Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 782: CON TRAI TA... HỌ TRỊNH

Binh mã chính là tiêu chuẩn đầu tiên cân nhắc, đánh giá đối với quân phiệt.

Hiện tại binh mã dưới trướng hắn không nhiều, nhưng thử nghĩ một hồi, nếu lúc này dưới trướng hắn có 30 vạn Thiết kỵ, đến thời điểm Yến Hoàng muốn lập ai làm Thái tử, muốn cho ai kế thừa Long ý cũng phải sớm phái người đến đây thương lượng với hắn một hồi đi?

-Kỳ thực, chuyện tối ngày hôm qua, ta cũng biết rồi, chuyện ngày hôm nay của Tiết Tam, ta cũng biết, ta không để ý tới, làm bộ không biết.

-Ồ!

-Tại sao chủ thượng không hỏi?

-Ngươi sẽ tự hỏi tự đáp.

Lương Trình nở nụ cười, đầu cương thi này rất ít khi xuất hiện tư thái nhân cách hóa.

-Bởi thuộc hạ… Không để ý.

Nói xong, Lương Trình đem tàn thuốc ép vào trong lòng bàn tay bóp tắt.

-Có lẽ, bởi ta rõ ràng, bất luận Tiết Tam làm quá đáng thế nào, đều sẽ không uy hiếp đến an nguy chân chính của chủ thượng đi, cho nên ta không để ý. Rất xin lỗi, ta không cân nhắc đến tâm tình của chủ thượng ngài, cùng với chuyện ngài bị mạo phạm. Bởi nếu như ta giỏi về mưu và quan sát cái này, ta cũng không biến thành cương thi, cũng sẽ không có ta của ngày hôm nay.

-Đây là lời giải thích của ngươi?

-Xem ra đây là lời giải thích, cũng không tính là giải thích, chủ thượng, ta không sợ ngài cười, nếu để ta chọn mà nói, giữa thực lực bản thân lên cấp và một vạn kỵ binh Man tộc kia xuất hiện trước mặt ta… Ta sẽ không do dự lựa chọn cái sau.

Lương Trình dừng một chút, cảm khái:

-Rốt cuộc mạnh mẽ như Kiếm Thánh, sau khi chém giết gần ngàn Thiết kỵ cũng kiệt lực chờ chết, một vạn kỵ binh Man tộc nếu được dạy dỗ tốt, chỉ riêng đổi quân thôi đã có thể kiếm được mười tên Kiếm Thánh rồi! Trên cõi đời này, đi đâu tìm kiếm mười tên Kiếm Thánh đây?

Đây là một vấn đề chắc chắn.

-Còn nữa, chủ thượng, thế giới này rất lớn, thật lớn, ngài không phải người Yến, ta cũng không phải người Yến, thuộc hạ ta đối với Yến Quốc cũng không có lòng trung thành đặc biệt lớn, nhưng thuộc hạ thích đánh trận.

Đánh Càn Quốc, cảm thụ cảm giác gót sắt đạp phá Giang Nam thơ mộng.

Đánh Sở Quốc, cảm giác niềm vui được đám yêu ma đầm lớn thần phục.

Sau khi đánh xong hai chỗ kia, có thể đến hoang mạc loay hoai một chút, sau khi đánh xuyên hoang mạc, có thể đi phương Tây chơi chơi.

Lương Trình chốt một câu, nói:

-Sinh mệnh đời này vốn để chơi, nếu chơi đùa, phải chơi đùa tận hứng, mới không uổng cõi đời này.

Trịnh Phàm gật gù, tiếp theo, Lương Trình lại nói:

-Chủ thượng, tâm tình không tốt mà nói, nói, ta lĩnh ba ngàn kỵ cùng ngài đến cánh đồng tuyết đi dạo, khả năng làm như vậy có chút giống Lý Phú Thắng. Nhưng không thể không nói, ưu sầu to lớn hơn nữa, hậm hực nhiều hơn nữa, tiêu diệt một bộ lạc dã nhân nhỏ không thể giải quyết hết, nếu vậy, ta có thể tiêu diệt nhiều hơn mấy cái.

-Lính mới chúng ta vẫn chưa bổ sung, binh sĩ Man tộc còn chưa tới.

Binh mã Tuyết Hải Quan vốn không đủ.

-Cho nên chủ thượng, càng vào lúc này chúng ta càng không thể biết điều, bằng không trái lại càng dễ để dã nhân thăm dò rõ ràng chúng ta thế nào, ít nhất không bầng làm càn một ít.

Trịnh Phàm hơi do dự nói:

-Nhưng trước đây không lâu, chúng ta vừa mới ký kết minh ước.

-Đó bởi dã nhân vi ước trước, do bộ lạc dã nhân kia tập kích đội buôn chúng ta, cướp bóc hàng của bọn ta giết người của chúng ta.

-Theo ta được biết, Tuyết Hải Quan chúng ta vẫn chưa bắt đầu cho đội buôn đi về cánh đồng tuyết chứ?

Lương Trình tinh ý nói:

-Chủ thượng anh minh, thuộc hạ lập tức đi an bài, nhánh nhân viên và đội ngũ bị cướp sẽ được xuất phát đến cánh đồng tuyết vào đêm nay.

