Sau khi rửa mặt, Trịnh Phàm đi tới tiền thính.
Trên bàn bày ra vài miếng dưa cải thanh đạm, ngoài ra còn có bát mì chay.
Có thể trong thời gian ngắn chế biến ra những món ăn này, Khách Thị cũng xác thực vất vả rồi.
Trịnh Phàm bưng lên chén mì, vừa ăn vừa nói:
-Tối qua Tứ Nương có trở về không?
-Bẩm Bá gia, nàng trở về, lúc sáng sớm lại đi rồi!
Trịnh Phàm gật gù.
Hắn không ăn nhiều, sau đó buông đũa xuống, đi một mình đến hậu viện.
Trong hậu viện có một ít khu vực trống trải, bên trong bày ra một ít vũ khí và vại nước lớn, đây là địa phương Trịnh bá gia thường xuyên luyện võ.
Thân hình tiến lên, Trịnh Phàm rút đao ra.
Lúc Trịnh Phàm luyện đao trừ bỏ luyện tập một ít động tác cơ bản, ngược lại khi hắn cần, tùy tiện đều có thể lựa chọn một vị Ma Vương tới đây luyện đao với hắn.
Sau khi luyện một canh giờ, Trịnh Phàm vứt đao ra, đao bay ra trở lại giá vũ khí.
Tiếp theo.
Trịnh Phàm cởi áo ra, tiến vào bên trong vại nước.
-Bá gia.
Khách Thị vẫn đang chú ý nghe động tĩnh trong sân, nàng cũng coi như đang thăm dò một ít thói quen của Trịnh Phàm, lúc này nàng chủ động đi tới, đưa lên đồ uống lạnh.
Trịnh Phàm đưa tay nhận lấy, thời điểm đang chuẩn bị uống, lại dừng.
-Ngươi uống đi.
-Hả?
-Uống nó.
-Vâng, Bá gia.
Khách Thị uống một hớp, nhìn về phía Trịnh Phàm.
Thấy Trịnh Phàm không phản ứng, nàng chỉ có thể uống tiếp, đồ vật quá lạnh khiến thân thể nàng hơi khó chịu, nhưng nàng không có cơ hội lựa chọn.
-Được rồi, chuẩn bị chén khác cho ta.
-Vâng, Bá gia.
Thân thể Trịnh Phàm dựa về phía sau, phía sau lưng kề sát trên vách nước.
Sau đó, "Leng keng" một tiếng, cái chén vỡ vụn, Khách Thị hôn mê ngã trên mặt đất.
Trịnh Phàm ngồi trong vại nước thấy cảnh này, hai tay nâng lên nước, đánh một cái vào mặt, cổ ngửa ra sau, nhìn đỉnh đầu trên bầu trời, khóe miệng mang theo một vệt ý cười.
Tiếp theo, Trịnh Phàm đứng lên, hắn đi từ trong vại nước ra, đi tới trước giá vũ khí, đánh giá thanh đao hắn vừa ném trả về.
Có lẽ bởi nguyên nhân trời nóng nực, cho nên hôm nay Trịnh Phàm cảm thấy bản thân hắn đặc biệt buồn bực.
Lúc rời khỏi giường buồn bực, lúc luyện võ buồn bực, cho dù ngâm bản thân trong vại nước, cũng thấy buồn bực.
Đặc biệt lúc Khách Thị té xỉu dưới đất, loại tâm tình kia trong khoảnh khắc tràn ngập toàn thân Trịnh Phàm.
Một chuyện, tới một lần, hắn có thể cười cười bỏ qua…
Nhưng nếu liên tiếp đến…
Hắn không chịu.
Đại khái thời gian một phút trôi qua, trong sân không truyền đến bất kỳ tiếng vang nào khác.
Chỉ có Trịnh Phàm đang đứng cầm đao và Khách Thị đang té xỉu trên mặt đất.
-Đi ra.
Trịnh Phàm mở miệng nói.
Hắn biết, khẳng định có một tên, đang "Nhìn lén" nơi này.
Rốt cuộc, bên trong bể nước trong sân, hiện ra khuôn mặt của Tiết Tam.
Tiết Tam chậm rãi từ trong bể nước bò ra ngoài, rung rung nước trên người, nhìn Trịnh Phàm.
Hai cây chủy thủ từ cổ tay và cánh tay hắn không ngừng trượt xuống, lại trượt, lại tuột xuống.
Trên mặt biểu tình, cũng từ lạnh lùng đến ngượng ngùng lại tới lấy lòng không ngừng đang thay đổi.
Nói tóm lại, bây giờ Tam gia đang rất xoắn xuýt.
Một mặt từ thông tin Phiền Lực kia cung cấp cho hắn, bản thân Tiết Tam hẳn muốn cho chủ thượng một chút gì đó, sau đó thu được thăng cấp như Phiền Lực.
Nhưng mặt khác, nhìn chủ thượng đang đứng đó cầm đao.
Hắn lại có chút. . . Do dự.
Kỳ thực, bất luận Trịnh Phàm chủ thượng này hay là bảy vị Ma Vương khác, tuy trong sinh hoạt hàng ngày thường gọi “Chủ thượng” đến “Chủ thượng” đi, nhưng kỳ thực trong đầu ai cũng không nghĩ quan hệ “Chủ tớ” này là thật.
