Thân làm cha, đây là lần đầu tiên hắn được con trai hắn đưa cho đồ ăn vặt, cảm giác này đúng là thật khó để miêu tả!
Đột nhiên, trong đầu Điền Vô Kính, hiện ra hình ảnh cha hắn, mẫu thân hắn, tỷ tỷ, vân vân.
Ký ức đã bị hắn hoàn toàn đóng kín, bởi khối bánh này mà nứt vỡ.
Điền Vô Kính ngẩng đầu lên, nhắm chặt mắt lại, thân thể của hắn đang nhẹ nhàng run.
Nhưng khi lần thứ hai hắn mở mắt ra, dòng tâm tình kịch liệt và chập chờn lúc trước kia, đã tiêu tan.
Hắn là người mang nghiệp chướng nặng nề, hắn đã lựa chọn phương thức chuộc tội kỹ càng.
Nhưng trước mắt đứa bé này, con trai của hắn, Điền Vô Kính có chút ích kỷ, hắn chỉ hi vọng đứa trẻ này có thể bình an lớn lên.
Mãi cho đến hiện tại, Điền Vô Kính mới bình tĩnh lại tâm tình, cẩn thận nhìn dáng dấp con trai hắn.
Đây là hình ảnh hắn đã từng ảo tưởng qua.
Khí đó, bên cạnh hắn còn có Đỗ Quyên, khi đó hai vợ chồng chỉ vào lông mày, môi, mắt, rốt cuộc giống ai?
Nhưng hình ảnh càng ấm áp càng dễ khiến người ta ghi lòng tạc dạ đau.
Người đời này, chuyện hưởng thụ nhất kỳ thực chính là bình tĩnh lại tâm tình, từ từ đi nghiền ngẫm lại quá khứ ấm áp và tốt đẹp, nhưng Tĩnh Nam Vương đã vĩnh viễn mất đi bộ phận này.
Có một số việc, chỉ khi nào thật sự trải qua mới hiểu.
Người làm cha đầu tiên, riêng một điều này đủ làm thay đổi một người đàn ông quá nhiều.
Nhìn con mình, ngươi sẽ theo bản năng cống hiến tất cả tất cả của ngươi.
Cơm ngon áo đẹp, phú quý, Vương tước, Hầu tước…
Thậm chí là. . .
Nghĩ đến đây, ánh mắt của Điền Vô Kính hơi lạnh xuống.
Ngươi làm phụ thân sớm hơn so với ta, cho nên ngươi sẽ hiểu được cảm giác này, đúng không?
Nếu lúc này, đứa nhỏ này nói, ta muốn ngôi vị vàng rực kia mà nói, hắn khả năng thật không cách nào từ chối, cho dù coi trời bằng vung!
Điền Vô Kính cúi đầu, không kìm lòng được dùng mặt đi sượt sượt mặt con trai hắn.
Tiểu vương gia oan ức cầu toàn, miễn cưỡng vui cười.
Ngày thường hắn tiếp xúc với Tứ Nương nhiều nhất, mà trên người Tứ Nương đều thơm ngát, bỗng nhiên tiếp xúc gần gũi một nam tử xa lạ, hắn thật không quen lắm.
-Ngươi muốn. . . Giang sơn sao?
Điền Vô Kính nhỏ giọng mở miệng hỏi.
Cái này không nên hỏi, nhưng hắn vẫn hỏi.
Bởi giang sơn, tuy rằng không phải của hắn, nhưng hắn có tư cách đi cướp, cũng có năng lực đi cướp!
Nhưng Tiểu vương gia chỉ "Khanh khách" cười, sau đó lại đưa tay đi lấy một khối bánh đào mềm, có chút không nỡ, đưa cho Điền Vô Kính.
Những thứ này đều là đồ ăn vặt, hắn để dành cho Ma Hoàn, thực sự không nỡ cho.
Nhưng đứa nhỏ nhìn người đàn ông này, thật giống chưa ăn no, nên nó vẫn đưa cho.
Điền Vô Kính hít sâu một hơi, chỉ cầm bánh đào mềm lên, không ăn chỉ đặt trên mũi ngửi một cái.
Tiếp theo, Tĩnh Nam Vương đứng lên, đồng thởi đặt con trai hắn lên trên giường.
Bởi sự xuất hiện của hắn, Điền gia đêm hôm ấy đã sớm đông lạnh bằng màu máu, bây giờ bỗng nhiên lại tràn ngập ra mùi vị khiến người ta nghẹt thở.
Để hắn không tự chủ được bắt đầu một lần nữa xem kỹ, xem kỹ lựa chọn lúc trước của hắn.
Mãi đến khi hắn đi ra khỏi lều vải, thời khắc gió đêm lướt nhẹ qua mặt, Điền Vô Kính lại biến trở về Tĩnh Nam Hầu, lại biến trở về Tĩnh Nam Vương.
Phảng phất hắn của lúc trước kia, đã vĩnh viễn lưu bên trong lều vải.
Người chết, không thể sống lại.
Hắn đã không có lựa chọn nào khác.
Hắn hi vọng một ngày kia có thể sớm đến một chút, hắn cũng có thể sớm một ngày trở lại nơi quy tụ hẳn thuộc về hắn.
