- Trong lòng ngươi nắm chắc là tốt rồi!
Lương Trình sẽ không lo lắng gì cho người mù.
-Kỳ thực mấy người chúng ta vẫn tốt nhất, ngươi biết người khó nhất là ai không?
-Tiết Tam?
-Lần này Tam nhi ngã xuống, nhưng vấn đề không lớn, khó nhất kỳ thực chính là Ma Hoàn trong tay ta và Tứ Nương, một người là con ruột, còn một người là người bên gối.
Người mù Bắc dừng một chút, nhìn Lương Trình nói tiếp:
-Ngươi biết tại sao lần này bọn họ ngược lại không thể sớm thành công nhất không? . . . Bởi người càng thân cận, càng khó nói lời thật lòng!
Nói xong, người mù đưa tay chỉ vào ngực, nói:
-Dễ dàng tổn thương!
Vù!
Ma Hoàn bay lên, trực tiếp đập về phía đầu người mù!
Người mù không tránh né, thậm chí không phản kháng, đứng tại chỗ, trực tiếp hô:
-A Trình cứu ta!
Đùng!
Lương Trình đưa tay ra, nắm lấy khối đá kia đập về phía người mù.
Bây giờ Lương Trình đã chiếm được ưu thế về thực lực, muốn đối phó Ma Hoàn cũng không phải khó, đương nhiên cả hai chỉ động thủ dưới tình huồng bình thường không phải sinh tử chiến.
Người mù không hoảng hốt không loạn, bình tĩnh thu hồi quần áo một hồi, tiếp tục nói:
-Đâm tâm là đâm tâm, nhưng bất cứ chuyện gì đều có hai mặt, quan hệ giữa hai người thân cận, nếu bị thương kỳ thực càng dễ dàng khép lại.
Lập tức, người mù khom lưng, đưa tay gõ hai lên phía trên tảng đá Ma Hoàn, nói:
-Chẳng lẽ ngươi không rõ ràng tình cảm giữa Tứ Nương đối với chủ thượng, không phải loại tình cảm yêu đương nam nữ thuần túy kia sao?
Dừng một chút, người mù lại nói:
-Ngươi cho rằng chủ thượng không biết ước mơ lớn nhất của ngươi chính là làm một tang tử sao?
(Chú thích: Tang tử là người con trai trưởng để tang cho cha hoặc mẹ).
. . .
Trong phòng.
Lúc trước Sa Thác Khuyết Thạch ngồi bây giờ đã nằm trở lại, nhắm chặt mắt lại, không nhúc nhích, thật giống một bộ thi thể bình thường.
Trịnh Phàm tự mình điều chỉnh vị trí cái đệm và gối trong quan tài một chút cho Sa Thác Khuyết Thạch, giúp hắn đắp kín thảm tơ lụa trên mặt.
Sau đó, Trịnh Phàm ngồi trên mặt đất.
Hắn đặt hai đôi đũa và hai cái bát trước mặt quan tài, bày ra thức ăn.
Đợi sau khi hai người Lương Trình và người mù đã đi xa, Trịnh Phàm bưng chén rượu lên đối với quan tài, nói:
-Ta mời ngài một chén!
. . .
Đội ngũ Kha Nham bộ lạc di chuyển nhanh chóng về phía trước.
Hai bên nam bắc đội ngũ, mỗi bên có năm ngàn Tĩnh Nam quân hộ tống.
Đây là đãi ngộ của bộ lạc này từ khi tiến vào Bắc Phong quận vào Yến cảnh cho tới nay.
Mấy trăm năm qua, có không ít bộ lạc Man tộc di chuyển tiến vào Yến Quốc, thậm chí cũng có thành viên Man tộc có chức vị trên triều đình Yến Quốc, nhưng loại bộ tộc di chuyển trên quy mô lớn như Kha Nham bộ lạc này, vẫn lá lần đầu tiên.
Thủ lĩnh Kha Nham bộ lạc là Kha Nham Mưu đang cưỡi trên lưng ngựa, trong tay hắn cầm một túi rượu, bên trong chính là nãi tửu ngựa.
Hắn là một đường đến một đường say chuếnh choáng, trên đường bộ tộc di chuyển, phàm chuyện cần tộc trưởng đứng ra giao thiệp, đều do trưởng tử hắn là Kha Nham Đông Ca đến phụ trách.
Cảnh nội Yến Quốc và cảnh nội Tấn Quốc xác thực so với hoang mạc tốt hơn nhiều, nhưng hoang mạc là quê hương của hắn, nếu không phải vì toàn tộc trên dưới già trẻ cân nhắc, Kha Nham Mưu tuyệt đối sẽ không tiếp nhận điều kiện di chuyển này.
Hơn nữa, hắn cũng không muốn biến thành đồ cưới hồi môn của con gái Man Vương!
Nhưng, sự thực đúng là không có cách nào, con người mà, ai cũng muốn sống sót!
Kha Nham Đông Ca giục ngựa đi tới bên người cha hắn, bẩm báo:
-Phụ thân, hôm nay lại có mấy chục tộc nhân sinh bệnh rồi.
