- Nói nhanh một chút, cái này ta cảm thấy hứng thú, việc vặt vãnh khác để sau này chúng ta bàn lại đi.
-Thật được… Như vậy sao?
-Không cái gì không thể, nha, đúng rồi, có thể nói cho ngươi biết, bởi chiến sự lần trước, hôn sự của Thái tử và quận chúa bị trì hoãn, sau đó thì sao, bởi người Sở bên trong Ngọc Bàn thành bị Bá gia nhà ta dẫn người đồ sát, minh ước giữa Yến và Sở vỡ tan, trong thời gian ngắn, rất có thể sẽ phát sinh Yến Sở đại chiến, cho nên quận chúa và Thái tử kết hôn, hẳn còn muốn lại tiếp tục trì hoãn.
Người mù Bắc dừng một chút, nhìn Dã Nhân Vương thật sâu, nói:
-Ngươi vẫn còn một quãng thời gian tiếp tục ôm ấp loại ảo tưởng này.
-Không, ngươi sai rồi, quận chúa kết hôn hay không, đều sẽ không thay đổi vị trí trong lòng ta.
-Sách, vậy thì không cách nào giao lưu, khẩu vị của ngươi siêu cứng rồi.
-Đây có ý gì?
-Ta nói chúng ta tiếp tục nói chính sự đi.
-Lần đầu tiên ta thấy quận chúa, vẫn ở. . .
-Không muốn sống đúng không, bảo ngươi nói chuyện trên cánh đồng tuyết ngươi đang mò mẫm gì, nếu ngươi không đàng hoàng một chút, ngươi có tin đêm nay ta ban cho ngươi rượu độc tiễn ngươi trở về ôm ấp ngôi sao không?
Dã Nhân Vương nở nụ cười.
Người mù cũng nở nụ cười.
Thời khắc này, tuy nói cách hàng rào sắt, nhưng giữa hai tên âm hiểm này, ngược lại sản sinh ra một loại cảm giác nhìn thấy đồng loại.
-Kỳ thực, ban đầu biết Trịnh tướng quân, nha không, lúc nói chuyện với Trịnh bá gia, ta vẫn cho rằng, hắn là vị ái tướng “Hot” trên tay vị Hầu gia Tĩnh Nam quân kia.
Dã Nhân Vương dừng một chút, nói tiếp:
-Nhưng sau đó, ta chậm rãi phát hiện, hắn không đơn giản như vậy. Đặc biệt là, sau khi ta nhìn thấy những thủ hạ kia, cùng với hiện tại ta nhìn thấy ngươi. Một người lợi hại, kỳ thực không khó, nhưng khó chính là, dưới tay có thể nắm giữ một đám người rất lợi hại như vậy!
Người mù Bắc cười nói:
-Nghe lời của ngươi, động tâm rồi?
-Đứng đồng thời với các ngươi, cũng không tính mai một tài năng của ta.
Dã Nhân Vương nói.
-Trên mặt?
-Ngài xem vết sẹo trên mặt ta, năm đó, ta bị một tiểu cô nương quất một roi.
-Tiểu cô nương này thật mạnh.
-Bây giờ ngươi nhìn vết sẹo này của ta, ta vì ẩn thân, tự hủy.
Người mù Bắc nói:
-Há, không trách.
Dã Nhân Vương bình tĩnh nói:
-Ta có thể giúp các ngươi làm việc.
-Có thể trước tiên dùng thử.
-Các ngươi sợ ta?
Người mù Bắc cười nói:
-Thật không phải sợ, chỉ chê ngươi phiền, nếu không có ngươi, chủ thượng nhà ta cũng không thể đóng giữ Tuyết Hải Quan này, được phong Bá tước, nói cho cùng, chúng ta còn phải cảm tạ ngươi.
Dã Nhân Vương nói:
-Nhìn một cái, nhìn một cái, ngài nói cái này giống tiếng người sao? Có dám nói như vậy với vị Kiếm Thánh bị phế kia không?
-Tất nhiên không dám.
-Ta có một phần lễ ra mắt, có thể đưa ngươi, không, đưa chủ thượng của các ngươi.
-Ô, trước kia ngươi làm sao không lấy ra?
-Ta vẫn đang do dự.
-Lễ gì, ngươi nói cẩn thận một chút.
Người mù Bắc hứng thú nói.
Dã Nhân Vương chậm rãi nói:
-Không lâu trước đây, Tư Đồ gia từng thành lập hai tòa thành, một tòa là Bình thành, một tòa là Dã thành, đúng dịp không phải, hợp lại giống tên phong tước của chủ thượng ngài, cũng chính là hai thành Bình Dã. Vẻn vẹn một toà Tuyết Hải Quan, cố nhiên trấn giữ được con đường xuôi nam của Thánh tộc ta, nhưng nếu nắm giữ hai tòa thành này, có thể nắm chặt quyền chủ động.