Đi tới trước cái hố kia, Điền Vô Kính đưa tay, mở ra phong cấm trên người Sa Thác Khuyết Thạch.
Sa Thác Khuyết Thạch vẫn đứng ở nơi đó, không hề nhúc nhích, tựa hồ sẽ không lần thứ hai ra tay với hắn.
Điền Vô Kính cũng không tiếp tục lưu ý Sa Thác Khuyết Thạch, mà rơi vào trầm tư.
Một ít chuyện, trước không nghĩ rõ ràng, hoặc nõi chưa kịp suy nghĩ, nhưng hiện tại có thể nghĩ đến.
Thi thể Tả Cốc Lễ Vương Man tộc lại xuất hiện trong doanh trại Trịnh Phàm.
Mà Trịnh Phàm làm quen với Tiểu lục tử, cũng bởi Trịnh Phàm cứu mạng Tiểu lục tử trong tay Sa Thác Khuyết Thạch.
Cái này không phải trùng hợp.
Đây là tính toán.
Đây là sắp xếp.
Rất khó tưởng tượng, tên tiểu tử kia năm đó chỉ là một tên giáo úy hộ thương Hổ Đầu thành, đã có thể xúc động đại nhân vật này đến giúp hắn bố cục và thúc đẩy rồi.
Lý Lương Đình, ngươi cảm thấy Trịnh Phàm là ngọc thô cần mài một chút.
Nhưng ta cảm thấy, tên Trịnh Phàm kia kỳ thực. . .
Điền Vô Kính đứng chắp tay, ánh mắt tìm về phía bầu trời đêm.
Chỉ là, cái này quan hệ gì với ta?
Dưới màn đêm, một đạo bạch y độc hành bên sông.
Kiếm Thánh có mối thù có diệt quốc giết đệ với Tĩnh Nam Hầu đã từng nói, trên cõi đời này, hắn cho rằng người khổ nhất, chính là vị Tĩnh Nam Hầu kia.
Diêu Tử Chiêm từ Tấn địa trở lại Thượng Kinh, hắn ăn tiệc tại một tòa tửu lâu.
Chợt nghe một đám sĩ tử trẻ tuổi nói Yến Quốc đều là man di mãng khấu, đặc biệt là vị Tĩnh Nam Hầu Yến Quốc kia, càng là súc sinh nhuộm máu cha mẹ, bởi vậy tỏa ra ý chính là Võ phu làm quốc gia bất ổn, ám chỉ hiện tại vị quan gia Càn Quốc kia thi hành chính sách đệ bạt địa vị võ tướng, đây chính là hiện tượng họa quốc.
Lúc này Diêu Tử Chiêm lên án mạnh mẽ.
Hắn nói, vị Tĩnh Nam Hầu người Yến kia, trên, thẹn với thân tộc; dưới, thẹn với vợ con.
Nhưng hắn chưa bao giờ thẹn với Đại Yến!
Bọn ngươi đọc sách thánh hiền, đơn giản sở cầu xướng danh tên bảng vàng, đơn giản muốn đồng ruộng trong nhà được miễn thuế, đơn giản muốn quang tông diệu tổ, đơn giản muốn một thân áo bào tím, một cái đỉnh mát mẻ che mưa.
Đại Càn ta không thiếu tài hoa phong lưu thi từ ca phú, chỉ thiếu mấy nhân vật bình thường như Điền Vô Kính kia!
…
Sáng sớm hôm sau, A Minh đi đến quân trướng của Trịnh Phàm.
Tứ Nương đã dậy, nàng đang làm mì cán bằng tay.
Nhìn thấy A Minh đến rồi, Tứ Nương hỏi:
-Ăn chút gì?
-Thêm chút huyết, ta ăn.
-Được, ta có thể thêm.
-Thêm thật?
-Thêm.
-Không tốt lắm hay không? Chờ chủ thượng một lúc cũng phải ăn chứ?
-Đương nhiên.
-Vậy không bỏ thêm đi.
Sau khi thêm vào, chủ thượng ăn một lần, lần này hắn đứng nói ở cuối xe, khả năng thật sự lưu ban.
Thời khắc này cần tận lực giữ mình.
Giây lát sau, Trịnh Phàm đi ra.
Lúc đi ra ngoài lểu vải, Trịnh bá gia rung đầu gối, đỡ eo.
A Minh thấy thế, dời đi ánh mắt, ngồi xuống, vừa nhìn về phía Tứ Nương.
Tứ Nương khẽ lắc đầu.
A Minh bất đắc dĩ thở dài.
Tất cả đều không cần nói.
Trịnh bá gia cũng ngồi xuống bên cạnh, rõ ràng hắn đã là Lục phẩm Võ giả, lúc này quả nhiên cảm thấy vị trí phần eo đã không phải của hắn.
-Hô…
Đưa tay tiếp nhận một tô mỳ trong tay Tứ Nương, Trịnh Phàm bắt đầu ăn.
A Minh mở miệng nói:
-Chủ thượng, ngày hôm qua hắn đến gặp hài tử rồi.
Trịnh Phàm gật gù, ngược lại không có vẻ giật mình.
-Hắn vẫn đánh một trận với Sa Thác Khuyết Thạch, hắn thoạt nhìn giống Kiếm Thánh, mở Nhị phẩm rồi.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...