Tiết Tam lại nghiêng mặt sang bên, nhìn Phiền Lực, nói:
-Lúc trước ngươi đi đâu vậy?
-Khuân đồ cho chủ thượng.
-Ta nói trước, lúc chúng ta mở hội còn cố ý tìm ngươi, kết quả không tìm được, cho nên hội nghị do chúng ta mở ra trước.
-Tốt, ta hiểu, lúc trước ta ở ngoài thành trông coi nô lệ.
-Ai, ngươi nào cũng bận!
Tiết Tam lần thứ hai gia tốc.
Sau đó hắn quay đầu nhìn về phía Phiền Lực bên người, nói:
-Lần này chúng ta phải đồng tâm hiệp lực, tranh thủ sớm một chút tìm được phương pháp tấn cấp, sau đó tài năng…
Tiết Tam bỗng nhiên không nói lời nào, hắn đang chạy băng băng, Phiền Lực cũng đang chạy băng băng.
Hắn gia tốc mấy lần, đây đã là tốc độ nhanh nhất, sau đó Phiền Lực vẫn đứng bên cạnh hắn.
Tiết Tam vừa nghiêng đầu, có thể nhìn thấy Phiền Lực, có thể nói chuyện cùng hắn.
Nguyên bản, Tiết Tam không muốn giải thích nhiều như vậy, hắn muốn chạy nhanh về phía trước, để không cần giải thích tại sao bọn hắn mở hội nghị không gọi Phiền Lực.
Nhưng, Phiền Lực tên kia đang chạy song song cùng hắn?
! ! !
-Ta đi!
Tiết Tam kêu to một tiếng.
Hai tay hắn run lên, hai cây chủy thủ trượt vào trong lòng bàn tay, sau đó không chút do dự trực tiếp đâm về phía Phiền Lực!
Trên mặt của Phiền Lực vẫn mang theo nụ cười thật thà, đối mặt với tập kích bất ngờ của Tiết Tam, hắn căn bản không lựa chọn né tránh mà chủ động đánh tới.
Ầm!
Một đạo ánh sáng vàng kim lộng lẫy từ trên người Phiền Lực thả ra ngoài, mà mang theo chính là lực xung kích đáng sợ!
Lúc này con ngươi của Tiết Tam ngưng lại, ba chân lập tức căng thẳng, sau đó nhanh chóng lùi về sau, trực tiếp từ bỏ lần đánh lén này.
Bởi hắn rõ ràng, coi như chủy thủ của hắn đâm vào bên trong thân thể Phiền Lực, coi như bên trong chủy thủ có độc tố, muốn dựa vào chút ngoại thương và độc tố kia, giết chết Phiền Lực gần như là chuyện không thể.
Nhưng nếu cái thân nhỏ bé này của hắn một khi bị đụng vào một cái, vậy thì khắp toàn thân từ trên xuống dưới chắc chắn sẽ bị đụng nát xương.
Khoản buôn bán này quá lỗ, hơn nữa hắn vốn không định giết Phiền Lực.
Ai nghĩ lúc Tiết Tam thối lui, thân hình của Phiền Lực lại trực tiếp vụt đến.
Một tay trực tiếp tóm lấy mắt cá chân của Tiết Tam, Tiết Tam như một con ếch bị tóm lấy chân.
Sau đó, Phiền Lực bắt đầu quăng cánh tay lên.
-Dừng!
Tiết Tam hô to một tiếng.
Phiền Lực tỉnh ngộ lại, không hoàn thành động tác đập Tiết Tam xuống đất.
Mà cánh tay vung vẩy nửa vòng sau, lại ngừng lại, dạt tay ra.
Tiết Tam lấy một loại tư thế xoắn ốc trực tiếp đập vào sát vách nhà.
Ầm!
Hẳn đập vại nước.
-Là ai vậy! ! ! ! ! ! ! !
Bên trong truyền đến âm thanh chủ nhân gào thét.
Nhưng rất nhanh, âm thanh bỗng nhiên chuyển biến:
-Nha, Tam tiên sinh, ngài luyện công sao?
Đại nhân vật trong Tuyết Hải Quan cũng không ít, nhưng người có hình thể thấp và nổi bật như vậy cũng không nhiều.
Cho nên Tiết Tam rất dễ bị nhận ra, người khác cũng khó có thể ngụy trang hắn.
Rất nhanh, Tiết Tam máu me khắp người từ cửa chính đi ra, đi tới trước mặt Phiền Lực.
Hắn chống nạnh, dưới cổ hơi động, tựa hồ muốn nhìn Phiền Lực từ trên xuống dưới một hồi.
Sau đó, Tiết Tam lùi về sau ba bước, bởi Phiền Lực quá cao, lúc trước khoảng cách quá gần, ngửa cổ cũng không nhìn thấy phần cao nhất của Phiền Lực.
Sau khi tới khoảng cách và góc độ thích hợp, Tiết Tam lần thứ hai chống nạnh, quét nhìn Phiền Lực từ đầu đến chân một lần.
