Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 777: TỨC GIẬN (HẠ)

Nhưng hành động hôm nay của Tiết Tam, đã vượt qua điểm mấu chốt của Trịnh Phàm.

Ngày hôm qua Phiền Lực, khả năng bởi nguyên nhân thiết lập nhân vật có vấn đề, Trịnh Phàm nghe xong lời giải thích của hắn, bất luận trong lòng cảm giác hoang đường nhiều tầng, hắn cũng không hề đi truy cứu.

Nhưng chỉ lần này thôi, lúc này mới qua buổi tối, các ngươi lại đến?

Có phải muốn chơi đùa chết lão tử!

Đối ứng với nhau, tâm tình của Trịnh Phàm có thể bị Ma Hoàn nhận biết được.

Tuy nói bởi hiện tại không đánh trận, cho nên Ma Hoàn không cần cả ngày bảo hộ Trịnh Phàm 24/24 giờ, công tác chính của nó cũng từ từ thay đổi sang hướng giáo dục trẻ em.

Nhưng không thể phủ nhận chính là, thân là linh hồn thể, mà bản thân chính là nhân vật do Trịnh Phàm đích thân sáng tạo ra, nó có mối liên hệ chặt nhất đối với Trịnh Phàm.

Nguyên bản Ma Hoàn đang chơi đùa với tiểu hầu gia, trước đó biết được Trịnh Phàm đang kiềm chế cỗ tâm tình phẫn nộ trong sân kia.

Ban đầu Ma Hoàn còn hơi bất ngờ, cho rằng có địch tấn công, nhưng lập tức lại phát hiện khí tức của Tiết Tam.

Cho nên, ban đầu Ma Hoàn không ra tay luôn, chỉ đứng xa xa quan sát.

Hắn nhìn thấy Trịnh Phàm không ngừng múa đao tấn công Tiết Tam, hắn lại thấy Tiết Tam không ngừng hướng Trịnh Phàm giải thích.

Sau đó, hắn hưng phấn rồi!

Bởi hắn nhìn đám Ma Vương này khó chịu đã rất lâu rồi!

Nguyên nhân khó chịu rất đơn giản, ta có thể không thích người cha này, nhưng ta càng không thích cha ta phải cõng lấy con ruột ta lại phải thu dưỡng thêm sáu tên hài tử khác!

Cho nên, lúc Ma Hoàn phát hiện Trịnh Phàm thật sự tức giận, phát hiện Tiết Tam chuẩn bị chạy trốn, Ma Hoàn căn bản không cần triệu hoán, trực tiếp lao lên chặn đường!

Cha!

Ngươi muốn đánh hắn sao?

Đến đây đi, ta giúp ngươi cùng đánh hắn!

Lần này Tiết Tam thật trợn tròn mắt, nếu nói chỉ Trịnh Phàm thôi, hắn không đánh được có thể trốn, nhưng nếu Ma Hoàn cùng gia nhập mà nói, vấn đều kia không đơn giản nữa rồi!

Trịnh Phàm cũng lưu ý đến Ma Hoàn, hắn mở bàn tay ra.

Ma Hoàn hiểu ý, trong chớp mắt bay đến trong lòng bàn tay Trịnh Phàm.

-Mẹ kiếp!

Tiết Tam mắng to một tiếng, thừa cơ hội này xoay người chuẩn bị trốn, không trốn thì không kịp nữa rồi!

Bởi nguyên nhân trước đây hai cha con này đã hợp công rất nhiều lần, lúc Trịnh Phàm chủ động mở ra phòng tuyến cả người, sức mạnh của Ma Hoàn truyền vào trở nên rất thông thuận.

Sau một khắc, trong con ngươi của Trịnh Phàm có một vệt hắc quang bắt đầu lưu chuyển.

Xương cốt và vị trí bắp thịt trong cơ thể không ngừng phát ra tiếng kêu lên giòn giã.

Nhưng tất cả chưa kịp điều chỉnh xong, cả người Trịnh Phàm đã bắt đầu vọt ra ngoài!

Bạch!

Tiết Tam bên này vừa mới lật qua tường viện, chân còn chưa tiếp xuống đất, đã biết phía trên đầu truyền đến một luồng sức mạnh đáng sợ, lúc này hắn phải tự mình dùng Ẩn Thân thuật.

Nhưng mà, lúc này Trịnh Phàm mượn tầm mắt của Ma Hoàn.

Ẩn Thân thuật của Trịnh Phàm là một loại “Che mắt” nhắm vào người bình thường, nhưng lúc này đối với Trịnh Phàm mà nói, căn bản không có chút hiệu quả che đậy nào.

Vù!

Trịnh Phàm duỗi cánh tay ra, chuẩn xác không sai sót nắm lấy cổ Tiết Tam, sau đó chăn sau đạp đất.

Ầm!

Thân thể Tiết Tam vẫn còn va chạm trên tường viện, trực tiếp tạo thành một lỗ thủng trên tường viện, lập tức càng bị Trịnh Phàm ép trên đất bắt đầu ma sát.

Đến cuối cùng, như đánh bowling, hắn dạt tay ra, thân thể Tiết Tam như mũi tên rời cung trực tiếp đập nát vại nước.

Sau đó, Trịnh Phàm đứng tại chỗ, thỉnh thoảng chớp mắt.

Cổ vặn vẹo, cánh tay và khớp xương đùi cũng hiện ra một loại cảm giác quỷ dị không hài hòa, khuôn mặt biểu hiện cùa hắn càng không ngừng phát sinh ra biến hóa nhỏ bé.

