Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 778: PHẢI NGOAN

- Đại Hổ, đi bên ngoài gọi giáp sĩ tuần tra, để bọn họ đi…

Kẹt kẹt. . .

Cửa viện bị đẩy ra, Lương Trình đi vào.

Ánh mắt của Kiếm Thánh rơi vào trên người Lương Trình.

Lương Trình thấy Kiếm Thánh hơi cúi đầu tỏ vẻ tôn kính, tùy tiện nói:

-Không cần, đây không phải việc gì lớn!

-Không có việc lớn gì, vậy đây rốt cuộc là chuyện gì?

Kiếm Thánh hỏi.

-Nội bộ luận bàn!

Lương Trình trả lời.

Kiếm Thánh nở nụ cười, nói:

-Mặc dù ta là kẻ tàn phế, nhưng không cần thiết lừa gạt ta như vậy.

Lương Trình suy tư một hồi, đưa ra một đáp án, nói:

-Thanh lý môn hộ?

Kiếm Thánh nhíu mày lại, lúc này hỏi:

-Nội chiến hả?

Nếu đây là nội chiến, phía dưới có người tạo phản, vậy nói không chừng đây chính là một hồi binh họa.

Lại nghĩ lớn hơn, vị trí của Tuyết Hải Quan vô cùng quan trọng, một khi bất ổn, thậm chí có thể sẽ gợi ra dã nhân nhập quan lần thứ hai.

-Vấn đề không lớn.

Thấy Lương Trình trả lời như vậy, thân thể Kiếm Thánh lần nữa dựa trên ghế nằm, nói:

-Vậy thì được!

. . .

Tứ Nương thả sổ sách trong tay xuống, nhân viên và quản sự sổ sách đang nhận nhiệm vụ cũng sửng sốt rồi.

Giây lát sau, Tứ Nương đứng lên nói:

-Xin lỗi, mọi người chờ trong chốc lát.

Một đám nhân viên phòng thu chi lập tức khom người đồng ý:

-Không dám!

. . .

Trong hầm băng, A Minh rất yên tĩnh nằm nơi đó.

Hắn tay trái bấm nát một khối băng, ném vào trong chén rượu vang, lại quơ quơ, cuối cùng lại nhét vào trong miệng.

Sau đó lại trở mình, hắn thấy nơi này mát mẻ, thích hợp ngủ.

. . .

Người mù đã đình chỉ động tác bóc quả quýt trong tay, ngược lại đem một nửa quả quýt đặt trước mũi, ngửi một cái.

-Sách…

Lập tức, hắn lại bắt đầu bóc quýt tiếp, mà rất tự nhiên đem một múi quýt đưa vào trong miệng, chậm rãi nghiền ngẫm.

. . .

Trong sân sau, tại gian phòng có chiếc quan tài kia, vị kia nằm trong quan tài dựng thẳng một ngón tay lên.

Móng tay của hắn bắt đầu cạo sượt quan tài, một hồi, một hồi, lại một hồi, tựa như bất cứ lúc nào cũng có khả năng đi ra.

. . .

Trên tường thành, Phiền Lực đi phía trên, đang dò xét tình huống sửa chữa tường thành, trên bả vai hắn, Kiếm Tỳ đang ngồi chễm trệ phía trên.

-To con, ta cảm giác thế nào thấy hôm nay ngươi cho ta cảm giác hơi khác?

Trời sinh kiếm phôi, cảm ứng đối với khí tức tự nhiên cực kỳ mẫn cảm.

Phiền Lực theo thói quen đưa tay đến sau lưng gãi đầu một cái, nói:

-Có lẽ vậy.

-To con, có phải thực lực của ngươi tăng lên rồi?

Kiếm Tỳ hỏi.

-Có lẽ vậy.

-Cảnh giới tăng lên làm sao không thấy ngươi cao hứng?

Kiếm Tỳ hỏi.

Ánh mắt của Phiền Lực tìm đến một vị trí nào đó trong thành, trên mặt lộ ra nụ cười ngây ngô, nói:

-Hài lòng chứ!

. . .

Trịnh Phàm từng bước từng bước đi về phía Tiết Tam, Tiết Tam cắn môi cứ như vậy nhìn chủ thượng từng bước từng bước đi tới.

Rốt cuộc, Trịnh Phàm đi tới trước mặt Tiết Tam, giơ đao lên.

Khóe miệng Tiết Tam bắt đầu co giật, nhưng không hề xin tha, cũng không kêu to, chỉ nhìn chằm chằm Trịnh Phàm.

Mà lúc này, có thể rõ ràng phát hiện trên người Trịnh Phàm không ngừng có khói đen vờn quanh, những khói đen này phát tán từ trên người Trịnh Phàm ra, lập tức lại tràn vào não bộ của Trịnh Phàm.

Cái này kỳ thực là một loại "Khuyến khích", đại lượng tâm tình tiêu cực tràn vào đại não của Trịnh Phàm.

Bầu không khí giằng co này không kéo dài quá lâu, cũng không có quá nhiều tâm tình chập trùng gì làm nền, nước mắt như mưa hay khóc nói căn bản không tồn tại.

Còn nữa, hôm nay khí trời vốn rất oi bức, bất luận làm chuyện gì, đều rất chán và khó chịu.

Đao trong tay Trịnh Phàm bắt đầu đâm xuống đối với Tiết Tam!

Vù!