-Tốt, không nhìn ra, A Lực, ngươi giấu đủ sâu!
Tiết Tam cảm khái nói.
Mọi người vẫn còn đang mở hội nghị đây, mọi người còn sợ ngươi sẽ nói lung tung cho nên mới cố ý không gọi ngươi.
Ai ngờ mọi người đều tưởng Phiền Lực “Ngu”, kỳ thực người ta cơ trí hơn mình nhiều.
Phiền Lực tiếp tục cười hàm hậu, hắn đưa tay gãi gãi sau gáy.
Tiết Tam tức giận, nhưng ngay lúc đó, hắn lại tràn trề ra nụ cười nhiệt tình:
-A Lực?
-Hả?
-Tiểu Lực?
-Cái gì?
-Lực ca ca?
-Làm cái gì?
-Lực ba ba!
Tiết Tam chủ động chạy tới, ôm lấy đầu gối Phiền Lực khóc lớn nói:
-Ba ba, thương ta đi, ta cũng muốn thăng cấp, ta cũng muốn!
Trái cây tăng thực lực ngay trước mặt…
Danh dự?
Không tồn tại!
Phiền Lực tiếp tục vò đầu, nói:
-Ta cũng không biết xảy ra chuyện gì, từ lúc trong nhà chủ thượng đi ra, đã thăng cấp rồi.
Tiết Tam nghe vậy, ngẩng đầu tha thiết nhìn cái bụng Phiền Lực, nói:
-Lý tính nói cho ta, ngươi đang gạt ta, nhưng cảm tính để ta tin tưởng ngươi.
-Ta…
-Ngươi ở trong phòng, cùng chủ thượng làm cái gì rồi?
-Ta lấy thuốc mê từ chỗ ngươi, mang cho chủ thượng ăn!
Lúc này Tiết Tam há miệng lớn, nói:
-Ngươi không gạt ta?
Đút thuốc mê cho chủ thượng, có thể thăng cấp?
-Ta thề không lừa ngươi!
-Sách. . .
Tiết Tam đưa tay vỗ vỗ đầu gối Phiền Lực, lùi về sau ba bước, sau đó trên mặt cũng lộ ra nụ cười thật thà.
Hắn cũng lấy tay ra, gãi gãi sau gáy nói:
-Mẹ nó, ngươi cũng muốn chơi lão tử!
Phiền Lực sửng sốt một chút, lắc đầu một cái.
-Không làm gì khác?
Tiết Tam hỏi.
Phiền Lực suy tư một hồi, nói:
-Chủ thượng hỏi ta, có muốn chém hắn hay không?
-Ngươi trả lời làm sao?
-Muốn!
-Hí…
Tiết Tam hít vào một ngụm khí lạnh.
Nhưng ngay lúc đó, lại hướng về phía Phiền Lực hỏi:
-Em xin thề!
Vậy đây hẳn là thật rồi!
-Cho nên, người mù bọn họ đều đoán sai, lần này muốn lên cấp, chính là đi ám sát chủ thượng, để chủ thượng cảm thấy sợ sệt kinh hoảng, sau đó dưới loại tâm tình kích thích này, ràng buộc giữa chúng ta càng thêm sâu sắc rồi?
Tiết Tam lập tức tiến vào chiều sâu phân tích.
Dưới tiền đề lấy huyết mạch bản thân xin thề, Tiết Tam không cho rằng Phiền Lực đang nói dối hắn.
Rất nhanh, trên mặt Tiết Tam lộ ra vẻ hiểu, căn cứ vào điều kiện có sẵn, hắn đã nghĩ thông suốt rồi.
Lúc này hắn cười tự nhủ:
-Là vậy, ràng buộc này chính là lẫn nhau, phương thức làm sâu sắc thêm ràng buộc không chỉ tín nhiệm và thưởng thức, kỳ thực cũng bao quát cả căm hận. Giống người thuần hóa động vật dùng roi da quất, trước đây chúng ta không ngừng liếm chủ thượng để lên cấp, nhưng bởi liếm nhiều, khiến chủ thượng chai vết và tăng cường sức đề kháng rồi.
Tiết Tam cười cười, nghĩ rằng:
-Cho nên, hiện tại cần phương pháp trái ngược, đúng, là vậy, để chủ thượng sợ sệt kinh sợ, cường hóa tình cảm và quan hệ ràng buộc giữa chúng ta, như vậy ta có thể thăng cấp rồi! Khà khà! Mẹ kiếp, ta đúng là thiên tài!
…
Khi tỉnh lại, mặt trời đã lên cao.
Trịnh Phàm ngồi bên giường, tay trái vỗ trán, trong ánh mắt còn có một chút ểu oải do tác dụng phụ của “Mê hồn dược”.
Lúc này, ngoài cửa truyền đến âm thanh của Khách Thị:
-Bá gia, ngài muốn dùng cơm trưa không?
Trịnh Phàm kết thúc sự trầm tự của bản thân, dùng thanh âm hơi khàn khàn nói:
-Chút chút thanh đạm.
-Vâng, nô tỳ đã rõ.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...