Dã Nhân Vương dừng một chút, tiếp tục nói:
-Thánh tộc ta đã vô lực công thành, bây giờ cánh đồng tuyết càng bị làm năm bè bảy mảng, một toà thành chỉ cần hai ngàn giáp sĩ hai ngàn dân phu, đủ để phòng thủ. Mà chủ tướng của hai tòa thành này, ta có thể viết thư để bọn họ đầu hàng.
Người mù Bắc cười cợt, nói:
-Bọn họ còn có thể nghe lời ngươi?
-Chỉ cần cho bọn họ một nấc thang.
Người mù lắc đầu một cái, nói:
-Không nói dối ngươi, bây giờ Tuyết Hải Quan vừa mới có đại lượng nhân khẩu di chuyển tới, nhưng binh lực không đủ, đóng giữ Tuyết Hải Quan này còn miễn cưỡng, chớ nói chi lại chia binh đóng giữ hai tòa cô thành trên cánh đồng tuyết kia rồi. Lại nói, thu hồi lại làm gì, chờ sau này binh mã luyện tốt, trực tiếp đánh hạ là được.
Dã Nhân Vương nhắc nhở:
-Nhưng công thành sẽ chết rất nhiều người.
-Mạng người, đáng giá sao?
Dã Nhân Vương nghe vậy, trầm mặc chốc lát, cười nói:
-Xác thực không đáng giá.
-Không phải vậy, bị chết có giá trị là được.
-Chúng ta đi vòng lâu như vậy, vẫn trở lại chuyện chính đi, thời gian của ngươi, không còn nhiều, ngày hôm nay ta không nhận được câu trả lời thỏa mãn, lần sau gặp lại ngươi. . .
Người mù khẽ mỉm cười, tiếp tục nói:
-Cũng chỉ có thể trong giấc mộng rồi.
. . .
-Hài tử gặp ác mộng rồi?
Trịnh Phàm thấy Tiểu vương gia sau khi ngủ trưa tỉnh lại, hiếm khi khóc lớn, hơi chút đau lòng hỏi Khách Thị bên người.
-Bẩm Bá gia, do nô tỳ chăm sóc không chu đáo, nô tỳ có tội.
Lúc này, người cầm sổ sách đi tới chỗ Tứ Nương mở miệng nói:
-Không liên quan gì tới ngươi, ngươi đi xuống đi, sau đó mỗi ngày trừ bỏ sớm muốn đến cho ăn bằng sữa mẹ, ngươi không cần tới nơi này nữa.
-Dạ, nô tỳ xin cáo lui.
Khách Thị lập tức cúi đầu xin cáo lui, ở trước mặt Tứ Nương, nàng không dám có chút tâm tư nào.
Chờ sau khi Khách Thị rời đi, Tứ Nương mới đến bên người Tiểu vương gia, nói với Trịnh Phàm:
-Từ đêm đó nhìn thấy lão tử nó, nó thường thường mộng yếp, lúc ngủ thường bị dọa khóc lên.
-Ai, nghiệp chướng.
Nói thật, Tiểu vương gia là một tiểu hài tử ngoan ngoãn rất dễ nuôi, ngày thường có thể tự mình chơi đùa, cũng không cần đi dỗ dành, hơn nữa còn rất sáng sủa, không chút nào quái gở.
Cũng thú vị, sau khi nhìn thấy cha hắn, lại như bị cái gì xông tới, bắt đầu mộng yếp rồi.
Phải biết, đứa nhỏ này từ nhỏ chơi đùa với Ma Hoàn, mấy tháng này nó nằm trên nắp quan tài Sa Thác Khuyết Thạch, cái này cũng không việc gì, có thể nói mệnh cách gạch thẳng cứng! Nhưng vẫn không chống đỡ được “Tình cha như núi” của lão Điền.
Trịnh Phàm bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, nói:
-Ta nhớ tới một loại mệnh cách, gọi là Nhị Long Bất Tương Phùng, bằng không đối với song phương sẽ không tốt, thông thường cái này ứng nhiệm giữa phụ tử, cho nên cần tách ra để nuôi, nếu ở cùng nhau sẽ xảy ra đại họa. Ngược lại ta quên thuyết pháp này từ nơi nào rồi!
-Nô gia nhớ chủ thượng từng dùng thuyết pháp này trong truyện của ngài rồi.
-Thật?
-Dùng bên trong nội dung tác phẩm của Ma Hoàn, thế nào đó Ma Hoàn bởi lý do này, bị phụ thân cho…
-Được rồi, không cần nhắc nhở ta.
-Vâng, nô gia nói lỡ lời.
Trịnh Phàm quay đầu nhìn về phía giường trẻ nít bên kia.
Ma Hoàn phong ấn bên trong tảng đá kia, yên lặng nằm trên đùi nộn của Tiểu vương gia.
-Được rồi, để Ma Hoàn an ủi hài tử đi, ta đi ra ngoài giải quyết công việc.
-Vâng, chủ thượng.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...