Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 767: HÔN LỄ

Đợi sau khi, Trịnh Phàm và Tứ Nương cũng nhau rời khỏi gian phòng kia.

Một đoàn khói đen chậm rãi từ trên tảng đá tràn ngập ra, hóa thành bóng dáng của một đứa trẻ mới sinh.

Đứa trẻ màu đen mới sinh này ngồi xổm bên người Tiểu vương gia, hắn dùng tay xoa xoa phía sau lưng Tiểu vương gia.

Tiểu vương gia nhìn đứa trẻ mới sinh viền mắt rỗng này, chậm rãi không khóc, nhưng vẫn sụt sịt.

Giây lát sau, Tiểu vương gia xoay người, đẩy ra cái bọc hắn vẫn để đồ ăn vặt giấu bên trong, chỉ chỉ đồ ăn vặt bên trong, nhìn Ma Hoàn nói:

-Hê hê. . . Hê hê. . . Hê hê. . . Hắt xì!

Bởi vừa mới nứt nở phát ra loại thanh âm này, Tiểu Vương gia không kìm lòng được đánh một cái hắt xì.

Đứa trẻ mới sinh màu đen kia, nhìn tình cảnh này, nhếch môi, cũng nở nụ cười:

-Hê hê hê. . .

Hôn lễ của Đại hoàng tử, được cử hành rồi.

Không có đèn treo tường trên phố dài, không có con cháu vương công quý tộc thành đội đến đón dâu, không có cảnh bách tính Yến Kinh chen duois tranh nhau đến xem.

Tất cả đều được tối giản, tất cả đều rất yên tĩnh.

Triều đình Yến Quốc đưa một phần quốc thư đến Vương đình Man tộc hoang mạc, chen lẫn nội dung hai phong thư.

Nội dung một phong rất phổ thông, không nằm ngoài là hàng xóm hòa thuận, bách tính song phương đều khát vọng thái bình vân vân.

Nội dung một phong khác do đích thân Yến Hoàng tự tay viết.

Hoàng Đế chân chính nắm giữ quyền lực chí tôn, hắn tự tay viết phong thư này, kỳ thực so với phong thư phổ thông kia, có sức nặng hơn vô số lần.

Đây là sự tự do của hắn, cũng là quyền lực của hắn, càng là, sự tự tin của hắn.

Bên trong nội dung phong thư do đích thân Yến Hoàng viết.

Yến Hoàng trước tiên hướng Man Vương giải thích nguyên nhân lần này hôn lễ được giản lược.

Một bởi Cơ Vô Cương là tướng bên thua, trên người phải gánh trọng tội, không cách nào trắng trợn bày ra, cho nên chỉ có thể khiến con gái ngươi chịu chút oan ức.

Còn cái khác là, chiến sự giữa Yến và Sở có khả năng lần thứ hai bạo phát, căn cứ truyền thống Yến Quốc, vào lúc này vốn cấm đón dâu, cho nên chỉ có thể lặng lẽ tổ chức.

Có điều, phía dưới cùng của phong thư, Yến Hoàng tự mình hướng lão Man Vương hứa hẹn, chỉ cần hai nước không mâu thuẫn khởi binh, Cơ Nhuận Hào hắn dám đảm bảo công chúa Man tộc này, một đời bình an.

Nếu thật sự động binh, Yến Quốc thắng rồi, cũng có thể bảo đảm nàng bình an.

Nội dung bên trong phong thư, kỳ thực nói trắng ra như vậy.

Có người nói, sau khi Man Vương nhận được bức thư này, mắng to ba tiếng Yến Hoàng thực sự không biết xấu hổ đến cực điểm.

Nhưng buổi tối, bản thân uống quá say, trong lúc vô thức trên tay hắn còn cầm một chiếc áo choàng bằng da sói khi hắn còn trẻ tự mình làm cho con gái hắn.

Một hồi thông gia chính trị, cứ như vậy bắt đầu, rồi kết thúc như vậy rồi.

Đối thủ mấy trăm năm một mất một còn, sau đó trong khoảng thời gian này, một quốc gian cần cường điệu mở trạng thái đối đầu với những quốc gia phương Đông khác.

Một quốc gia khác cần phải đối mặt với áp lực từ các quốc gia phương Tây, đồng thời còn phải hoàn thành quá trình chuyển gia quyền lực.

Hiệp định đình chiến, lấy phương thức ngầm hiểu lẫn nhau được ký kết như vậy.

. . .

-Hai nước bang giao, kỳ thực xấp xỉ buôn bán, chỗ cần chú ý đơn giản chính là theo nhu cầu mỗi bên mà thôi.

Cơ Thành Quyết ngồi bên cạnh bàn, vừa uống trà vừa vểnh chân nói.

Ngồi bên người hắn, chính là Đại hoàng tử Cơ Vô Cương.

