Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 771: PHIỀN LỰC (THƯỢNG)

- A Lực, tại sao ngươi ở chỗ này?

Trịnh bá gia vừa mới thăm Kiếm Thánh, từ trong nhà vừa mới đi ra khỏi cửa, phát hiện Phiền Lực ngồi xổm ở góc tường.

Hai tay hắn đút vào hai tay áo, gương mặt cộc lốc nở nụ cười, đặc biệt sau khi nhìn thấy Trịnh Phàm, nụ cười càng thêm xán lạn rồi.

-Có chuyện?

Trịnh Phàm hỏi.

Phiền Lực gật gù, đần độn hỏi:

-Chủ thượng, ta có chút lời nói tự đáy lòng, muốn tìm ngài nói một chút, giấu ở trong lòng, để ta hơi khó chịu.

Trịnh Phàm mang theo Phiền Lực tiến vào tòa nhà, chỗ này tòa nhà là trụ sở tạm thời của Trịnh Phàm, bởi tuy Bình Dã Bá phủ đã được kiến tạo xong bộ khung rồi, nhưng trang trí nội thất cần tiêu tốn một quãng thời gian tỉ mỉ làm việc, đồng thời các hạng mục mật đạo, tầng hầm vân vân cũng cần không ít tinh lực, cho nên Trịnh Phàm vẫn chưa đi vào ở.

Tòa nhà chỗ này phân ra sân trước và sân sau, nguyên bản Khách Thị ở sân sau, phòng ngủ của nàng ngay sát vách Trịnh Phàm, nhưng sau khi Tứ Nương đến, Khách Thị chỉ có thể chuyển đến ở phần nhà trước.

Tuy nói trải qua chiến loạn và cuộc sống đầu đường xó chợ, Khách Thị rất rõ ràng Trịnh Phàm người đàn ông này mới là chỗ dựa nửa cuối cuộc đời của nàng, nhưng hết cách rồi, sau lần đầu tiên gặp Tứ Nương, Khách Thị rõ ràng, nàng không phải đối thủ của nữ nhân này.

Trực giác của nữ nhân vẫn rất nhạy bén, cho nên nàng quả đoán lựa chọn trước mặt Tứ Nương đè thấp làm thiếp, Tứ Nương nói cái gì chính là cái đó, Khách Thị vẫn tiếp tục đảm nhiệm chức năng của một “Vú nuôi”.

Sau khi Trịnh Phàm mang theo Phiền Lực đi vào, Khách Thị chủ động phụng trên trà nóng, có tâm muốn ở chỗ này hầu hạ thêm một lúc, nhưng tính toán thời gian thấy Tứ Nương khả năng sắp về, cho nên vẫn cúi đầu trở về gian phòng của nàng.

Trịnh bá gia ngồi ở chỗ đó, nâng chung trà lên, vừa lướt qua lá trà vừa thổi miệng chén, nói:

-Có chuyện gì, nói đi.

Phiền Lực lấy ra một phần bọc giấy, đưa đến trước mặt Trịnh Phàm, nói:

-Chủ thượng, đem cái này bỏ vào nước trà đồng thời ăn đi.

-Món đồ gì?

-Thuốc bổ.

Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:

-Không ăn.

Một mặt, nam nhân không thể ở trước mặt người ngoài thừa nhận phương diện nào đó của bản thân cần được bồi bổ.

Mặc khác, Trịnh bá gia thực sự bị các Ma Vương hiến dược cho làm sợ rồi.

Lần trước Tiết Tam tên kia, kém chút khiến hắn chết đi sống lại trong bể nước.

Tuy rằng cuối cùng vẫn chứng minh được công hiệu, bản thân Trịnh Phàm đúng là bởi lần tắm thuốc kia kích thích khí huyết bành trướng, càng nhanh hơn hoàn thành"Tích lũy ban đầu" từ Thất phẩm đến Thất phẩm đỉnh phong, nhưng khoảnh cách giữa hắn và lão niên si ngốc trúng gió bại liệt cũng chỉ kém một đường.

Nói trắng ra, muốn làm lão trung niên dán quảng cáo trên cột điện đầu đường ngược lại không đáng kể, người có kinh nghiệm tuy không có cách nào cho ngươi mở dược chữa bệnh nhưng ít ra biết làm một ít được ăn không chết người, nhưng dược liệu các Ma Vương coi trọng, mẹ kiếp chúng đều là hổ lang chi dược!

Phiền Lực cộc lốc cười cười, nói:

-Chủ thượng, thuốc này không có gì đâu.

Phiền Lực vẫn kiên trì.

-Không ăn.

Trịnh bá gia vẫn kiên trì.

Phiền Lực gật gù, mím mím môi.

-Ngươi có chuyện gì, nói mau đi.

Trịnh Phàm thúc giục, lập tức, lại uống hai hớp trà.

Trịnh bá gia không thích uống trà nóng, từ lúc thức tỉnh trên thế giới này đến nay, hắn có rất nhiều cơ hội hưởng thụ, nhưng phần lớn đều giản lược, ví dụ uống trà đối với Trịnh Phàm mà nói, tác dụng chỉ là giải khát.

Cho nên căn cứ Trịnh bá gia quen thuộc, lúc hạ nhân pha trà, đều đổi một chút nước sôi để nguội, đến trình độ nước nóng mà không bỏng.

