Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 784: CON RUỘT CHỜ TỚI KHI NÀO

Tuyết Hải Quan có thêm một vạn Thiết kỵ này, bất luận lên phía bắc cánh đồng tuyết hay đi Trấn Nam quan kia, đều có thể thong dong hơn nhiều.

Không giống hiện tại, chỉ có thể vùi đầu kiến thiết, khắp mọi mặt đều có vẻ giật gấu vá vai.

Bản thân kiến thiết, tự lực cánh sinh, cố nhiên nhất định phải thủ vững, nhưng bên cạnh ngươi có đối tượng để cướp bóc, không đi tích lũy một chút việc làm tội ác quả thực có lỗi với bản thân.

Đồng thời sau khi nắm một vạn Thiết kỵ Man tộc này, tuy Trịnh bá gia không thể nói thực lực sánh vai với loại quan Tổng binh Trấn Bắc quân như Lý Phú Thắng này, nhưng có thể vững vàng ngồi trên ghế Tổng binh Đại Yến có máu mặt rồi!

Nơi này không nói chuyện tước vị, chỉ nói con số binh mã dưới trướng.

Trấn Bắc quân có sáu trấn binh mã, hơn ba mươi vạn Thiết kỵ, mỗi Tổng binh một trấn nắm giữ năm vạn Thiết kỵ, coi như trừ đi một chút tạp dư, khẳng định có tầm bốn vạn, hiện tại Trịnh bá gia có một nửa so với bọn họ.

Đương nhiên, mấy năm qua nam chinh bắc chiến, Trấn Bắc quân cũng hao tổn rất lớn, nhưng người ta cũng bổ sung lính mới rất nhanh.

Trịnh Phàm nhìn người mù, nói:

-Bắt đầu chuẩn bị lều vài và vật tư cần thiết, công tác chuẩn bị nhất định phải đuổi kịp theo tiến độ.

Người mù gật gù, nói:

-Chủ thượng, nơi này còn có một công văn đến từ Hộ bộ, năm nay hơn nữa danh mục tiền lương được áp giải đến Tuyết Hải Quan chúng ta.

Nói tới chỗ này, người mù cười nói:

-Chủ thượng, đây là thực ngạch.

-Thực ngạch?

Yến Quốc cung cấp tiền lương đối với trú quân Tấn địa, từ trước đến giờ chỉ có năm phần mười, có địa phương còn không đủ, phần thiếu các đầu lĩnh địa phương phải tự mình động não kiếm tiền để ăn no mặc ấm.

Theo lý thuyết, Tuyết Hải Quan bên này có vị trí then chốt, đương nhiên cần nhiều trợ giúp hơn, nhưng có thể cho hơn bảy phần mười cũng coi như không tệ rồi.

Thực ngạch, chính là không chiết khấu tí nào, đưa hết cho ngươi.

Coi như đời sau, loại chuyển khoản tiền lương này từ phía trên rót xuống địa phương cũng không tránh khỏi hiện tượng “Thất thoát”, chớ nói chi thời đại này.

-Chủ thượng, hơn nữa không chỉ thực ngạch đơn giản như vậy, trên đường vận tải hao tổn cũng bị bù đắp, đồng thời bộ phận tiền lương và các loại quân nhu, nói thế nào đây, nếu tính lật được, so với nguyên bản cái gọi là thực ngạch còn nhiều hơn hai phần mười.

Cái gọi là "Tiền lương", cũng không phải chỉ đơn thuần là bạc và lương thực, bên trong có quá nhiều thứ để gian lận.

Điểm này, Trịnh Phàm tin tưởng người mù và Tứ Nương tinh thông, nhưng nếu người mù nói, lần này thật sự no đủ, cũng chính là mang ý nghĩa, Hộ bộ lần này áp giải tiền lương đến so với bình thường, nhiều gấp ba lần.

-Người nào chịu trách nhiệm?

Trịnh Phàm lập tức nhìn ra vấn đề bên trong.

Thân là một đầu lĩnh quân đội, tự nhiên rõ ràng đạo lý trong triều đình có người quen chiếu cố, đặc biệt là loại chiếu cố "Không thể tưởng tượng nổi" cường độ cao này.

Không quen không biết, ngươi dựa vào cái gì tốt với ta như vậy?

Đây là tiền quốc khố, nhưng người quản quốc khố rốt cuộc cũng là người, không phải sao?

Người mù lại yên lặng lấy ra một phong thư, nói:

-Chủ thượng, cùng đến với công văn của Hộ bộ là tin của Lục hoàng tử. Lục hoàng tử bây giờ quan phong Hộ bộ, đại khái chính là thực tập sinh ở Hộ bộ, nhưng rất hiển nhiên…

Lời tiếp theo, người mù không nói, nhưng Trịnh Phàm khẳng định có thể hiểu.

Trịnh bá gia hít sâu một hơi, lại chậm rãi phun ra, không kìm lòng được, chống hai tay chậm rãi xoay người, nói:

-Thật thoải mái!

Người mù phụ họa nói:

-Không phải sao, trước đây Lục hoàng tử chỉ có thể dựa vào việc kinh doanh của hắn đến trợ giúp chúng ta, nó chẳng khác gì nước nhỏ róc rách, chỉ có thể giải khát thôi!

