- Nào có người nào nói ca ca mình như vậy!
-Không phải sao? Nha, đúng rồi, ca, còn có chuyện đệ đệ ta cần ngươi lại tính toán cẩn thận một hồi.
-Chuyện gì?
Cơ Thành Quyết từ trong lồng ngực lấy ra một phong thư, đặt ở trên bàn, nói:
-Phong thư này là mật thư từ Tổng binh Nam Vọng thành đưa cho ta.
Đại hoàng tử nghe vậy, con mắt không kìm lòng được híp một hồi, nói:
-Thân là hoàng tử. . .
Cơ Thành Quyết giành trước đáp:
-Thân là hoàng tử, không cấu kết quân đội, chẳng lẽ chờ chết sao?
Đại hoàng tử bị nghẹn một hồi, nhưng vẫn lập tức nói:
-Hứa Văn Tổ ta nhớ không lầm mà nói, người này xuất thân từ Bắc Phong quận, người này tuy nói hồi trước làm quan trên triều đình không đội trời chung với Trấn Bắc Hầu phủ, nhưng xem lúc đại chiến năm trước, hành động của hắn tại Nam Vọng thành ngăn cản biên quân Càn Quốc tập kích, đã chứng minh hắn tuyệt đối không phải hạng người vô năng, cho nên. . .
Lục hoàng tử cười nói:
-Không quản trước đây hắn là người của ai, hiện nay nếu Trấn Bắc Hầu đã nộp lên binh quyền, Hứa Văn Tổ hắn chính là người của triều đình rồi. Người của triều đình, chẳng khác nào là người chúng ta có thể đào, không nói dối ngươi việc liên hệ với Hứa Văn Tổ, ta đã đi theo con đường của Trịnh Phàm, hơn nữa quan hệ giữa Trịnh Phàm và Hứa Văn Tổ rất tốt.
Đại hoàng tử nhắc nhở:
-Lục đệ, ngươi đang đùa với lửa.
Lục hoàng tử hừ nói:
-Là ai đem ta đặt trên lò nướng?
Cơ Thành Quyết đưa tay gõ gõ phong thư, nhìn Đại hoàng tử tiếp tục nói:
-Ca xa, ngươi muốn xem không?
Đại hoàng tử lắc đầu nói:
-Ta không nhìn, không phải ca ca ta sợ, mà là, ta không thích hợp xem.
-Nhìn, nhìn đi, ngươi không phải người xa lạ, không phải người xa lạ.
-Lục đệ, vi huynh phát hiện, có phải ngươi vẫn không sợ lão Nhị?
-Sợ hắn? Sợ hắn làm chi?
Cơ Thành Quyết từ trên ghế đứng lên đến, chậm rãi xoay người, nói tiếp:
-Bởi hắn là con của Hoàng Hậu? Bởi hắn là con rể Trấn Bắc Hầu? Bởi hắn là cháu ngoại Tĩnh Nam Hầu? Ha ha, Trấn Bắc Hầu còn khá hơn một chút, nhưng rốt cuộc không phải hôn lễ này vẫn chưa được tiến hành ư? Cho tới phụ hoàng chúng ta, Tĩnh Nam Hầu chúng ta, có kẻ nào thực sự để ý đến thân tộc?
Cơ Thành Quyết hít sâu một hơi, lại chậm rãi phun ra ngoài:
-Ca ca, ngươi không nên cảm thấy ta đi quá nhanh và quá tùy tiện, sự sống chết của ta không quyết định bởi ta biết điều hay không? Ta khiêm cung biết điều, ta tùy tiện ương ngạnh, không có chút quan hệ nào đối với cái mạng nhỏ của đệ đệ ta!
Đại hoàng tử nói:
-Vậy nó can hệ với cái gì?
-Ô…
Cơ Thành Quyết phát ra một tiếng trường âm, tự nhiên "Khà khà khà" cười lên, chỉ chỉ ngoài cửa nói:
-Ca ca, ngươi nói có buồn cười không, cái mạng của đệ đệ này cần phải sắc mặt của vị quan gia Càn Quốc và vị Nhiếp Chính Vương Sở Quốc kia. Nếu bọn họ không dùng được, bị phụ hoàng ta trực tiếp quét đi, vậy kết cục tốt nhất của đệ đệ ta, chính là đi đình hồ tìm Tam ca đi ngâm thơ ứng đối.
Cơ Thành Quyết dừng một chút, cười cười nói tiếp:
-Nếu bọn họ có thể chịu được, vậy cho dù ngày mai đệ đệ ta mang đao lên điện, phụ hoàng ta cũng phải bóp mũi lại coi như không nhìn thấy. Hí… Chính bởi ta đã sớm hiểu thấu đáo, cho nên mới cảm thấy hoang đường. . .
Cơ Thành Quyết ngẩng đầu lên trời, cười một câu, nói:
-Mẹ nhà nó! Ta rốt cuộc nên kỳ vọng hai vị kia rốt cuộc là minh chủ hay phế vật đây?
