Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 770: THỬ

A Minh không để ý lắm, nói:

-Đây là dựa theo dòng suy nghĩ của ngươi nói.

Tứ Nương rút ra cây trâm, bắt đầu tu bổ móng tay, nói:

-Trời tối, đừng ác tâm như vậy.

Người mù nhìn khắp bốn phía, hỏi:

-Trận này, mọi người đều đã nếm thử chứ?

Lương Trình lắc đầu một cái, nói:

-Ta gần nhất mang binh, không chủ động đi gặp chủ thượng, nhưng chủ thượng cố ý đến quân doanh đi tìm ta mấy lần, còn vỗ bờ vai của ta, nói ta đã cực khổ rồi!

-Sau đó thì sao?

Tiết Tam hỏi tới.

-Sau đó chủ thượng càng nói càng oan ức, còn khóc rồi.

-Khóc?

Tiết Tam kinh ngạc nói.

-Đúng vậy, chủ thượng khóc ra nước mắt, nói ta vì hắn đánh trận chỉ huy quân đội, nhưng chỉ có thể để ta ngồi hậu trường, danh lợi đều rơi trên đầu hắn, hắn nói ta rất oan ức, nói ta quá khó khăn, sau đó chủ thượng, khóc!

-Ai.

Tiết Tam thở dài.

Tứ Nương lắc đầu một cái, nói:

-Kỳ thực trong lòng chủ thượng cũng rất gấp.

-Xác thực.

A Minh nói.

Cái này đã không phải các Ma Vương nghĩ trăm phương ngàn kế muốn đi liếm chủ thượng.

Hiện tại Trịnh Phàm, sau khi thấy cảnh tượng Kiếm Thánh một kiếm trảm ngàn kỵ.

Một mặt trong lòng mong mỏi, một mặt lại là theo bản năng cảm thấy hơi hoảng.

Trước đây, Trịnh bá gia còn chưa là không phải Trịnh bá gia, chỉ là một tên giáo úy, phòng giữ, cũng chính là một nhân vật cỡ móng tay, tự nhiên không nhận được sự chú ý, nhưng đợi sau khi địa vị không ngừng gia tăng, phải đối mặt với đối thủ không đơn giản rồi.

Nói không chừng hiện tại người ta đã đồng ý phái ra cao thủ dùng chiến thuật trảm thủ đối với ngươi rồi.

Dã nhân, không kỳ quái chứ? Ngươi chắn cửa nhà người ta, vạn nhất cao thủ dã nhân đến đây báo thù thì sao?

Người Sở, không kỳ quái chứ? Trước tiên ai hạ lệnh tài sát bốn vạn Sở quân? Người ta không tìm Điền Vô Kính, bởi Điền Vô Kính quá mạnh, người cảm thấy ngươi là quả hồng nhũn, giết ngươi, rất hợp lý chứ?

Chính là Yến Quốc bên này, trên triều đình, người muốn thuận tay trừ hắn, cũng không phải không có.

Sa Thác Khuyết Thạch tuy tốt, nhưng cũng không thể mãi cõng lấy quan tài, một đời không ra khỏi nhà chứ?

Trịnh bá gia vẫn còn mộng đẹp đi Giang Nam ngắm nhìn hoa khôi thiên hạ!

Lùi 10 ngàn bước nói, coi như xem hắn vẫn đang “Mò cá”, các Ma Vương dưới trướng bận bịu muốn chết đi sống lại, phát huy tác dụng chủ yếu của hắn một hồi, giúp các Ma Vương đồng thời thăng thăng cấp, cho là cho "Tiền lương", điều này cũng rất bình thường chứ?

Ta thăng cấp, các ngươi đồng thời thăng cấp, mọi người căn bản cùng chung lợi ích, mới có thể tiếp tục gắn bó cùng nhau tiếp tục tiến lên, không phải sao?

Đều nhìn một cái, đều nhìn một cái, để chủ thượng khóc ra nước mắt rồi!

Khó, thật khó!

Bầu không khí trên bàn hội nghị, lập tức trầm trọng.

Người mù mở miệng nói:

-Ta cảm thấy, hẳn chúng ta không nắm giữ phương pháp, mọi người đều rõ ràng, chúng ta một lần lại một lần theo sát chủ thượng lên cấp, nói chúng ta liếm… Cùng với nói, chúng ta phải hướng chủ thượng biểu thị trung tâm, lấy lòng, càng không bằng nói chúng ta đang chủ động làm sâu sắc mối quan hệ rằng buộc giữa bản thân và chủ thượng.

Người mù Bắc dừng một chút, tiếp tục nói:

-Ràng buộc, hai chữ này, hẳn đây chính là then chốt chúng ta muốn cường điệu, nên làm gì tăng lên loại quan hệ này, mọi người có thể nói một chút.

-Phốc…

Tiết Tam bỗng nhiên cười ra tiếng, nói:

-Cũng không thể giống Ma thú ký kết khế ước với chủ thượng chứ? Nếu không, ta tìm người đi phương Tây hỏi thăm một chút, hoặc phái người đi Yến Kinh tìm Ma pháp sư hỏi một chút?

Lương Trình lắc đầu một cái, nói:

-Hẳn không phải như vậy, ban đầu khế ước thứ này, chủ thượng thăng cấp chúng ta có thể thăng cấp theo, lúc chủ thượng hôn mê, trong thời gian nửa năm, chúng ta vẫn là người bình thường. Ta cảm thấy giữa chúng ta và chủ thượng, kỳ thực có một tầng tồn tại vượt qua khế ước, dùng lời giải thích của người mù Bắc, chính là ràng buộc nguyên thủy nhất.