Người mù Bắc nhấn mạnh:

-Nhưng hiện tại, hắn lại dùng quốc khố đến trợ giúp chúng ta, lượng “Tiền” bơm tới này, rất thoải mái rồi!

-Chuyện hồi âm cho Tiểu lục tử, ngươi vẫn đi làm đi!

-Vâng, chủ thượng.

-Mặc khác, lại gửi cho Tĩnh Nam Hầu một phong thư, thăm hỏi một hồi.

Tĩnh Nam Hầu tọa trấn tại Phụng Tân thành, nhưng toàn bộ Tam Tấn chi địa rốt cuộc ai có tiếng nói nhất, ngay cả hài đồng ba tuổi cũng biết đáp án.

Cái gọi là thăm hỏi một hồi, ý chính là thúc Dĩnh Đô bên kia phát ra tiền lương, rốt cuộc cũng nên đến?

Đồng thời, chờ lúc tiền lương Hộ bộ áp giải đến, cũng phải xin Hầu gia hỗ trợ chăm nom một chút.

Nếu đã là thân tín, vậy dĩ nhiên cần đãi ngộ của thân tín chứ?

-Đúng, thuộc hạ rõ ràng.

Lúc này, Lương Trình mở miệng hỏi:

-Chủ thượng, nếu Kha Nham bộ lạc đã qua Vọng Giang, vậy có phải nên phái một nhóm binh mã đến tiếp ứng?

Trịnh Phàm nghe vậy, đăm chiêu gật gù, nói:

-Gọi Kim Thuật Khả lĩnh một ngàn kỵ đi, hắn là người Man tộc, câu thông trước một ít cũng được.

Nghe sai khiến Kim Thuật Khả đi tiếp ứng, trong lòng Lương Trình và người mù tự nhiên nghe ra mùi rồi!

Lúc trước tiểu tử này làm ra hành động trung tâm, không phải diễn, cho nên con đường tương lai của hắn tự nhiên rộng lên không ít.

Nếu nói tới chỗ này, Trịnh Phàm hướng về phía Lương Trình, nói:

-Chuyện xuất binh vào cánh đồng tuyết, trước hết tạm hoãn đi, chờ kỵ binh Man tộc đến lại nghĩ ra kế hoạch mới.

Trước nói mang binh đi cánh đồng tuyết, kỳ thực vì giải sầu và hả giận.

Có điều Trịnh bá gia rốt cuộc không phải Chu U Vương, chuyện quốc gia đại sự và chuyện yêu thích cá nhân, bên nào nặng bên nào nhẹ, hắn vẫn tách ra được.

Không tốn thời gian dài nữa bản thân hắn có thể vận dụng binh lực gấp đôi, đến thời điểm này mà đánh rắn động cỏ, không hề nghi ngờ gì là một chuyện cực ngu.

-Vâng, thuộc hạ rõ ràng.

-Đúng rồi, người mù, ngươi cần khai thác tên Dã Nhân Vương kia một hồi, lập ra kế hoạch hoàn thiện, lại bắt tay chuẩn bị công tác giáo dục chính trị tư tưởng cho Man binh.

Trịnh Phàm dừng một chút, lại nói tiếp:

-Muộn nhất vào thu, chúng ta nhất định phải thảo phạt lớn đối với cánh đồng tuyết, bằng không trong ngoài Tuyết Hải Quan nhiều miệng ăn như vậy, không cố gắng cướp bóc một phen, mùa đông năm nay mọi người rất khó thoải mái rồi.

Người mù Bắc nói:

-Chủ thượng yên tâm, thuộc hạ sẽ làm thỏa đáng.

-Được rồi, ta chờ tin tốt từ các ngươi.

-Vâng, chủ thượng.

-Vâng, chủ thượng.

Người mù và Lương Trình đi ra ngoài, một tên cầm tảng đá Ma Hoàn, một tên ôm tiểu hầu gia.

Sau khi đi ra ngoài, người mù gõ vào tảng đá kia, trêu nói:

-Một tên cộc lốc, một tên cương thi, cả hai đều lên cấp, ngươi là con ruột, định chờ đến khi nào?

Ma Hoàn không phản ứng hành động kích thích ly gián của người mù.

Tiểu hầu gia trong lồng ngực Lương Trình đưa tay vuốt nhẹ người Lương Trình, hắn có thể nhận biết được da dẻ của Lương Trình không giống người bình thường.

-Hô…

Người mù lắc lắc hông của mình, lại nói:

-Là dáng vẻ kia chứ?

Hắn hỏi chính là biện pháp lên cấp, có phải loại kia không?

Lương Trình gật gù, nói:

-Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ mượn cớ lưu lại.

-Nói thật lòng, một ngày bị mấy người nói, đều sẽ chán, giống canh gà ngon, trong thời gian ngắn uống nhiều rồi, nhất định sẽ ngán, ta không vội, chờ tâm tình chủ thượng bên kia hơi lạnh ta sẽ tới. Rốt cuộc, nếu một lần không thành công, lời thật lòng tương tự lúc nói lần thứ hai, khẳng định sẽ khiến người ta vô vị!

Người mù ngược lại đã tính toán hết thảy rồi.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!