Người mù Bắc ngồi một bên theo thói quen móc ra một quả quýt, cầm trong tay thưởng thức, nói:
-Lần này đúng là chúng ta làm hơi quá đáng, khó trách chủ thượng sẽ tức giận, Tam nhi, ngươi làm thế, tất cả mọi người chúng ta đều chịu một trận đi. Nghĩ như vậy, trong lòng ngươi lẽ ra có thể dễ chịu hơn một chút.
Tiết Tam nghe vậy, vẻ mặt đưa đám nói:
-Vừa nghĩ thế, trong lòng ta càng khó chịu rồi.
Tứ Nương xử lý xong vết thương của Tiết Tam, lùi về sau hai bước, nhìn về phía Phiền Lực, nói:
-A Lực, lần này ngươi làm được, nhưng không tính.
Phiền Lực gãi gãi đầu, lộ ra nụ cười ngây ngô.
Lương Trình tựa hồ không muốn lại tiếp tục ở chỗ này thảo luận đề tài này, ngược lại nói:
-Ta đi quân doanh nhìn một chút.
Nói xong, hắn rời khỏi nơi này.
Bản thân Ma Hoàn không ở đây, nó đang bận trông hài tử rồi.
Người mù bỗng nhiên nở nụ cười, nhìn mấy Ma Vương còn lại, nói:
-Chuyện này coi như bỏ qua, sau này mọi người cẩn thận thêm một chút là được, về sau loại họp ngầm nhỏ này tốt nhất hạn chế đi! Lần này ta sai, ta tự kiểm điểm.
Các Ma Vương vốn không quan hệ bền chắc như thép, mạnh mẽ cắt rời các Ma Vương và chủ thượng, cũng là điều không hiện thực, cái gọi là hội ý giữa các Ma Vương, cũng mất đi ý nghĩa nguyên bản.
-Ngươi tự kiểm điểm, còn ta?
Tứ Nương nói.
-Tối hôm qua trở về nhìn thấy dáng vẻ mê man của chủ thượng, ta hẳn đi tìm A Lực, thêu hoa trên người hắn mới đúng!
Phiền Lực gãi đầu một cái, hồi đáp:
-Hiện tại ngươi không đánh lại được ta?
-Ngươi ngậm miệng!
Tứ Nương ngắt lấy ngân châm quát lớn nói.
Phiền Lực ngậm miệng lại.
-Ai…
Tiết Tam phát ra một tiếng ai thán.
-Ta đã bị đánh, nhưng thực lực vẫn không tăng lên? Hiện tại càng nghĩ càng thiệt thòi.
Người mù phản bác.
-Không, chí ít ngươi chứng minh, cái lý luận ràng buộc kia là sai lầm. Kết hợp với phương pháp lên cấp lần này của A Lực mà nói, kỳ thực chúng ta đã tìm được phương pháp chính xác rồi.
Người mù Bắc dừng một chút, nói tiếp:
-Đó chính là hướng chủ thượng giãi bày nội tâm, đánh vỡ ngăn cách giữa chủ thượng và chúng ta, để chủ thượng càng hiểu rõ chúng ta, thấu hiểu chúng ta. . . Theo lý luận như vậy mà nói, hẳn có thể lên cấp rồi!
A Minh nở nụ cười "Ha ha", nói:
-Nhưng vấn đế này, chuyện ngày hôm nay xuất hiện khiến quan hệ giữa chúng ta và chủ thượng, thật giống đêm trước giải phóng rồi!
Tiết Tam lập tức nói:
-Bõ công trước đây ta thích góp nhiều hào cảm như vậy, sớm liếm lâu như vậy, cuối cùng lại hết, haiz.
-Ta ngược lại không cho rằng vậy.
Người mù Bắc tiếp tục lý luận:
-Như câu nói của chủ thượng trước tiền thính kia, tháng ngày này, các ngươi có muốn tiếp tục nữa không?
Người mù Bắc nói:
-Cãi nhau mà, coi như giữa vợ chồng, nào có ai sẽ không cãi nhau? Đầu giường đánh nhau cuối giường là chuyện thường, thậm chí còn có thể tăng tiến tình cảm song phương một hồi. Xuất ngày tỏ cung kính, kỳ thực không phải tốt, ngược lại khiến chúng ta xa lạ rồi. Hiện tại ầm ĩ một chút, trái lại có thể nhân cơ hội nói một ít lời xuất phát từ tâm can, để song phương dễ nghe hơn rồi!
Tiết Tam hơi nghi hoặc một chút nhìn người mù, nói:
-Người mù, hôm nay ngươi làm sao lạc quan như vậy?
Người mù nhún vai một cái, nói:
-Rốt cuộc tháng ngày muốn tốt cần phải duy trì một loại tư thái lạc quan tích cực chứ!
A Minh mở miệng nói:
-Người mù, ngươi đây đang diễn sao? Nói không chừng chờ một lúc sau khi chúng ta rời đi, ngươi ngay lập tức sẽ vòng lại về chỗ chủ thượng, tìm chủ thượng tâm sự vài lời từ đáy lòng?
