Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 786: HẠ UY PHONG

Kha Nham Đông Ca ngược lại có vẻ rất bình tĩnh, nói thẳng:

-Phụ thân, cái này không cần lo lắng, không phải nói mặt phía bắc Tuyết Hải Quan chính là cánh đồng tuyết sao, dã nhân trên cánh đồng tuyết cũng chăn nuôi, chúng ta đang thiếu gia súc, chờ thời điểm đến nhi tử sẽ mang theo dũng sĩ trong tộc cướp dã nhân đi!

Kha Nham Đông Ca trầm ngâm một lát, nói tiếp:

-Quá mức lắm, thì chúng ta phân mấy phần chiến lợi phẩm cho vị Bá gia Tuyết Hải Quan kia, ta không có khả năng nhìn tộc nhân chết đói chứ!

Người Man xem thường dã nhân, đây là một phân biệt chủng tộc thường thấy.

Cho dù dã nhân đã từng tàn phá Tấn địa, nhưng Man tộc vẫn không cảm thấy dã nhân lợi hại đến đâu!

-Đông Ca, đợi sau khi chúng ta đến Tuyết Hải Quan, phải tránh dũng sĩ trong tộc làm bừa, bằng không sẽ xảy ra chuyện lớn.

-Phụ thân, ngài đang lo lắng cái gì ta rõ ràng, chúng ta đồng ý bán mạng cho người Yến, nhưng phải dưới tiền đề người Yến không thể để chúng ta chết đói!

-Không quản thế nào, tính tình của ngươi cần tốt một chút, nếu bộ tộc ta đã đầu nhập dưới trướng người ta, làm bất cứ chuyện gì, đều phải cẩn thận từng li từng tí một.

-Ta biết rồi phụ thân, ta sẽ không chủ động trêu chọc người Yến.

Gần trăm năm qua, bởi Trấn Bắc Hầu phủ và Trấn Bắc quân, Man tộc hoang mạc đối với người Yến kỳ thực mang một loại hoảng sợ theo bản năng.

Ô ô ô ô! ! ! ! ! ! ! ! ! !

Đúng lúc này, tiếng kèn lệnh bỗng nhiên vang lên.

Tiếp theo, nguyên bản hai nhánh Tĩnh Nam quân có trách nhiệm hộ vệ Kha Nham bộ lạc, bỗng nhiên phấn chấn lên, bắt đầu gia tốc.

Biến cố đột phát này khiến Kha Nham bộ lạc gặp một trận hoảng loạn.

Kha Nham Đông Ca theo bản năng cho rằng người Yến dự định động thủ, lúc này muốn nâng sừng trâu trên người lên triệu tập dũng sĩ trong tộc, tụ tập lại bên cạnh hắn chuẩn bị nghênh chiến.

-Thả xuống!

Kha Nham Mưu một roi quất tới, đánh con trai và sừng trong tay hắn rơi xuống.

-Nếu người Yến muốn ra tay với chúng ta, cần phải chờ đến bây giờ sao?

Cùng lúc đó, từ phía đông, rất nhiều đội kỵ binh người Yến rong ruổi tới, kỵ sĩ người Yến không kiêng dè chút nào giơ cao Hắc Long cờ lên, đi ngang qua Kha Nham bộ lạc.

-Phụ thân, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Hiện tại Kha Nham Đông Ca ngược lại có thể thấy những người Yến này không có ý định chiến.

Kha Nham Mưu ném bầu rượu trong tay xuống mặt đất, thu dọn y phục trên người một hồi, mang theo mũ, chậm rãi nói:

-Lúc chúng ta đi qua Dĩnh Đô, không phải nói muốn đi bái kiến vị Tĩnh Nam Hầu người Yến kia sao, kết quả người ta không ở Dĩnh Đô mà ở Phụng Tân thành phía đông Vọng Giang. Hiện tại chúng ta đã qua Vọng Giang, ngươi nói, phía trước chúng ta sẽ là vị quý nhân Yến Quốc nào?

Nói xong, Kha Nham Mưu lại đưa tay chỉ kỵ sĩ Tĩnh Nam quân bốn phía đang vô cùng hưng phấn.

-Trừ bỏ vị Tĩnh Nam Hầu kia, ai có thể khiến những kỵ binh người Yến này hưng phấn?

Kha Nham bộ lạc có thể trở thành cái đinh trong mắt Man Vương, thủ lĩnh Kha Nham bộ lạc tự nhiên không phải kẻ ngốc, sau khi hắn nhìn thấy những kỵ sĩ người Yến này, trên mặt từng người từng người đều vô cùng hưng phấn, hắn đã rõ ràng địa vị của vị Tĩnh Nam Hầu người Yến kia trong Yến quân rốt cuộc cao thượng thế nào.

Chính hắn thân là thủ lĩnh bộ tộc, cùng lắm nắm giữ hai, ba ngàn binh mã dòng chính, mà vị Tĩnh Nam Hầu người Yến kia, lại có thể khiến những binh sĩ người Yến này kính yêu từ trong thâm tâm, vẻn vẹn lần đầu tiên gặp mặt, cũng có thể khiến các binh sĩ này cảm thấy đây là một chuyện may mắn bằng trời.

