Nghe được câu này, Trịnh Phàm có chút bất đắc dĩ dừng ăn, hắn bỗng nhiên cảm thấy bát mì này không thơm rồi.
Nhưng nói thế nào đây, hắn cũng hơi quen thuộc, bị đả kích đến quen thuộc rồi.
Bởi giữa hai bên, còn có thể sử dụng "Khoảng cách" đi cân nhắc một hồi, bất luận bao xa, có ít nhất một cái khái niệm.
-Sa Thác Khuyết Thạch không sao chứ?
Trịnh Phàm hỏi.
-Không vấn đề gì, hắn không ra tay nặng.
-Ai, nghe thật có chút bi ai.
Đây là một loại tâm tình giống người mù tối hôm qua, không quả thế nào, trước khi Kiếm Thánh khôi phục, Sa Thác Khuyết Thạch xem như là chiến lực cá thể cao nhất của bọn hắn rồi.
-Được rồi, các ngươi dọn dẹp một chút, ta đi cáo biệt Điền Vô Kính.
-Vâng, chủ thượng.
Chờ sau khi Trịnh Phàm rời đi, A Minh lấy ra túi nước, uống một hớp huyết, nói:
-Lần này xem ra, rất khó.
Tứ Nương gật gù, nói:
-Ma Hoàn cũng không có động tác.
-Ừm.
Nói như vậy, Ma Vương dễ dàng lên cấp nhất, kỳ thực chính là Tứ Nương và Ma Hoàn.
Một kẻ là người trong phòng.
Còn một kẻ, lại là con ruột.
Hiện tại lúc bọn họ đều có chút bó tay, các Ma Vương còn lại chỉ có thể trước tiên quan sát, coi như sốt ruột, cũng không có chỗ ra sức.
Tứ Nương thu thập xong nồi bát, dùng nước sạch rửa tay một cái, nói:
-Chờ lần này trở lại Tuyết Hải Quan, chúng ta tụ tập một chỗ, mở hội nghị đi.
Chủ thượng đã lên cấp.
Nhưng lần này những Ma Vương này lên cấp, đã không phải câu chuyện đơn giản ai liếm trước ai liếm sau rồi
-Đúng dịp, người mù cũng nói như vậy.
. . .
Trịnh Phàm đi đến phía ngoài soái trướng, sau khi thân vệ thông báo, hắn đã đi vào.
Điền Vô Kính đang ngồi một bên giường, tựa hồ mới đứng dậy, đang mặc quần áo.
-Vương gia, mạt tướng phải về Tuyết Hải Quan, lần này đa tạ Vương gia vun bón.
Điền Vô Kính cố ý gọi hắn tới làm gì, trong lòng Trịnh Phàm rõ ràng, mục đích lớn nhất kỳ thực chính là muốn hắn nhìn “Phong cảnh” kia một vòng.
Cho tới chuyện lên cấp, chỉ có thể coi như tiện thể.
Khá giống giữa thầy trò, dùng máu tươi và thi thể của bốn vạn người tô điểm buổi lễ tốt nghiệp cho hắn.
Đồng thời, để cho hắn đi truyền lệnh giết tù binh, tự nhiên khiến hắn vĩnh viễn nằm trong “Danh sách đen” của người Sở.
Nhưng cũng không thể nghi ngờ tương đương với giơ tay, hướng toàn bộ Tĩnh Nam quân tuyên cáo.
Trịnh Phàm hắn có thể thay thế Tĩnh Nam Vương nói chuyện.
Làm người hai đời, gia đình đời trước của Trịnh Phàm cũng không tính hòa thuận.
Nhưng đời này, hắn cảm nhận được trên thân một loại cảm giác được “Huynh trưởng” che chở.
Một người là Sa Thác Khuyết Thạch, bắt nguồn từ chuyện ăn uống trên đường hành quân gặp nhau.
Lúc lão Sa còn sống, kỳ thực Trịnh Phàm và hắn cũng không ở chung bao lâu, ai nghĩ được, sau khi lão Sa chết rồi, ngược lại vẫn thành bạn.
Người thứ hai, chính là Điền Vô Kính.
Điền Vô Kính đối với Trịnh Phàm, đúng là rất bao dung, có một số việc, Trịnh Phàm không có làm ẩn giấu, nhưng Điền Vô Kính chỉ làm như không thấy.
Giữa song phương, kỳ thực tồn tại một loại hiểu ngầm để song phương đều rất quen thuộc.
Kỳ thực, có thời điểm tâm tư rất dễ dàng thả lỏng.
Giống loại đỉnh tiêm Tam phẩm cường giả như Kiếm Thánh và Điền Vô Kính, có thể trong thời gian ngắn cưỡng ép mở Nhị phẩm thu được thực lực khủng bố.
Trịnh bá gia cũng được, ví dụ tối hôm qua, hắn mấy lần tiến vào “Cảnh giới thánh nhân”, lại thêm được người mù Bắc tiếp tế thuốc lá.