Phiền Lực yên lặng nói:

-Chủ thượng, trước khi ngài trở về, ta đem chút thuốc này để vào bếp, chờ sau khi nước sôi để nguội cho vào.

Ánh mắt Trịnh Phàm ngưng lại, theo bản năng bắt đầu vận chuyển khí huyết trong cơ thể.

Nhưng không vận chuyển còn tốt, lúc vận chuyển này cảm thấy đầu óc trở nên mơ màng lơ mơ, cả người như muốn bồng bềnh lên.

Lập tức, thân thể lảo đảo một cái, lại ngã chổng vó, ngồi trở lại trên ghế.

-A Lực, ngươi muốn làm gì!

Trịnh Phàm hỏi.

Phiền Lực yên lặng đứng lên.

Phiền Lực yên lặng cầm chiếc búa hắn vẫn kẹp đằng sau eo.

Phiền Lực yên lặng giơ lên búa.

Phiền Lực yên lặng đi tới trước mặt Trịnh Phàm.

Phiền Lực yên lậng vung vẩy chiếc búa.

Trên mặt và trong lòng Trịnh Phàm mang theo vô số suy nghĩ hoang đường và nghi hoặc nhìn một chuỗi động tác yên lặng của Phiền Lực.

Sau đó tầm mắt Trịnh Phàm bắt đầu xoay tròn, xoay tròn, xoay tròn, xoay tròn. . . Đến cuối cùng, rơi trên mặt đất.

Đùng!

. . .

Đùng!

Màng tai rất đau, âm thanh rất giòn.

Trịnh Phàm mở mắt ra, phát hiện bên cạnh hắn có một người thiếu niên bị một tên đại hán dùng ủng giẫm trên mặt đất.

Mặt đất màu vàng không tính rất cứng rắn, nhưng tuyệt đối không thể mềm như xốp.

Mặt của thiếu niên bị đè ép trên mặt đất, biến hình, môi mài hỏng, bắt đầu xuất huyết.

Tiếp theo, trên cổ thiếu niên kia bị đeo lên một cái trong sắt, phía sau vòng sắt buộc một chiếc xiềng xích.

Đại hán nhấc theo xiềng xích bắt đầu đi về phía sau, ánh mắt của Trịnh Phàm theo vị đại hán kia di động.

Nhìn thấy đại hán đem xiềng xích chụp phía trên một quả cầu rỗng ruột, trên quả cầu này đã chụp lên hơn mười cái xiềng xích, lại theo những xiềng xích này đưa mắt phát tán đi ra ngoài, Trịnh Phàm nhìn thấy có hơn mười thiếu niên, trên cổ đều bị đeo vòng sắt.

Mà phía sau mỗi quả cầu, lại có một chiếc xe tương tự chiến xa, có điều kiểu dáng quá mức xốc nổi rồi.

Xuất phát từ bản năng là một vị “Tướng quân”, nếu chiếc chiến xa này được thả trên chiến trường, có vẻ sẽ rất phiền toái.

-Chủ nhân, buộc chặt rồi.

Đại hán kia cung kính nói.

-Mỗi ngày chết, mỗi ngày đổi, ngươi không phiền, ta rất phiền.

Một thiếu niên mặc cẩm y đi lên chiến xa, rất bất mãn thét lên.

Đại hán bận bịu xin lỗi nói:

-Chủ nhân, cái này là chuyện không có cách giải quyết, ai kêu mấy năm qua mua nô lệ không giống trước đây, thể trạng bọn hắn trở nên càng ngày càng kém, khó sai khiến.

-Thôi thôi.

Thiếu niên kia duỗi tay nắm lấy dây cương trước mặt, trở tay một kéo, quả cầu bắt đầu ma sát di động, đám thiếu niên trên cổ bị đeo vòng sắt, trên mặt mỗi người bọn họ đều lộ ra vẻ thống khổ bắt đầu kéo.

-Đi.

Hơn mười thiếu niên bắt đầu chạy băng băng, dùng cả tay chân.

Thiếu niên quý tộc kia ngồi trên "Xe ngựa" bắt đầu di chuyển nhanh chóng.

Tình cảnh này xem ra, hơn mười thiếu niên phía trước kia không khác gì chó kéo xe trượt tuyết.

Để Trịnh Phàm rất kinh ngạc chính là, thị giác của hắn hơi kỳ lạ, giống đang quan sát phim điện ảnh, đứng trên thị giác của người thứ ba.

Cái này không phải ảo cảnh, bởi ảo cảnh mê hoặc chính ngươi.

Muốn mê hoặc ngươi, đầu tiên cần để ngươi có thể hoạt động tự do bên trong ảo cảnh, khiến ngươi sinh ra cảm giác mơ hồ, không phân biệt đường phân cách giữa thực và hư.

Nhưng lần này không giống, ngươi từ ban đầu có thể biết rất rõ vị trí của ngươi.

Ngươi là khán giả, không phải diễn viên.

Hình ảnh bắt đầu biến thành đen, nước mưa bắt đầu giàn dụa, Trịnh Phàm nhìn thấy trước mặt hắn, bên trong túp lều tương tự chuồng chó, mười mấy đứa trẻ cuộn tròn rúc vào một chỗ.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!