Cỡ uy vọng này. . .

Kha Nham Mưu híp híp mắt.

Lúc này, trong lòng vị thủ lĩnh Kha Nham bộ lạc này dần dần hiện ra:

Nếu vị Tĩnh Nam Hầu người Yến này muốn tạo phản, nếu bộ tộc ta đi theo hắn, đợi sau khi hắn thành công, bộ tộc ta rốt cuộc có thu được cơ hội trở về hoang mạc không?

Không thể trách Kha Nham Mưu sẽ nghĩ tới cái này, bởi rời khỏi hoang mạc đến hiện tại, hắn không ngày không đêm nào không phải chịu nỗi buồn khổ và tủi nhục xa xứ, về nhà đã trở thành nỗi khúc mắc của hắn.

-Tĩnh Nam Vương gia giá lâm, bọn ngươi quỳ xuống nghênh!

-Tĩnh Nam Vương gia giá lâm, bọn ngươi quỳ xuống nghênh!

-Tĩnh Nam Vương gia giá lâm, bọn ngươi quỳ xuống nghênh!

Tiếng quát chói tai từ trong miệng kỵ sĩ Tĩnh Nam quân phát ra.

Tuy nói ý chỉ triều đình đã sớm hạ xuống, lột bỏ Vương tước của Tĩnh Nam Hầu, lần thứ hai trở về Hầu tước.

Nhưng những binh sĩ Tĩnh Nam quân này sẽ không đổi giọng, nếu đã làm Vương gia, vậy thì vĩnh viễn làm Vương gia, chúng ta thích gọi thế, triều đình người quản được sao?

Muốn đổi giọng không gọi Vương gia cũng được, vậy chỉ có thể đổi giọng gọi Bệ Hạ.

-Đông Ca, triệu tập trưởng lão trong tộc, theo ta cùng đi bái kiến Tĩnh Nam Hầu.

Kha Nham bộ lạc phản ứng rất dịu ngoan, không chỉ các tộc nhân nhìn thấy Vương kỳ sẽ lập tức quỳ lạy, ngay cả một đám trưởng lão trong tộc hay cả thủ lĩnh Kha Nham Mưu cũng dẫn đầu, hạ xuống binh khí, rời khỏi chiến mã, rất cung kính đi đến phía trước quân trướng.

Ngoài quân trướng, có hai vạn kỵ binh Tĩnh Nam quân đang thủ thế chờ đội, còn có hơn một vạn kỵ binh đang tuần tra tới lui.

Đại quân đông chinh trục xuất dã nhân và Sở quân không lâu vừa kết thúc, tuy nói Yến quân cũng tổn thất nặng nề, nhưng một trận đại thắng đã tạo nên sự tự tin cho nhánh binh mã này, cái này mắt thường cũng có thể nhìn ra!

Mà sau chiến hậu, trừ bỏ binh mã hai trấn Trấn Bắc quân nguyên bản thuộc về Lý Phú Thắng và Lý Báo, binh mã còn lại bất luận thành phần khác của đại quân đông chinh hay binh mã Tấn địa, tất cả đều được tiến hành chỉnh biên, sắp xếp vào trong hệ thống quân đội của Tĩnh Nam quân.

Cũng bởi vậy, có thế nói Yến quân trong hai lần đại chiến vừa rồi tổn thất xác thực còn chưa bù đắp xong, nhưng ngược lại Tĩnh Nam quân càng ngày càng cường thịnh rồi.

Nhìn quân dung chỉnh lý thế này, Kha Nham Mưu hít sâu một hơi, người còn chưa tiến vào quân trại, ngay tại hàng rào đã trực tiếp quỳ xuống.

-Thủ lĩnh Kha Nham bộ lạc Kha Nham Mưu lĩnh suất tộc nhân, khấu kiến Tĩnh Nam Hầu vương gia, Vương gia thiên tuế!

Ngay cả thủ lĩnh cũng quỳ xuống, Kha Nham Đông Ca, các trưởng lão sau lưng và một đám quý tộc cũng đồng loại quỳ sát xuống.

Kha Nham Đông Ca cách phụ thân hắn rất gần, sau khi quỳ xuống không nhịn được nhỏ giọng nói:

-Người Yến đây muốn hạ uy phong của chúng ta sao?

Bày ra thế trận lớn như vậy, lại không phải tác chiến, tự nhiên chính là uy hiếp rồi.

Loại thủ đoạn này ở trên hoang mạc kỳ thực cũng rất thông thường, có thời điểm hai bộ tộc xuất hiện mâu thuẫn, bộ tộc có thực lực mạnh mẽ trước tiên thường thường sẽ phái ra dũng sĩ trong tộc tạo thành quân đội đến phía bộ tộc đối địch dạo một vòng, nếu thực lực chênh lệch xa, bộ tộc đối địch sẽ thấy khó mà lựa chọn thoái nhượng.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!