Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 780: TA KHÔNG BIẾT

Một phương đã đứng trên thế bất bại, một bên khác đã chia năm xẻ bảy, đã không cách nào hình thành đối kháng chân chính.

Cái này mới thể hiện bản chất song phương, chỉ có điều trước đây lúc Trịnh Phàm mới thức tỉnh, bất luận thực lực hay tâm tình đều quá mức nhỏ yếu, cho nên không hiển lộ thôi.

Tất cả mọi người, đều đến đông đủ rồi.

Ánh mắt của Trịnh Phàm nhìn tất cả mọi người xung quanh ở đây.

Bầu không khí trong tiền thính cũng bắt đầu trở nên kiềm chế.

Bởi Trịnh Phàm không lên tiếng, cho nên vào lúc này không ai dám bắt đầu tiết tấu.

Rốt cuộc, Trịnh Phàm mở miệng:

-Ngày hôm nay ta không dễ chịu chút nào!

Nói xong, Trịnh Phàm đưa tay chỉ vào ngực, nói:

-Trong lòng tay cũng không dễ chịu!

Tiết Tam đem đầu của hắn cúi xuống càng thấp hơn.

May mắn thế nào, hắn đúng là kẻ cầm đầu đối với mặt sóng lớn này.

Trịnh Phàm hơi há miệng, dừng lại trong chốt lát, vành mắt hơi ửng hồng, mở miệng nói:

-Ta coi các ngươi như người nhà, các ngươi khả năng không tin, ta kỳ thực cũng không tin, nhưng nói câu thật lòng, nếu chúng ta lưu lạc tới thế giới này. Không, xin lỗi! Ta không thể dùng từ “Lưu lạc” này, với ta mà nói, ta thu được tân sinh, bởi đời trước ta mắc bệnh nan y, vốn không sống lâu được, mấy năm trước kia kỳ thực vẫn đang chờ chết thôi! Còn các ngươi thu được cơ hội biến thành con người chân chính.

Trịnh Phàm dừng một chút, nói tiếp:

-Kỳ thực thế giới này, bất luận nó chiến loạn, bất luận nó toàn kẻ ăn thịt tàn nhẫn, nhưng đối với chúng ta mà nói, đây chính là một khởi đầu mới, một khởi động hoàn toàn mới. Giống như trong thơ ca, cảm tạ gió, cảm tạ mưa, còn muốn cảm tạ vận mệnh như vậy.

Trịnh Phàm nhắm mắt lại, nói:

-Các ngươi đã gọi ta là chủ thượng mấy năm, nhưng ta thật sự chưa bao giờ coi bản thân thật sự là chủ thượng của các ngươi, chủ nhân của các ngươi. Bởi ta cảm thấy, ta không xứng! , . . Nếu lúc trước trong khách sạn Hổ Đầu thành, các ngươi hỏi ta muốn sống cuộc sống thế nào? Để đời ta trở thành phú ông cưới vợ sinh con mỹ mãn sống nốt quãng đời còn lại. Hay làm một số chuyện, để bản thân được tự do một chút, để bản thân có thể hào hiệp một chút, không cần phải chịu ràng buộc.

Trịnh Phàm nhìn tất cả các vị Ma Vương ở đây một vòng, nói tiếp:

-Ta lựa chọn cái sau, không phải ta sợ các ngươi trở mặt mà bởi đời này ta sống, đã kiếm lời, cực kỳ kiếm lời rồi! Ta vốn phải chết rồi, ta đã tiêm thuốc tử vong, hiện tại ta có một cơ hội làm lại, làm gì mặt mày không rạng rỡ một chút. Lần này sau khi ta lên Lục phẩm, ta cũng đang cố gắng muốn giúp các ngươi đồng thời tăng lên cảnh giới, giúp các ngươi khôi phục thực lực càng nhanh. Đây là chuyện thực tế nhất ta có thể làm cho các ngươi, cũng là chuyện các ngươi mong ta làm nhất. Thế nhưng…

Ánh mắt của Tiết Tam dời xuống, rơi trên người Tiết Tam.

Tiếp theo, Trịnh Phàm vừa nhìn về phía Phiền Lực ngồi trên mặt đất.

-Các ngươi sợ ta chết, ta biết ta cũng rất sợ chết, bởi ta vẫn chưa hưởng thụ đủ, phong quang của ta vẫn chưa đủ, ta muốn phải hưởng thụ trọn vẹn quãng đời này.

Trịnh Phàm nhìn tất cả các vị Ma Vương tại đây một vòng, nói tiếp:

-Nhưng ta có một điểm mấu chốt, ta không mong các ngươi chân tâm coi ta là chủ nhân, thậm chí ta cũng cũng có thể hiểu được cũng có thể tiếp thu, trong lòng các ngươi xem thường ta, ta chẳng là cái gì, xem ta như một công cụ! . . . Đúng! Ta có thể hiểu được, cũng có thể tiếp thu! Nhưng ta thật sự không thể tiếp thu được là, trước mặt ta các ngươi không được, không được phép… Biểu hiện ra!