Tâm tư hắn mờ ảo, đột nhiên cảm giác thấy:
Nếu sau này để Lương Trình cải thiện Sa Thác Khuyết Thạch, để lão Sa tận lực trở nên giống như người bình thường, lại để Điền Vô Kính mang theo con nuôi hắn, mọi người đồng thời đi địa phương non xanh nước biếc ẩn cư, tựa hồ cũng không tệ.
Nhưng sáng sớm sau khi đứng lên, trừ bỏ phần eo mãnh liệt cay cay bên ngoài.
Trong một sát na tay hắn chạm tới giáp trụ, hắn mới bỗng nhiên ý thức được, giấc mơ chỉ là giấc mơ, hiện thực chung quy là hiện thực.
Điền Vô Kính tự nhiên không rõ ràng tâm tư Trịnh Phàm đã tung bay đi nơi nào, chỉ dặn dò:
-Lần này về Tuyết Hải Quan, cũng coi như danh chính ngôn thuận mở một phương, đối với thuộc hạ, cần phải chú ý, không được ủy quyền hết mức nhưng cũng không thể không ủy quyền chút nào.
Cái này xem như nhắc nhở rồi.
Tuy nói, Trịnh bá gia kỳ thực không cần loại nhắc nhở này nhất, bởi từ cổ chí kim, tựa hồ không có kiêu hùng nào có đội ngũ thành viên nòng cốt tốt như hắn.
Không nói năng lực mỗi người, bọn họ sẽ không tạo phản hắn, bởi bảy Ma Vương bỏ qua một bên "Kiếm chuyện", tựa hồ không có người nào thích ngồi vào cái ghế kia!
Nhưng trưởng bối nói với ngươi những câu này, chính là thể hiện sự quan tâm của hắn đối với ngươi, không thể trách tiền bối nói nhiều lời.
-Vương gia giáo huấn, mạt tướng nhất định ghi nhớ trong lòng.
Điền Vô Kính gật gù, lại nói:
-Tuy nói trong thời gian ngắn tới Bản Vương sẽ không chuẩn bị lần thứ hai thảo phạt cánh đồng tuyết, nhưng chuyện trên cánh đồng tuyết, ngươi không thể thư gian, chuyện phân hoá lôi kéo và suy yếu, chính ngươi quyết định.
Điền Vô Kính dừng một chút, lại nhắc nhở:
-Đồng thời, Tuyết Hải Quan ngươi cần phải phòng bị một vạn kỵ binh tại Trấn Nam quan bất cứ lúc nào cũng có thể bị hiệu lệnh xuôi nam, Bản Vương phán đoán người Sở không dám đánh là một chuyện, nhưng nếu người Sở thật sự dám ra tay đánh nhau…
Nói tới chỗ này, khóe miệng Điền Vô Kính lộ ra một nụ cười bình tĩnh.
-Ngược lại ta có thể giúp ngươi đem Bá tước đổi thành Hầu tước.
-Vương gia, kỳ thực mạt tướng đối những chức suông này cũng không lưu ý lắm, giống Vương gia ngài, khả năng ý chỉ trừng phạt của triều đình lập tức xuống, ngài là Vương gia hay Hầu gia, đối với Tĩnh Nam quân, đối với đại quân đông chinh, đối với toàn bộ Đại Yến, có gì khác biệt?
Đêm qua, lão Điền đã giao thủ với Sa Thác Khuyết Thạch, cho nên hắn hẳn rõ ràng một ít bí mật nhỏ của Trịnh Phàm.
Cũng bởi vậy, lần nói nói chuyện kỳ thực có thể hơi thả lỏng một chút rồi.
Đối mặt Trịnh Phàm "Được voi đòi tiên", Điền Vô Kính cũng không hề tức giận, ngược lại hỏi:
-Trịnh Phàm.
-Có mạt tướng.
-Làm tốt chuyện của ngươi, làm chuyện ngươi nên làm.
-Vâng, Vương gia.
Kỳ thực trên cảm giác, Trịnh Phàm cảm thấy Điền Vô Kính cuối cùng khẳng định vốn có chuyện định nói, nhưng cuối cùng lại không nói.
Nhưng nếu người ta không muốn nói, vậy thì thôi, Trịnh bá gia còn chưa có đủ loại tự tin dám đi hỏi gốc rễ đối với Tĩnh Nam Vương.
Ra khỏi soái trướng không bao xa, nhìn thấy Trần Dương đã ngồi chỗ đó chờ hắn rồi.
Trịnh Phàm muốn dọn nhà, từ Vọng Giang đến Tuyết Hải Quan còn một đoạn đường, Trần Dương chính là đội ngũ được Điền Vô Kính sắp xếp giúp Trịnh Phàm hộ tống đội ngũ di chuyển.
-Trịnh lão đệ, chúng ta có thể xuất phát chưa?
-Ngược lại để lão ca đợi lâu, ta đi thôi.
Đội ngũ lần thứ hai xuất phát, sau khi có Trần Dương suất lĩnh năm ngàn Tĩnh Nam quân đến giúp đỡ, tốc độ di chuyển và trật tự của đội ngũ được tăng lên rất nhiều.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...