Di chuyển quãng đường dài như vậy, không hợp “Nước” là chuyện rất bình thường, không chỉ già trẻ trong tộc, thậm chí dũng sĩ trong tộc cũng khó tránh khỏi sinh bệnh.
-Đưa đến chỗ tế tự chăm sóc đi, mặc khác lại đi yêu cầu người Yến, để bọn họ cử một ít đại phu tới đây chữa bệnh cho tộc nhân ta.
-Vâng, phụ thân.
-Đông Ca.
-Phụ thân?
-Sau đó những chuyện này, ngươi không cần tới tìm ta báo cáo nữa, người đã trưởng thành, ngươi là thiếu chủ Kha Nham bộ lạc, là người dẫn đầu Kha Nham bộ lạc trong tương lai, ngươi nên học cách dùng trí tuệ và lòng dũng cảm dẫn dắt các tộc nhân tiến lên!
Bất luận vương triều phong kiến hay Man tộc hoang mạc, tranh giành giữa dòng dõi mãi mãi là đề tài nhạy cảm và cấm kỵ, bởi cái này dính líu đến tranh cướp quyền lực căn bản nhất.
Nhưng ở Kha Nham bộ lạc lại là một ngoại lệ, bởi Kha Nham Mưu tiếp quản Kha Nham bộ lạc từ trong tay ca ca của hắn, mà hắn nơi này chỉ có một đứa con trai là Kha Nham Đông Ca, còn lại đều là con gái.
Cho nên, vấn đề người thừa kế tương lai của Kha Nham bộ lạc không cần suy nghĩ nhiều.
Lúc đội ngũ đi qua Yến Kinh, Kha Nham Mưu biết được hiện nay Yến Hoàng có bảy đứa con trai, hắn không những không đối kỵ, ngược lại có chút đáng thương thay cho vị Yến Hoàng này.
Đương nhiên, những câu nói này không thể tùy tiện nói ra khỏi miệng, bởi Hoàng Đế người Yến ngày xưa, bây giờ chính là Hoàng Đế trên đỉnh đầu của hắn.
Kha Nham bộ lạc vào Yến, trong thời gian ngắn không thể có cơ hội trở lại cố thổ hoang mạc, cho nên trên dưới toàn tộc không thể không dựa vào người Yến sống qua ngày.
Đồng thời, người Yến cũng rõ ràng không tín nhiệm bọn họ, không nói đem bọn họ từ phía cực tây Yến Quốc di chuyển đến phía cực đông Tuyết Hải Quan, dọc theo đường đi, bất luận đội ngũ di chuyển tới đâu, phụ cận đều có không dưới một vạn kỵ binh Yến Quốc tùy tùng hộ tống.
Tuy nói Kha Nham bộ lạc cũng có thể tổ chức lên vạn dũng sĩ, nhưng rốt cuộc toàn gia già trẻ nữ nhân đều ở nơi này, cho nên bọn hắn không dám nổi lên bất kỳ xung đột gì đối với người Yến.
-Phụ thân, ngài giống chim diều hâu trên hoang mạc, còn rất cường tráng, lại nói, trong tộc ta còn bảy vị trưởng lão, các ngươi vẫn nắm giữ kinh nghiệm và tuổi trẻ hơn người, ta còn phải học tập các ngươi nhiều.
Thân là người thừa kế duy nhất, Kha Nham Đông Ca nói những câu này, cũng không phải khách khí hay dối trá gì.
Nếu là con độc nhất, hắn cần gấp cái gì?
Coi như hiện tại cha hắn sinh một đứa con trai nữa, bởi nguyên nhân tuổi tác quá chênh lệch, cũng không tạo thành uy hiếp gì đối với hắn.
Lúc địa vị của bản thân xác thực được đảm bảo, tự nhiên sẽ bỏ ra nhiều tâm tư hơn đi cân nhắc.
-Hô…
Kha Nham Mưu cười cợt, lắc đầu một cái, lại nhấc bình rượu lên uống một hớp.
-Đông Ca, hiện tại ta lo lắng nhất chính là, Tuyết Hải Quan chỗ ấy có thể chuyển bị tốt sinh hoạt và lương thực cho tộc nhân chúng tay hay không? Một đường di chuyển đến nay, trừ bỏ chiến mã trong tộc được bảo vệ tốt, bầy gia súc dê bò đã tiêu hao gần hết trên đường rồi.
Kha Nham Mưu dừng một chút, trầm ngâm nói:
-Nếu vị Bá giá bên trong Tuyết Hải Quan kia, không cách nào cung cấp cho chúng ta đầy đủ lương thực và da lụa, mùa đông năm nay bộ tộc chúng ta sẽ vô cùng khó khăn rồi!
Bầy súc vật dê bò đối với Man tộc hoang mạc mà nói, chính là một loại tư liệu sản xuất, giống đồng ruộng của người Yến, bây giờ số lượng súc vật bởi quá trình di chuyển tiêu hao rất nhiều, không có khả năng bắt bọn hắn bây giờ đi trồng trọt chứ?
Coi như trồng trọt, vào lúc này cũng không kịp rồi!
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...