Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 788: QUY HOẠCH

Kha Nham Mưu lập tức quay đầu trừng về phía con trai hắn.

Cũng may, thời khắc này quả nhiên phụ tử liên tâm, hay dưới áp lực kinh khủng chỗ này, đầu óc Kha Nham Đông Ca lập tức chuyển biến nhanh hơn nhiều.

Đùng! Đùng! Đùng!

Kha Nham Đông Ca trực tiếp tự tay đánh mạnh ba đòn vào mặt.

Hắn căn bản không giữ lực, mũi bắt đầu chảy máu, khóe miệng cũng phá, hô lớn:

-Tiện dân vô tri, dám gọi thẳng tục danh Bình Dã Bá gia, tiện dân đáng chết, tiện dân đáng chết, cầu Vương gia thứ tội, cầu Bình Dã Bá gia thứ tội! Quan trên của tiện dân… Không… Không… Chủ nhân của Kha Nham bộ lạc, chính là Tổng binh Tuyết Hải Quan Bình Dã Bá!

-Đến, Đại Hổ, đem trứng gà ăn đi.

Trước bàn cơm, Kiếm Thánh đem quả trứng gà hắn vừa bóc đưa vào trong bát Đại Hổ.

-Ừm.

Lưu Đại Hổ gật gù, rất ngoan ngoãn ăn xong trứng gà, đồng thời còn làm thêm miếng cháo và miếng dưa muối.

Kiếm Thánh tiếp tục bóc trứng gà, bản thân ăn từng miếng từng miếng, đồng thời chỉ xong cháo trước mặt, nói với nữ nhân kia:

-Sau này sáng sớm đừng nấu cháo, đây là thời điểm thân thể Đại Hổ cần trưởng thành, cần ăn nhiều hơn nữa, chờ sau đêm nay ngươi làm xong việc, đi đến cửa hàng phủ tướng quân hỏi một chút, lấy một ít sữa dê trở về, để sáng sớm cho Đại Hổ uống!

Nữ nhân còn chưa nói, lão thái bà bên cạnh đang uống cháo bất mãn nói:

-Húp cháo đã rốt lắm rồi, sữa dê rất quý, chúng ta không quen ăn như vậy.

Kiếm Thánh cười cợt nói:

-Nhưng đây là thời điểm hài tử trưởng thành, cần ăn nhiều dinh dưỡng, sau này mới trở nên chắc nịch, hạn chế sinh bệnh.

-Cháo làm sao không tốt, nhiều hương vị, ngươi đây vẫn chưa trải qua thiên tai, thời điểm gặp họa, ngay cả vỏ cây cũng bị người ta gặp hết, miệng còn cháo uống đã rất tốt rồi! Lại nói, sữa dê món đồ kia có mùi tanh nặng, uống có gì ngon!

Kiếm Thánh lắc đầu một cái, đối với chuyện này, hắn rất kiên trì.

Hắn là kiếm khách, từ nhỏ luyện võ.

Có câu: Giàu học võ, khó học văn.

Muốn bồi dưỡng một Võ giả, đầu tiên phải ăn cho ngon, gia đình bình thường không chịu nổi vậy, căn bản không cung dưỡng nổi.

Ngày xưa khi hắn còn nhỏ vừa vặn gặp được sư phụ, bằng không sau này coi như luyện võ, nếu thân thể không được, cũng khó có thành tựu lớn như vậy.

Thời đại này, Võ giả giang hồ thường thường bởi vị thương tích, kỳ thực cũng hiểu rõ một chút dược lý.

Đặt thời đại sau, kỳ thực có thể xưng tụng là một nhà Dinh Dưỡng học hoặc nửa nhà bào chế thuốc.

-Riêng việc nấu cháo, cần thả nhiều chút thịt và trứng vào, cá khô cũng được, đừng nấu loại cháo hoa này. Còn sữa dê nhất định phải uống, các ngươi nhìn dã nhân trên cánh đồng tuyết, cuộc sống của bọn họ kỳ thực không khá hơn chúng ta bao nhiêu, nhưng thể trạng và vóc người của bọn đều không nhỏ.

-Cô gia, cứ làm theo như ngươi nói, tháng ngày này chúng ta chẳng phải…

Kiếm Thánh để đũa xuống, trầm giọng nói:

-Nghe ta.

Lúc này lão thái bà ngậm miệng.

Rốt cuộc hắn là người đàn ông thành niên duy nhất trong nhà, cho dù hiện tại thân thể không tốt, nhưng lời nói rốt cuộc vẫn có phân lượng.

Nữ nhân cũng gật đầu nói:

-Biết rồi, sau khi tan việc ta liền đi mua.

-Hừm, không cần lo vấn đề tiền nong, chờ thân thể ta khá hơn một chút, ta có thể đi làm nhiệm vụ, chúng ta sẽ không bị đói nữa.

-Ta cũng kiếm được tiền mà.

Nữ nhân cũng làm việc, cũng kiếm được tiền.

Lão thái bà bĩu môi, tiếp tục lay chén cháo, cố ý ăn rất lớn tiếng, còn vỗ vỗ miệng.