Bốn chữ cuối cùng, Trịnh Phàm gào ra.

Trong lúc nhất thời, tất cả bất luận Ma Vương đứng hay ngồi, đều quỳ sát xuống.

Trịnh Phàm đứng lên, nhìn các Ma Vương quỳ sát trước mặt, trầm giọng nói:

-Tháng ngày này nếu mọi người còn muốn sống tốt, vậy chúng ta tiếp tục sống tốt như thường… Còn nếu không muốn… Quá mức chia tay, tan vỡ! ! !

Tất cả các Ma Vương đều không nói tiếng nào.

Trịnh Phàm lại chậm rãi ngồi trở lại trên ghế, ánh mắt lạnh lẽo nhìn đám Ma Vương phía dưới này.

Hôm nay Tiết Tam làm những chuyện như vậy, các Ma Vương khác khả năng không tham dự, nhưng ngươi muốn nói bọn họ không biết, vậy thì quá xem thường bọn họ rồi!

-Danh xưng “Chủ thượng” này, ta vẫn coi đó là một cái xưng hô. Nhưng nếu các ngươi muốn, nếu các ngươi vẫn cứ bức ta, Ta không ngại ngồi vững vị trí này! Mọi người đều là Xuyên Việt giả, các ngươi đều là nhân vật trong manga đi ra, ta từ đời trước tới đây. Nói hơi khó nghe, đám người các ngươi đều do ta vẽ ra. So tàn nhẫn, so chơi đùa thủ đoạn, so chiêu bài… Chưa chắc ai kém hơn ai đâu!

Trịnh Phàm dừng một chút lấy hơi, nói tiếp:

-Lúc trước khi ta mới tỉnh lại, trong thời gian đó các ngươi không “Xử lý” ta, cái này bởi các ngươi nhân từ, ta cảm tạ các ngươi nhân từ, cảm tạ các ngươi cố niệm tình cũ! Bởi các ngươi cho ta thời gian cùng cơ hội, để ta mở rộng tầm mắt, để ta tiếp xúc nhiều người, để ta chứng kiến nhiều chuyện, để ta trưởng thành!

Trịnh Phàm nói:

-Các ngươi đã mất đi cơ hội… Cho nên, cho lão tử thấy rõ hiện thực!

Trịnh Phàm một cước đạp về trước, đạp trúng Tiết Tam quỳ trước mặt hắn và cách hắn gần nhất.

Tiết Tam lộn một vòng vài vòng, sau khi dừng lại, lập tức quỳ phục xuống.

Bị đạp một cước, trong lòng Tiết Tam ngược lại ổn định hơn nhiều.

Trừng phạt ngươi bởi tha thứ ngươi, chuyện này cũng bỏ qua rồi.

Cho tới nói mặt mũi tôn nghiêm gì, Tiết Tam vốn không để ý, thứ hai lúc trước Tiết Tam bỏ thuốc và ẩn núp, do hắn trước tiên không nể mặt Trịnh Phàm.

Sau khi đạp xong một cước này, Trịnh Phàm quát:

-Mẹ kiếp, thật vất vả bắt được cơ hội duy nhất sống sót, các ngươi muốn tiêu sái, được! . . . Nhưng… Lão tử cũng không muốn nhận ủy khuất gì!

Người mù Bắc dùng tinh thần kết nối yên lặng kết nối tất cả Ma Vương ở đây.

Lúc Trịnh Phàm gào xong câu cuối cùng, trong lòng người mù Bắc hướng tất cả Ma Vương truyền thanh nói:

-Một, hai, ba. . .

Sau một khắc, tất cả Ma Vương cúi đầu, cùng hô lên:

-Chúng ta biết sai, xin chủ thượng thứ tội.

. . .

-Hí. . . Hí. . . Đau, đau, đau!

Tứ Nương đang giúp Tiết Tam xử lý vết thương.

-Ngươi cũng biết đau.

Tứ Nương tức giận nói.

-Mịa nó, lần này không ngờ vẫn là ta sai đi? Các ngươi mỗi người đều không biết ngày hôm nay ta làm chuyện này?

A Minh cầm túi rượu lên uống một hớp huyết, nói:

-Ta đúng là không biết.

Tối hôm qua sau khi mở hội, hắn chờ trong hầm băng, nếu không phải Lương Trình lôi hắn từ hầm băng ra ngoài, hiện tại khả năng hắn đang đi chỗ nào đó hóng mát.

Đương nhiên, cũng bởi hiện tại Tuyết Hải Quan đang tiến hành kiến thiết trên quy mô lớn, cho nên khu vực nhà xưởng do A Minh phụ trách vẫn chưa đủ nhân lực và vật lực để triển khai, cũng bởi vậy, trước mắt hắn gần như thanh nhàn nhất.

Còn những người khác, vẫn xấu hổ nói "Ta cái gì cũng không biết".

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!