Có lẽ bởi nguyên nhân tức giận, hoặc lúc này do Ma Hoàn nhập thể, hiếm thấy không chiếm quyền khống chế bộ thân thể này, cho nên vào lúc này Trịnh Phàm vẫn bảo lưu thần trí và khống chế đối với bộ thân thể này.

Phốc!

Tiết Tam khó khăn từ bên trong mảnh vỡ ngẩng đầu lên, lúc này quần áo hắn đã rách rưới, sau khi ngẩng đầu lên, phun ra một ngụm máu tươi.

Sau khi sức mạnh của Ma Hoàn truyền vào bên trong cơ thể của chủ thượng, nguyên bản thực lực của Tiết Tam cao hơn chủ thượng một chút, trong khoảnh khắc Trịnh Phàm đã nắm giữa lực lượng khắc chế hắn.

Bởi Ma Hoàn có thể nhìn thấu phần lớn thân pháp của hắn, đồng thời nó bám trên người Trịnh Phàm tăng cường tốc độ của Trịnh Phàm, khiến Trịnh Phàm có khả năng bắt kịp Tiết Tam.

Nếu đổi thành Ma Vương khác, ngược lại có thể giao chiến mấy hiệp, nhưng hết cách rồi, ai bảo năng lực của Tiết Tam ở đây lại gần như không phát huy bất cứ hiệu quả gì đây?

Trịnh Phàm bắt đầu bước ra bước chân, hướng về phía Tiết Tam.

-Chủ thượng, ta sai rồi, ta sai rồi. . . Ta sai thật rồi. . . Ta ăn mỡ heo làm tâm trí mê muội. . .

Tiết Tam thật oan ức, tại sao tối hôm qua Phiền Lực thành công, đến lượt hắn lại gặp tình huống này?

Phiền Lực sẽ không nói láo!

Xác thực, Phiền Lực đúng là không nói láo, nhưng tối hôm qua phân đoạn ngươi hỏi ta đáp, Tiết Tam không hỏi, Phiền Lực người ta cũng không trả lời.

Tự nhiên không phải cố ý không trả lời, bởi Phiền Lực “Óc”, làm sao có thể nghĩ chu toàn đến vậy.

Lúc Tiết Tam nhìn thấy Trịnh Phàm đi nhặt cây đao vứt trên mặt đất lúc trước, cả tim Tiết Tam đã nhấc lên cổ họng rồi!

Một luồng đại khủng bố, trong khoảng khắc kéo tới!

Chủ thượng, chủ thượng…

Hắn, hắn…

Muốn giết ta?

Muốn giết ta!

Tiết Tam hô hấp bắt đầu trở nên gấp gáp lên, hắn cảm thấy tình cảnh trước mắt rất hoang đường, nhưng trước mắt hắn càng ngày càng rõ ràng, lúc trước hắn bỏ thuốc bên trong đồ uống lạnh của Trịnh Phàm, mà lén lút ẩn núp lại đây, bản thân cũng làm một chuyện cực kỳ hoang đường.

Một chuyện làm hết sức hoang đường, tự nhiên cũng dễ dàng dẫn dắt ra một kết quả cũng cực kỳ hoang đường!

. . .

Bên trong ngôi nhà nhỏ tại Bắc Phủ nhai tiếp giáp với tòa Bình Dã Bá phủ, Lưu Đại Hổ đang nằm tên ghế mây luyện chữ lớn, Kiếm Thánh bỗng nhiên ngẩng đầu lên.

Nếu nói ban đầu Trịnh Phàm ra tay với Tiết Tam chỉ thuộc về phạm trù luyện công đơn thuần mà nói, như vậy theo Ma Hoàn bám thân, khí tức Ma Hoàn lộ ra cộng thêm tường viện tổn hại đã gây ra động tĩnh, muốn che giấu một vài người trong thành gần như là chuyện không thể rồi.

Kiếm Thánh có chút chần chờ, hắn cảm ứng được luồng khí tức này, nhưng lại không rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì!

-Cha, làm sao rồi?

Lưu Đại Hổ ngẩng đầu nhìn Ngu Hóa Bình.

Đúng, đứa nhỏ Lưu Đại Hổ này đã đổi xưng hô gọi Ngu Hóa Bình là cha rồi!

Do lão thái bà kia cầm chổi lông gà quát lớn hắn quỳ gối trước mặt Ngu Hóa Bình thay đổi xưng hô.

Lão thái bà kia nói, ăn cơm của ai, nhớ ân của ai, đến gia súc còn biết đạo lý này, người không lý do không biết.

Có điều Ngu Hóa Bình từ chối chuyện bắt Lưu Đại Hổ đổi họ.

Lúc này, Ngu Hóa Bình có lòng muốn để Lưu Đại Hổ cầm Long Uyên kiếm đến cho hắn.

Nhưng hắn lại cảm thấy như vậy có chút không cần thiết, bởi hiện tại hắn căn bản không cầm nổi Long Uyên kiếm.

Khả năng một ít giác quan nhạy cảm vẫn còn, nhưng hiện tại hắn vẫn là một tên phế nhân.

Coi như thật sự xảy ra chuyện gì, hắn cũng không thể ra sức.

Nhưng hắn thân là Kiếm Thánh, hắn lại rất đáng ghét loại cảm giác bất lực này.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!