…
Tuyết Hải Quan kiến thiết, có thể nói một khắc đều không có ngừng lại, nói còn có rất nhiều việc cần phải làm cũng không quá đáng.
Nhưng cũng may, việc này cần người làm, chỉ cần có người, chuyện kiến thiết xây dựng này cũng không buồn đến mức không thể làm nên.
Sửa chữa tường thành thì sửa chữa tường thành, xây dựng nông thôn mới thì xây dựng nông thôn mới, không chỉ dã nhân lần thứ hai bị chuyển sang làm gia súc, ngay cả chính Thịnh Lạc quân cũng đều được gia nhập “Đại quân lao động”, cùng ăn cùng ở với dân.
Trước đây trong những quán trà kể chuyện ở Thịnh Lạc thành, tiên sinh kể chuyện và những người biết ăn nói kia, thì được sắp xếp thống nhất, lấy hình thức kể chuyện hấp dẫn giảng giải cố sự “Quân dân như cá với nước” cho dân chúng trong và ngoài Tuyết Hải Quan.
Cho nên địa phương hoang phế cũng có chỗ tốt của nó, khi ngươi chuẩn bị trùng kiến nó, thì tương đương với việc tiến hành lần nữa sáng tác và xây dựng trên một tờ giấy gần như trống không, có thể tận tình thỏa thích áp dụng lý niệm của ngươi tại đây.
Có điều, đêm nay, nguyên bản các Ma Vương được phân phối từng người làm một đống chuyện, đều tụ tập chung cùng nhau.
Trên một cái bàn, A Minh, Lương Trình và người mù ngồi một bên, Tứ Nương ngồi một bên khác, cuối cùng, Tiết Tam ôm một cái hộp đi tới, bên trong chính là Ma Hoàn.
Bảy vị Ma Vương, trong đó sáu người đã đến.
Chỉ một mình tên cộc lốc kia không tới.
Bởi lần trước lúc thảo luận đề tài tương tự một cách trịnh trọng như vậy, tên cộc lốc kia đã nói câu “Nếu không được, vậy thì chém chủ thượng đi!”, cho nên tự nhiên lần này tên cộc lốc kia tự động bị bài trừ ra khỏi danh sách tham dự lần này.
Tiết Tam nhắc nhở:
-Chúng ta cần tận lực nâng cao hiệu suất, Ma Hoàn còn bận phải về đi trông nom hài tử!
Người mù gật gù, mọi người đều rất bận, thời gian của mỗi người đều rất quý giá, tự nhiên không thể trì hoãn lâu được.
Nhưng hôm nay đám Ma Vương tụ tập một chỗ muốn nghị sự, lần này cực kỳ quan trọng, mọi người không ngồi xuống nói chuyện và thương lượng một chút, tự nhiên sẽ không được.
Không nghi ngờ chút nào, người mù là người chủ trì buổi gặp hôm nay, mọi người cũng ngầm thừa nhận và quen thuộc phong cách của hắn, ngay cả đích thân chủ thượng Trịnh Phàm đến đây, cũng để người mù Bắc đến chủ trì hội nghị.
-Tứ Nương, ngươi nói trước một chút đi.
Tứ Nương không gò bó, cũng không nhăn nhó, trực tiếp nói ngay vào điểm chính:
-Khó, rất khó, chủ thượng kỳ thực đã nói rõ với ta, ta tin hắn đã nói rõ với tất cả mọi người, hắn không có bất kỳ khúc mắc nào, cũng không có chút ẩn giấu nào, hoàn toàn mở ra tâm thần đối với chúng ta.
Tứ Nương dừng lại nhìn tất cả Ma Vương ở đây một vòng, nói tiếp:
-Nhưng thực lực của ta, vẫn không hề tăng lên, chủ thượng thậm chí so với ta, còn sốt ruột hơn.
Câu này "Chủ thượng thậm chí so với ta, còn sốt ruột hơn” này, đã khiến người ta phải suy nghĩ hết sức sâu sắc.
Dưới hai người đồng tâm hiệp lực, vẫn không thể giúp Tứ Nương lên cấp như cũ, mà thời gian đã như vậy rồi, độ khó này. . .
Chà chà…
Tiết Tam hỏi:
-Tứ Nương, ngươi cùng chủ thượng. . .
Tiết Tam dùng tay trái vẽ một vòng tròn, ngón trỏ tay phải đâm vào trong.
-Sao?
Ánh mắt của Tứ Nương hơi chìm xuống, khóe miệng mang theo một nụ cười gằn.
Người mù Bắc nói:
-Vấn đề không phải trên phương diện này.
-Làm sao không trên mặt này, điều này rất quan trọng!
Tiết Tam phản bác.
A Minh cười ra tiếng, nói:
- Nói thế nào đây, nếu thật sự như vậy mới có thể lên cấp mà nói, vậy ngươi so với chủ thượng, ai trước ai sau?
-Ô!
Tiết Tam chỉ vào A Minh hô.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...