắn sẽ bố trí cao thủ tiềm tàng nào ở ngay bốn phía.
Cho nên, suy nghĩ đi suy nghĩ lại, người mù Bắc mới tạo ra cục diện trước mắt này.
Nhưng cũng may, Sa Thác Khuyết Thạch tựa hồ không phải đối thủ của Điền Vô Kính.
Chỉ là cái "Cũng may" này, để trong lòng người mù có chút không dễ chịu, rốt cuộc không quản Sa Thác Khuyết Thạch làm sao, Điền Vô Kính mạnh thế nào đi chăng nữa, nhưng Sa Thác Khuyết Thạch là người trong nhà chân chính.
Các Ma Vương thường ngầm đùa giỡn, so sánh với Sa Thác Khuyết Thạch được “Cha nuôi” Trịnh Phàm nhận trở về.
Đứng trên lập trường của người mù, hắn tự nhiên ủng hộ và cổ động cho Sa Thác Khuyết Thạch.
-Tĩnh Nam Vương người này, thực sự quả nhiên đáng sợ.
A Minh nói.
Coi như đặt trong truyện manga, Điền Vô Kính người này, cũng tuyệt đối là nhân vật chính mẫu.
Thân là Ma Vương, đánh giá cao thế này đối với Điền Vô Kính, hiển nhiên cũng là một loại tán thành cao.
Mà bên kia, Sa Thác Khuyết Thạch bị ép dưới mặt đất lại không thể nào vực dậy, thân thể hắn run lên, mặt đất bốn phía bắt đầu sụp đổ.
Điền Vô Kính hơi hơi kinh ngạc, đối thủ này thoạt nhìn cảnh giới không cao lắm, nhưng thể phách cứng cỏi, xác thực vượt qua lẽ thường.
Mà đối thủ này một mực là bảo tiêu cho con hắn, sau tối nay, nó tiếp tục bảo vệ cho con trai hắn, cho nên Điền Vô Kính không muốn ra tay quá nặng với nó.
Rốt cuộc cho dù đứng trên góc độ của Điền Vô Kính, cũng cảm giác bên nhi tử hắn có một bảo tiêu mạnh mẽ như vậy, đứa trẻ kia nhất định có thể trưởng thành an toàn hơn nhiều, hơn nữa có Thịnh Lạc quân bảo vệ, trong thiên hạ căn bản không có ai có thể tới hại con hắn.
Về phần hắn có phải là cương thi, có phải là tà vật, Tĩnh Nam Vương đúng không để ý cái này.
Sau một khắc, khí tức trên người Điền Vô Kính bỗng nhiên tăng lên lần nữa, phảng phất có từng đạo từng đạo dải lụa màu trắng trực tiếp đan xen, nện phía trên Sa Thác Khuyết Thạch.
Thể phách mạnh mẽ của Sa Thác Khuyết Thạch, trong nháy mắt bị hoàn toàn đóng kín.
-Không đúng, có vấn đề.
Người mù Bắc vẫn “Chú ý” tình huống bên kia, lập tức hô khẽ nói.
Bởi vào lúc này Điền Vô Kính triển lộ ra thực lực, đã vượt qua hắn ước định.
A Minh đưa tay đặt trên bả vai người mù, nói:
-Lúc Kiếm Thánh ở trước Tuyết Hải Quan chém giết đại tướng dã nhân Cách Lý Mộc, cũng từng xuất hiện khí tức rất tương tự.
Đây cũng là cái gọi là… Mở Nhị phẩm!
Trước mặt sức mạnh của Nhị phẩm Võ giả, thể phách cương thi của Sa Thác Khuyết Thạch mạnh đến đâu, chung quy vẫn hơi vô lực.
Thân thân xác bị chế phục trong chớp mắt, đầu ngón tay trên bàn tay trái Điền Vô Kính thả ra từng đạo từng đạo lam quang.
Đây là pháp môn Huyền đạo, Phong cấm tà vật!
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...