Bà thật sự không thích kiểu ăn to nói lớn của vị cô gia tàn phế này, nhưng người ta một mực có tâm đối với cháu trai bà.

Bất kể thế nào, bà có thể nhìn ra trong nội tâm chú rể mới này thật sự tốt với cháu trai bà.

Mọi người nhanh chóng ăn xong bữa sáng.

Lão thái bà rửa dọn bát đũa, nữ nhân kia phải làm việc, Kiếm Thánh chống nạng trượng, mang theo Lưu Đại Hổ đi lớp học.

Lưu Đại Hổ mang sách vở và bút mực vào bên trong túi nhỏ, Kiếm Thánh kiên trì muốn tự mình đứng lên, Lưu Đại Hổ nhanh chóng tới nâng Kiếm Thánh một tay, cùng hắn đi về phía trước.

Nói cha dượng đưa hài tử đến trường, không bằng nói hài tử đang dắt cha dượng đến lớp học.

Trên đường, Lưu Đại Hổ tình cờ gặp không ít bạn học, có người nhìn thấy bộ dáng của cha Lưu Đại Hổ, không nhịn được trêu chọc, hô:

-Đại Hổ, đây là cha ngươi a!

Mỗi lần Lưu Đại Hổ đều ưỡn lồng ngực lên, la lớn:

-Đúng vậy, đây là cha ta!

Hắn không chút nào tự ti bởi cha hắn chống nạng bước đi run lẩy bẩy.

Sau khi đưa đến cửa lớp học, Lưu Đại Hổ tiếp nhận vải bọc từ trong tay Kiếm Thánh, chắp tay nói với Kiếm Thánh:

-Phụ thân, hài nhi đi học đây.

-Tốt, phải nghe lời thầy giáo.

-Vâng, phụ thân.

Chờ sau khi nhìn Lưu Đại Hổ chạy vào lớp học, trên mặt Kiếm Thánh tràn trề nụ cười thỏa mãn, xoay người, tiếp tục chống nạng, chuẩn bị trở về.

Ai hiểu được, quay người lại, lại nhìn thấy Trịnh bá gia mặc phiên y.

Trịnh bá gia mặc kỳ thực không phải phiên y, nó là áo nỉ do Tứ Nương đích thân bện, có điều bởi đeo mũ, mà có thể che lấp mặt, cho nên ngày thường Trịnh bá gia muốn một người đi ra ngoài, đều mặc đồ này.

Rốt cuộc, đi tới chỗ nào cũng bị vây quanh và hoan hô, ban đầu tự nhiên rất thoải mái, nhưng thời gian dài gặp nhiều lần, ngược lại càng muốn một loại yên tĩnh.

-Ô, đúng dịp không phải sao?

Trịnh Phàm cười nói.

Kiếm Thánh gật gù, nói:

-Đúng dịp.

-Ăn chưa?

-Ăn rồi, còn ngươi?

-Ta còn chưa, chờ ta một lát, ta đi mua hai bánh bột ngô.

Tất cả cửa hàng bên trong Tuyết Hải Quan, kỳ thực đều là sản nghiệp của Trịnh bá gia, điểm này kế thừa chế độ cũ của Thịnh Lạc thành.

Sau khi mua hai miếng bánh, Trịnh Phàm trở về, hắn vừa ăn vừa nói với Kiếm Thánh:

-Ngươi cần đưa về không?

Kiếm Thánh lắc đầu một cái, nói:

-Ta muốn ra khỏi thành đi dạo, mãi chờ ở trong thành, hơi khó thở.

-Nhưng thân thể ngươi?

-Đi dạo ngoài tường thành cũng được, chỉ cần đi ra khỏi tường thành cũng được.

-Được.

Trịnh Phàm mang theo Kiếm Thánh từ từ đi, Kiếm Thánh vừa đi vừa nghỉ, thường thường cần phải nghỉ xả hơi, Trịnh Phàm cũng không duỗi tay đi nâng.

Đi một hồi lâu, rốt cuộc đi ra khỏi cửa thành.

Bên ngoài chính là công trường đang kiến thiết trên quy mô lớn.

Kiếm Thánh mệt mỏi, hắn ngồi trên ụ đất bên ngoài cổng thành.

-Những dân cư này xây dựng ở ngoài thành, vạn nhất có địch vây công thành thì làm sao bây giờ?

Kiếm Thánh mở miệng nói.

-Có câu “Ngăn địch phải ngăn bên ngoài biên giới”.

-Rốt cuộc so với trước đây hào khí hơn nhiều, ngươi không hổ là Bá gia!

-Quá khen.

Ngay phía trước chỗ Trịnh Phàm và Kiếm Thánh ngồi, là một khu sinh hoạt rất lớn, được xây dựng đơn sơ bằng lều vải.

Bên trong trên cơ bản đều là nữ công phụ trách giặt quần áo, làm cơm, còn có một chút lão nhân và hài đồng ở trong đó, đang rộn rộn ràng ràng.

-Kỳ thực, trong thành còn rất nhiều chỗ trống.

Kiếm Thánh nói.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!