Tiết Tam nhắm chặt mắt lại, há to miệng, tiếng kêu thảm thiết không hề phát ra.

Đợi sau khi hắn chậm rãi mở mắt ra, mới phát hiện đao đúng là hạ xuống, cũng đâm về phía hắn, cũng đâm vào mặt đất.

Nhưng vị trí bị đâm vào, chính là giữa hông hắn, tuy nói cách cái chân kia của hắn khả năng chỉ tầm một centimet, nhưng chưa thật sự đâm trúng thân thể.

-Ha. . . A. . . Vù vù. . . Vù vù. . .

Tiết Tam bắt đầu thở dốc từng ngụm từng ngụm.

Lúc này, hắn mới mở miệng lần nữa, nói:

-Chủ thượng, ta sai rồi, ta sai rồi, đa tạ chủ thượng…

Trịnh Phàm không nghe Tiết Tam nói chuyện.

Lúc tay thoát ly khỏi chuôi đao, lôi hướng về một bên.

Quán tính đao đâm vào trong gạch gây ra, đàn hổi trở lại, vừa vặn đập trúng cái chân kia của Tiết Tam.

Đùng!

Ồ! ! ! ! ! !

Sau đó, đao vẫn còn tiếp tục đung đưa, quán tính còn chưa biến mất.

Đùng!

Ồ!

Đùng!

Đùng đùng đùng đùng. . .

Ồ ồ ồ nha. . .

Tiết Tam đau đến mức cả khuôn mặt vặn vẹo, cho tới cuối cùng thân đao ổn định lại không còn đung đưa nữa, lúc này khóe miệng Tiết Tam đã tràn đầy bọn mép.

Trịnh Phàm xoay người, khói đen trên người hắn bắt đầu trở nên nồng nặc, như chơi chưa đủ, vẫn còn không cam lòng.

Nhưng theo Trịnh Phàm gầm lên một tiếng:

-Cút ra cho lão tử!

Khói đen vẫn đang lăn lộn, đang sôi trào, hiển nhiên không đem lại hiệu quả!

-Không làm, để lão tử ta tự sát!

Bạch!

Khói đen cấp tốc từ trên người Trịnh Phàm rút đi, một lần nữa đi vào bên trong tảng đá kia.

Trịnh Phàm đi tới bên vại nước nát kia, nhặt lên khăn mặt lúc trước hắn dùng lau người khi luyện đao, lại bắt đầu chậm rãi lau chùi mồ hôi trên người.

Chờ sau khi hắn lau sạch, Trịnh Phàm lại đi trở về, ngồi xổm trước mặt Tiết Tam.

Tiết Tam vừa mới từ co giật tỉnh lại, mở to mắt, có chút suy yếu và oan ức nhìn Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm thở dài, hắn giơ tay lên, dùng khăn mặt lau chùi mặt Tiết Tam, lau đi vết máu bẩn trên mặt, lau rất ôn nhu, cũng lau rất tỉ mỉ.

Đồng thời hắn dùng một giọng nói cực kỳ đau lòng, nói:

-Lần sau đừng nghịch ngợm như vậy, nhìn ngươi thế này, lần sau phải nghe lời hiểu chưa, ngoan!

Là ngươi, ai cũng nóng giận.

Trịnh Phàm vẫn đang khắc chế tâm tình của bản thân, bởi hắn là một người biết nói đạo lý.

Ma Hoàn thái độ lồi lõm với hắn, hắn rõ ràng không sai, do hắn sáng tạo ra Ma Hoàn, Ma Hoàn hận hắn cũng là chuyện đương nhiên.

Bởi lúc trước hắn thiết kế nội dung tác phẩm “Ma Hoàn”, cũng không có nửa điểm chùn tay, tuy nói đây là “Con ruột”, nhưng cha nào lại đối với đứa con mình như vậy?

Cho nên, đối với Ma Hoàn, Trịnh Phàm có thể hiểu được, trong lòng hắn cũng hổ thẹn.

Đối với những Ma Vương này, Trịnh Phàm cũng không lấy chuyện hắn từng tục họa bọn họ lặp đi lặp lại, thậm chí còn không nhắc tới.

Trịnh Phàm cảm ơn, cảm ơn trong nửa năm hắn hôn mê trong thế giới này, các Ma Vương "Chăm sóc" hắn, mà đợi hắn thức tỉnh.

Hắn cũng cảm ơn một đường phát triển trên thế giới này, các Ma Vương làm bạn với hắn, thay hắn quét bụi gia, thay hắn che gió che mưa.

Bởi có bọn họ, cho nên Trịnh Phàm mới không cảm thấy cô đơn.

Sống lại trên thế giới mới này, hắn vẫn có thể hút thuốc lá như cũ.

Nói thật, đúng này không có bao nhiêu hình bóng cô quạnh trên thế giới này, ngược lại càng giống một đám đồng bọn tự lái, khai phá thế giới mới.

Ngồi trong xe, nhìn ra ngoài chính là phong cảnh xa lạ, quay đầu lại vẫn có thể nghe được các tiết mục radio trong xe.

Các Ma Vương thay hắn làm rất nhiều chuyện, giúp hắn có thể yên tâm thoải mãi nhàn nhã, thời điểm chơi nên chơi, muốn bận việc muốn cuộc sống trở nên phong phú, lúc này cũng có chuyện để làm.

Dáng dấp cuộc sống như vậy, rất đặc sắc, cũng không khô khan.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!