-Đương nhiên, nếu như có thể triệt để đập phá chuyện làm ăn của đối phương, nuốt hết cho bản thân làm, vậy không thể tốt hơn, nhưng lúc không đập nổi, vẫn phải chú ý theo nhu cầu mỗi bên. Tây tuyến không chiến sự, Đại Yến ta có thể đem nhiều tinh lực đặt về phía đông. Càn Sở mới là giang sơn đích thực, còn hoang mạc, cắn làm gì, gặm hạt cát sao? Ngươi nói có phải không chị dâu?

Công chúa Man tộc liếc Cơ Thành Quyết một mắt, tức giận nói:

-Ngươi nói nhiều.

-Ha ha ha.

Hiển nhiên, quan hệ chị dâu và thằng em này vô cùng tốt.

Lục hoàng tử có loại bản lĩnh tạo mối quan hệ với người này, cho dù hắn nói những câu kia có chút đâm người, nhưng sẽ không khiến người ta cảm thấy phản cảm, ngược lại sẽ khiến người ta cảm thấy hắn rất chân thành.

Thượng vị giả, trừ bỏ vị Chí Tôn kia có thể thi hành vương đạo.

Còn lại, cũng phải thêm chút dịu dàng thắm thiết chân thực, chỉ cần ngươi không mặc Long bào, tự nhiên không thể thiếu được phần kia.

Đại hoàng tử ngược lại hào hiệp, nói thẳng:

-Ta thật ra không có gì, ta là tướng bên thua, tất cả đối với ta đều là chuyện đương nhiên, nhưng cái này lại bạc đãi chị dâu ngươi.

Công chúa Man tộc cười cợt, rất thản nhiên nói:

-Mẫu hậu từng nói với ta, tháng ngày này để bản thân ta xem, phu quân, ta không để ý những thứ kia!

Đại hoàng tử nghe vậy, gật gật đầu.

Hắn đúng là có cảm tình rất tốt đối với công chúa Man tộc này, cho nên có thời điểm có lẽ ban đêm hắn sẽ phiền muộn một chút bởi chuyện hôn sự này mà triệt để mất đi khả năng đoạt đích.

Nhưng nhìn thấy khuôn mặt của thê tử trong giấc mộng, trong lòng không khỏi lại nhu hòa.

Việc cuộc sống này, có thể thật sự thập toàn thập mỹ?

-Đệ muội đến rồi sao?

Công chúa Man tộc hỏi Cơ Thành Quyết.

Cơ Thành Quyết hồi đáp:

-Cũng nhanh thôi, ta đi đón, nhưng nàng dâu và anh vợ ta muốn đưa một con lợn lại đây, mổ lợn làm một chút món ăn cho náo nhiệt, trước hết bọn họ đang đi ra ngoài chợ chọn lựa một chút, tính toán thời gian cũng sắp đến rồi.

-Vậy ta đi nghênh đón đây, tính tình muội muội ta vô cùng tốt, hợp với ta, Lục đệ, sau này có cơ hội thường mang đệ muội đến, chị em dâu chúng ta có thể nói chuyện giải buồn.

Cơ Thành Quyết lập tức chắp tay nói:

-Nào dám không tòng mệnh.

Nói hết, công chúa Man tộc đứng dậy đi tiền viện chuẩn bị nghênh tiếp Tiểu nương tử Hà gia và anh dâu Hà gia kia.

Chờ sau khi nàng rời đi, Đại hoàng tử liếc mắt nhìn Cơ Thành Quyết, nói:

-Lời vừa rồi, kỳ thực nói chính ngươi đi.

Đường đường là hoàng tử, cưới một khuê nữ nhà mổ lợn.

Cơ Thành Quyết lắc đầu một cái, nói:

-Chuyện nhà mẫu phi ta, ta không muốn xuất hiện lại lần nữa.

Đề này đã đến chỗ thương cảm.

Loạn bên ngoại vẫn là thứ Đế Vương ghét cay ghét đắng nhất.

Bởi bên ngoại và quyền bính Hoàng tộc, kỳ thực cộng sinh, là một thể, bên ngoại kia lệ thuộc trên người Hoàng quyền.

Bên ngoại có thế lớn, Hoàng quyền tự nhiên suy yếu.

Trước đây, bởi môn phiệt san sát, Hoàng quyền bị áp súc, cho nên Hoàng tộc mấy đời trước mới không thể không đi thông gia với môn phiệt, bản thân thế lực môn phiệt rất mạnh mẽ, sau khi thêm thân phận bên ngoại Hoàng Đế, tự nhiên càng bành trướng.

Cho nên, sau khi đương kim thánh thượng thu hồi quyền bính, gạt bỏ bên ngoại, theo Hoàng quyền phát triển và mở rộng mà nói, cái này đã không thể hoài nghi.

Nhưng nơi này đúng bị rót vào mấy giọt huyết lệ, lúc môn phiệt và Hoàng tộc đã sớm tạo thế lá cành, gạt bỏ cái nào, đều sẽ thương tổn bản thân.

Mẫn gia như thế Điền gia cũng như vậy.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!