-Đừng nói ta, vị kia lạnh băng băng giống ngươi, thật sự về trong quân doanh rồi?
Người bị nói, tự nhiên là Lương Trình.
Lúc này Tiết Tam mắng:
-Mẹ, sẽ không tích cực như vậy chứ!
Người mù cười cợt nói:
-Rốt cuộc người có thể mang binh đi đánh trận, sử dụng một chút binh pháp… Khó sao?
. . .
Trong sân.
Bóng dáng của Lương Trình lần nữa xuất hiện.
Hắn khom lưng, bắt đầu nhặt từng binh khí tán loạn trên mặt đất lên, lại bình tĩnh đặt lại phía trên giá vũ khí, sau đó càng yên lặng mà chồng những mảnh vỡ vại nước kia lên, thu xếp vào góc tường.
Sau đó hắn đi tới chỗ tường vây bị tổn hại, vẫn quay người sang.
-Ta còn tưởng rằng ngươi muốn xây tường đây!
Trịnh Phàm không biết lúc nào ngồi trên ngưỡng cửa, nhìn Lương Trình trong sân.
Từ lúc quen với Điền Vô Kính, Trịnh Bá gia đột nhiên cảm giác thấy vị trí ngưỡng cửa này, ngồi thật thoải mái, tầm nhìn tốt, không khí cũng tốt, liếc mắt một cái có thể nhìn rõ ràng tình huống bên ngoài mồn một.
Đương nhiên, Tĩnh Nam Hầu ngồi chỗ ấy và lão nông bưng bát ăn cơm ngồi chỗ ấy, cảm giác khẳng định hoàn toàn khác nhau.
Hắc, thói đời mà!
Lương Trình đi tới trước mặt Trịnh Phàm, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh ngưỡng cửa.
Không ngồi xuống phía dưới, không hết sức thấp kém, càng giống như bằng hữu, đây là một loại quan hệ bình đẳng.
Trịnh Phàm không vội vã hỏi Lương Trình vì sao quay lại, trái lại chủ động móc ra hộp thuốc lá, lấy ra hai điếu thuốc, đưa một điếu cho Lương Trình.
Cương thi không phải không thể hút thuốc, hơn nữa, cương thi hút thuốc cũng không cần lo lắng vấn đề sức khỏe về phổi hay tim hay sợ xuất huyết não.
Nhưng nói như thế nào đây, cõi đời này phần lớn chuyện vui sướng đều tạo thành thương tổn đối với thân thể, sau khi ngươi trở nên lạnh như băng không gì xuyên thủng, người cũng vì vậy mà mất đi quyền hưởng thụ rất nhiều vui sướng.
Lương Trình nhận điếu thuốc lá, Trịnh Phàm lấy ra hộp quẹt điêm, trước tiên châm thuốc cho hắn, nhưng lúc hắn chuẩn bị giúp Lương Trình, lại thấy Lương Trình dùng móng tay ma sát một cái.
Răng rắc!
Đánh ra vài tia lửa, sau đó điếu thuốc được nhóm lửa rồi.
Khốc!
Trịnh Phàm thử nghiệm vỗ ta độp một cái, do dự có nên truyền khí huyết thử xem có thể ma sát tạo ra ngọn lửa hay không, nhưng lại hơi bận tâm hai ngón tay của hắn có thể bị nổ.
-Chủ thượng, kỳ thực ta vẫn không coi ngươi là chủ thượng.
Trịnh Phàm phun ra một vòng khói, gật gù, nói:
-Ta biết!
-Ta biến thành cương thi, cũng bởi ta không phục tùng sự quản thúc của người trên đỉnh đầu, bất luận làm ngươi hay làm cương thi, ta đều không thích khom lưng.
-Ừm.
-Có điều, lúc mỗi lần ta gọi chủ thượng, ngược lại ta không có chút gánh nặng trong lòng nào.
-Tại sao?
-Bởi ta biết ngài không để trong lòng, chính như lúc trước ngài nói như vậy, chủ thượng, chỉ là một cái xưng hô. Còn trong suy nghĩ của ta, ngài mang họ Chủ tên Thượng.
-Ha ha!
Lương Trình nói:
-Còn nữa, ta muốn khôi phục thực lực, xác thực nói đúng hơn là bảy người chúng ta đều muốn khôi phục thực lực, không có thực lực, vĩnh viễn không chiếm được tự do chân chính.
Trịnh Phàm đáp:
-Ta biết.
Lương Trình gõ tàn thuốc một cái, nói:
-Còn có một việc, đó là ta rất thích cuộc sống bây giờ, trước đây ta vẫn chưa nói cho ngài, khả năng chủ thượng và bọn họ nhìn bởi ta chỉ biết mang binh đánh giặc, cho nên mới để ta mang binh; Nhưng trên thực tế, con người của ta, kỳ thực rất yêu thích cảm giác này. Lúc nhìn thấy Thiết kỵ Trấn Bắc quân, ta trông mà thèm; Lúc nhìn thấy Thiết kỵ Tĩnh Nam quân, ta cũng trông mà thèm.
-Ta cũng vậy.
Trịnh Phàm cảm khái nói.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...