Nhưng rốt cuộc ở chung lâu như vậy rồi, thật sự muốn trở mặt, Tiết Tam thật không nỡ lòng bỏ.
Bên trong bảy vị Ma Vương, tên ngốc nhất kia đã lên cấp, những Ma Vương khác càng không ai là một kẻ ngu si.
Tiết Tam cũng rõ ràng, nếu vạn nhất bản thân hắn lựa chọn sai, xảy ra điều gì sai lầm, rất có thể không thành công thăng cấp, ngược lại bản thân phải đối mặt với “Nguy hiểm”.
Rốt cuộc, Tiết Tam ra quyết định, trên mặt cố định nụ cười “Lấy lòng”, nói với Trịnh Phàm:
-Chủ thượng, nếu thuộc hạ nói đây chỉ là trò đùa, ngài sẽ tin sao?
Trịnh Phàm không trả lời, mà nhấc theo đao, trực tiếp vọt tới.
Ánh mắt Tiết Tam ngưng lại, lúc này thân hình lóe lên, rời khỏi chỗ, mà Trịnh Phàm chém trên đất gạch, một khối khu vực đất gạch bị chém xuất hiện vết rạn nứt.
-Chủ thượng, đây là hiểu lầm, đây là hiểu lầm.
Tiết Tam mới vừa nói xong, Trịnh Phàm lại chém một đao khác tới.
Dưới sự bất đắc dĩ, Tiết Tam chỉ có thể lấy ra chủy thủ, mạnh mẽ chống lại đao của Trịnh Phàm, sau khi binh khí va chạm sinh ra một chút lực trùng kích, Tiết Tam mượn cơ hội này lần thứ hai kéo ra khoảng cách.
-Chủ thượng, ta có thể để đao xuống, thuộc hạ quỳ gối trước mặt ngài nói chuyện được không?
Trịnh Phàm không để ý đến, tiếp tục một đao cắt ngang tới.
Thân hình Tiết Tam lần thứ hai lui lại.
Kỳ thực, theo lý thuyết, các Ma Vương nhờ kinh nghiệm chiến đấu và huyết thống mạnh mẽ, cho nên bằng mượn thực lực của bọn họ, trừ phi đụng với một số nhân vật thiên tài, tỷ như Trần Đại Hiệp loại kia, cơ bản có thể vô địch cùng cấp, hơn nữa còn có thể khiêu chiến vượt cấp.
Cho nên, tuy hiện tại Trịnh Phàm là Lục phẩm Võ giả, Tiết Tam vẫn là Thất phẩm, nhưng thân pháp và ý thức chiến đấu của Tiết Tam bày ra, dưới tiền đề không cứng đối cứng với Trịnh Phàm chém giết gần nhau, muốn chạy vài vòng lung tung vẫn có thể làm thành thạo điêu luyện.
Rốt cuộc, đánh không lại còn có thể dắt!
-Chủ thượng, ta nói, Tam nhi nhận lỗi trước ngài được không?
Trịnh Phàm lần thứ hai một đao chém tới.
Tiết Tam cực tốc lùi về sau, cả người lăn lộn vài vòng trên đất, lại né tránh một đao.
-Chủ thượng, hiểu lầm, thật sự hiểu lầm, chủ thượng ngài trước tiên nghỉ ngơi thật tốt, thuộc hạ đi ra trước xem tình huống thi công bên ngoài một chút, lúc sau có thời gian đến chỗ ngài thỉnh tội sau.
Mắt nhìn Trịnh Phàm đang nổi nóng, Tiết Tam vẫn quyết định trước tiên tránh né khó khăn cho thỏa đáng.
Nói cho cùng, lần này hắn vẫn đuối lý, trong lòng không vững chắc.
Nhưng mà, ngày lúc Tiết Tam dự định nhảy tường đào tẩu, một đạo quang ảnh màu đen bay thẳng tới, mạnh mẽ ngăn cản Tiết Tam.
Tiết Tam lần thứ hai rơi xuống đất, trực tiếp chửi ầm lên:
-Mẹ kiếp, ngươi không phải trông hài tử sao, đến xem náo nhiệt làm gì!!!
Chặn Tiết Tam trốn đi, chính là Ma Hoàn, khối đá màu đen kia bồng bềnh trên tường viện, hơi chìm nổi.
Trịnh Phàm thu hồi đao, lạnh lùng nhìn Tiết Tam.
Hắn không muốn nghe Tiết Tam giải thích, bởi vào lúc này, hắn không tâm tình đi nghe những giải thích.
Lại nói, bất kỳ lời giải thích nào cũng không cách nào hóa giải sự thật Khách Thị vẫn hôn mê trên mặt đất này.
Trịnh Phàm vẫn không đem các Ma Vương đối đãi như người hầu chân chính, hắn không có mặt mũi lớn như vậy, cũng rất tự biết mình.
Theo Trịnh Phàm, mọi người càng giống một đoàn đội, là một đám đồng bọn tụ tập cùng nhau, bản thân hắn chính là lão đại trên danh nghĩa, duy trì mối quan hệ ràng buộc này.
Từ lúc thức tỉnh trên thế giới này, Trịnh Phàm vẫn không ngừng nỗ lực thoát khỏi loại thân phận “Thỏ trắng” sinh tồn dưới cái bóng râm của các Ma Vương.
Chí ít, mọi người có thể đứng ngang hàng một chút đi?
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...