Trịnh Phàm vỗ vỗ vai Lương Trình, nói:

-P Ngươi cực khổ rồi, chuẩn bị kỹ càng đến gọi ta đi cùng.

-Vâng, chủ thượng.

Lương Trình đứng lên, cáo từ Trịnh Phàm rồi rời khỏi đây.

Khi hắn vừa mới đi ra khỏi cửa, trong tròng mắt hắn có một ánh lửa màu đen sôi trào lên, khí tức trên người cũng đột nhiên tăng lên dữ dội.

Lương Trình miệng mở ra, gào thét!

Cùng lúc đó, tựa hồ bởi chịu kích thích do Lương Trình kích phát huyết mạch.

Trong căn phòng hẻo lánh sân sau, Sa Thác Khuyết Thạch đột nhiên ngồi dậy.

Trong con ngươi hắn cũng có ngọn lửa đen giống Lương Trình như đúc, đang sôi trào.

Bên ngoài, Lương Trình khôi phục an tĩnh, khí tức lúc trước nổi lên bởi thăng cấp cũng vững vàng lại.

Có điều, Lương Trình vẫn chưa sốt ruột rời đi, mà vẫn đứng tại chỗ.

Bởi huyết thống cương thi của hắn lần thứ hai lên cấp, giúp hắn có nhiều năng lực vận dụng huyết thống bản thân, tỷ như vào lúc này, hắn có thể cảm ứng được Sa Thác Khuyết Thạch trong nhà sau, đang “Nhìn kỹ” hắn.

Lương Trình mở miệng hỏi:

-Ngươi có thể nghe thấy lời của ta sao, ngươi còn nhớ, chính ngươi là sai sao?

-Ta. . . Ta . . .

Âm thanh của Sa Thác Khuyết Thạch đứt quãng, tựa hồ vẫn cứ rơi vào bên trong một loại mê man sâu sắc.

Điều này làm cho Lương Trình hơi bất ngờ, bởi “Hành động” của Sa Thác Khuyết Thạch cho tới nay, có thể thấy hắn lô gic đối với hành vi của bản thân, mà không phải hoàn toàn ngơ ngơ ngác ngác.

Bởi tên kia từng mấy lần ra tay bảo vệ chủ thượng, đồng thời còn bảo vệ con nuôi của Trịnh Phàm, cũng chính là tiểu hầu gia.

Hành vi đã có quy luật sáng tỏ, không thể hoàn toàn không có tư tưởng.

Lương Trình lại mở miệng nói:

-Ngươi còn nhớ, cái gì?

-Ta. . . Con trai của ta. . . Họ. . . Họ Trịnh.

-Con trai của ta họ Trịnh!

Theo lý thuyết mà nói, nghe được lời này Lương Trình hắn cảm thấy không dễ chịu mới đúng.

Dù sao hắn cũng là Thượng cổ cương thi kiêu căng tự mãn, chủ thượng của hắn bị người ta gọi là “Nhi tử”, vậy trên đầu hắn chẳng phải xuất hiện thêm cái "Thái thượng hoàng"?

Nhưng cái này không phải tính thế.

Khởi nguyên của tất cả những thứ này, vẫn bắt nguồn từ chủ thượng Trịnh Phàm vào buổi tối ngày hôm đó đến trước cái bàn thở nhỏ, dập đầu.

Sa Thác Khuyết Thạch không có dòng dõi, bộ lạc Sa Thác của hắn cũng bị diệt.

Hắn tự mình thiết tế đàn, vì sớm tế điện bản thân, tế điện hoang mạc cát vàng đã sinh ra hắn nuôi nấng hắn.

Nhưng bởi lần đó chủ thượng Trịnh Phàm dập đầu, dẫn đến bản thân Trịnh Phàm trở thành “Huyết thực thừa kế” của Sa Thác Khuyết Thạch.

Giống đạo lý vào ngày lễ ngày tết hoặc đến ngày giỗ tổ tiên trong dân gian, con cháu thường đến viếng mộ, hóa vàng.

Người sống là Thệ giả cung phụng huyết thực, Thệ giả kia sẽ từ nơi sâu xa phù hộ ngươi sống bình an thuận lợi.

Nói giao dịch, có chút quá mức lạnh nhạt, bởi bên trong ký thác rất nhiều nhân tố tình cảm, có thể gọi là một loại ước định thành hiểu ngầm.

Cái gọi là "Cầu tổ tông phù hộ", kỳ thực chính là đạo lý này.

Cũng bởi vậy, Sa Thác Khuyết Thạch nói "Con trai của ta họ Trịnh", không sai, bởi Trịnh Phàm đã dập đầu hắn, ngày lễ ngày tết chưa bao giờ thiếu.

Thường thường, Trịnh Phàm còn mang theo rượu và dưa cải đến chỗ Sa Thác Khuyết Thạch nói chuyện phiếm.

Tuy rằng hiện tại Sa Thác Khuyết Thạch là một đầu cương thi, nhưng xác thực cứu Trịnh Phàm mấy lần, cương thi đáng sợ thật, nhưng nếu đổi thành người bình thường khác, có muốn một “Cha nuôi cương thi” ổn định như vậy, phỏng chừng phần lớn người đều sẽ không do dự gật đầu nói muốn, muốn, muốn.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!