A Minh mở miệng nói:

-Dùng hình mẫu diễn thuyết và kịch trên truyền hình, ta cảm thấy hẳn giữa lần nhau nên mở ra nội tâm bản thân, để chúng ta dụng tâm đi giao lưu.

Tứ Nương che miệng, cười.

Tiết Tam run run người, nói:

-Buồn nôn.

Người mù bỗng nhiên không nói lời nào, đăm chiêu nói:

-Khả năng thật sự như vậy, có lẽ chúng ta nên thay đổi dòng suy nghĩ khác rồi. Bởi phần lớn vạn vật trên thế gian, kỳ thực đều tương đối, trước đây chúng ta chỉ một mực truy cầu cảm thụ của chủ thượng đối với chúng ta, khá giống kiểu một mực lấy lòng chủ thượng. Nhưng hiện tại, chí ít giai đoạn này, chủ thượng đồng ý tiếp nhận chúng ta, cũng muốn làm hết sức đi trợ giúp chúng ta.

Người mù Bắc dừng một chút, nhấn mạnh nói:

-Khả năng rất lớn vấn đề không nằm trên người chủ thượng, mà nằm trên người chúng ta. Ràng buộc thứ này, tất nhiên là đối lập, đơn nhất tính từ trên xuống dưới, không gọi ràng buộc, mà gọi là. . .

Tiết Tam cướp lời đáp:

-Ngự thú.

Người mù khẽ cau mày, vẫn nói:

- Từ này có chút khó nghe, nhưng ý chính là vậy.

-Nhưng chủ thượng không hiểu chúng ta sao?

Lương Trình hỏi:

-Rốt cuộc chủ thượng từng giúp mấy người chúng ta tấn thăng.

Người mù Bắc phản bác:

-Không giống, đầu tiên trừ bỏ Ma Hoàn bên ngoài, sáu người chúng ta đều là tác phẩm của những người khác, chủ thượng cũng không phải nguyên tác của chúng ta.

Lúc này, Tứ Nương bỗng nhiên mở miệng nói:

-Đúng, không giống nhau, đầu tiên lúc chúng ta được sáng tác, không có mấy người có tiền truyện, ngoại truyện và hậu truyện, vốn có rất nhiều chuyện không được bàn giao rõ ràng, tỷ như Tiết Tam và Phiền Lực bọn họ, cũng bởi thành tích quá kém bị…

". . ." Tiết Tam.

Tứ Nương không để ý Tiết Tam hậm hực, tiếp tục nói:

-Hơn nữa, nơi này đã không phải thế giới tranh châm biếm, chúng ta kỳ thực đã không tính là nhân vật trong tranh châm biếm nghiêm ngặt về mặt ý nghĩa. Đây là một. . . Thế giới chân thực, chúng ta cũng là người chân thật, chúng ta đã trở nên lập thể, ký ức của mỗi người chúng ta kỳ thực đã sớm siêu thoát giả thiết của chúng ta trong tranh châm biếm, đã sớm tự động bù đắp, viên mãn rồi.

Tứ Nương dừng một chút, nói tiếp:

-Hoặc nói, ý thức của chúng ta kỳ thực vốn siêu thoát giới hạn trong tranh châm biếm. Mà, bất luận người hay sự vật, đều phát sinh thay đổi, chúng ta đi tới thế giới này cũng có tuổi rồi, ai không thay đổi? Ai vẫn còn là nguyên bản? Thật sự coi bản thân không có một chút thay đổi sao?

Lúc này người mù phụ họa nói:

-Lời này của Tứ Nương rất đúng, cho dù nhìn thêm một lần tà dương, khả năng độ dày của cuộc sống sẽ phát sinh biến hóa cực lớn.

-Cho nên, chúng ta cứ dựa theo dòng suy nghĩ này, trước tiên thử xem?

Tiết Tam hỏi.

-Lập thời khóa biểu đi, mỗi người ba ngày, không thành công lại đổi người kế tiếp? Như vậy đỡ phải xung đột, cũng không cần lo lắng mỗi ngày chủ thượng bị quan tâm quá mức dẫn đến hiệu quả tương phản.

A Minh nói.

-Vậy chúng ta, rút thăm chứ?

Người mù Bắc nói.

-Ngươi cho rằng chúng ta ngốc, có ngươi chúng ta rút thăm được?

Tiết Tam lập tức phản bác

-Để người mù xếp cuối cùng đi.

A Minh nói.

-Không được, lần này con hàng này cố ý làm người cuối cùng tấn thăng, chúng ta đừng tiếp tục thỏa mãn ý của hắn Như vậy, người mù, ngươi trước tiên ra ngoài phủ, chúng ta trước tiên bốc, cái còn lại chính là số thứ tự của ngươi, được không?

Người mù gật gù, ra hiệu hắn đồng ý.

-Cần phải phái người đi cùng ngươi, vạn nhất ngươi vòng trở lại dối trá thì sao? Để ai đi đây, để A Lực đi, A Lực đâu, các ngươi ai đi tìm A Lực một chút, để A Lực mang theo người mù đi trước trông hắn, chúng ta mới rút thăm.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!