Tuyết Hải Quan rất lớn, thật rất lớn, có thể chứa đựng rất nhiều người.
-Thế nào cũng phải phân chia công bằng chứ.
-Ta đã từng nhớ ngươi nói với ta, nhân sinh phải bình đẳng.
-Đúng vậy, nhưng ta ở đây, không lấy người Yến, người Tấn, người Man phân chia, đã rất bình đẳng, quân thuộc có thể tiến vào trong thành ở.
-Những nữ nhân kia?
-Nếu các nàng gả cho binh sĩ, cũng có thể vào ở trong thành.
-Không quá chú ý!
Trịnh Phàm cười nói:
-Lúc trước nói với ngài “Ngăn địch phải ngăn bên ngoài biên giới”, hiện tại mặt phía bắc cánh đồng tuyết còn tốt, có tường thành bảo vệ, ngày sau còn có ngài thủ cửa bắc…
Trịnh Phàm dừng một chút, trầm ngâm nói:
-Nhưng phía nam này, nói câu thật lòng, trong ý tưởng của ta, không có ba vạn Thiết kỵ, không, phải nói không có vạn Thiết kỵ trở lên, không thể nào ngăn địch từ bên ngoài!
-Vậy còn kém rất nhiều.
-Thật sự vô cùng kém, nhưng của cải có thể chậm rãi tích góp!
Đúng lúc này, một đội kỵ binh từ bên trong Tuyết Hải Quan giục ngựa đi ra, đầu lĩnh không ai khác chính là Kim Thuật Khả.
Quan quân vừa ra, bách tính ngoài thành lập tức tránh lui.
Bởi Trịnh Phàm và Kiếm Thánh ngồi ở chỗ khác vắng vẻ, cho nên Kim Thuật Khả không chú ý tới nơi này, hiện tại hắn có nhiệm vụ quan trọng, càng vô tâm chú ý cái khác.
-Tên tiểu này, có vẻ rất khá!
Kiếm Thánh cảm khái nói.
Kim Thuật Khả chính là người hắn đề cử cho Trịnh Phàm.
-Là một nhân tài.
Bất luận trên phương diện đánh trận hay làm người, tên hán tử Man tộc này đều hiện ra một loại thiên phú vượt qua người thường.
Có thời điểm, nhìn Kim Thuật Khả, Trịnh Phàm đều có một loại cảm giác bản thân đang soi gương, rất nhiều chỗ Kim Thuật Khả rất giống hắn.
Trừ bỏ không đẹp đẽ như hắn.
Rốt cuộc tướng mạo người Man tộc không phù hợp với gu thẩm mỹ của người Chư Hạ.
-Đại hoàng tử thành hôn với công chúa Man tộc, đưa tới một bộ tộc gần ba vạn người làm đồ cưới, bây giờ bộ lạc kia cách chúng ta rất gần rồi. Ta đã lệnh Kim Thuật Khả lĩnh binh tiếp ứng rồi!
-Xem ra, Trịnh bá gia lại có thêm không ít binh mã rồi?
-Một vạn Thiết kỵ Man tộc.
Trịnh Phàm dựng thẳng lên một ngón tay rất kiêu ngạo mà nói.
-Ô, không tồi!
-Kỳ thực, ta rất thích dùng Man binh, tâm tư bọn họ rất ít, mà cuộc sống tha hương ở nơi đất khách quê người, khiến bọn họ càng dễ dàng đi liều mạng.
-Không, trừ bỏ binh lính người Yến, binh lính còn lại ngươi đều yêu thích. Nếu không phải kiêng kỵ nơi này là Tấn địa, không phải kiêng kỵ dã nhân tàn sát nhiều người Tấn như vậy, ngay cả binh lính dã nhân ngươi cũng muốn!
Trịnh Phàm cười cười nói:
-Bị ngươi nhìn ra rồi!
Kiếm Thánh thẳng thắn nói:
-Chính ngươi không hề che lấp!
Trịnh Phàm cười trừ nói:
-Được rồi, ta kiểm điểm.
Kiếm Thánh cảm khái nói:
-Số phận Kim Thuật Khả người này hẳn lên rồi. Có thời điềm mệnh người chính là vậy, chỉ cần nắm lấy kỳ ngộ, có thể phất lên rồi! Đương nhiên, có ít người có bản lĩnh thật sự, dựa vào bản lĩnh cũng có thể phất lên.
-Ngài đang nói chính ngài sao?
Trịnh Phàm cười nói.
Dựa vào một thanh kiếm vươn mình, thoát khỏi thân phận con cháu Ngu thị chán nản, sức ảnh hưởng của hắn đã sớm vượt qua con rối Tấn Hoàng.
-Ta nói hắn!
-Không giống, trên đời này người có thể làm được đến trình độ như ngài, một người dùng một thanh kiếm chọc thủng ràng buộc bay lên, thật sự không nhiều! Ngay cả Kim Thuật Khả này, lúc trước nếu không phải ngươi thủ ở cửa thành, ta sẽ không chú ý tới hắn, nếu không phải ngươi mở miệng tiến cử, ta cũng không đề bạt hắn luôn làm thiên phu trưởng.
Trịnh Phàm dừng một chút, trầm ngâm:
-Hắn có khả năng sẽ chết trong một lần xung đột nào đó, hoặc bị chém giết trong các lần thám báo. “Là vàng, đều phát sáng”, lời này không giả, nhưng trong này, cần may mắn.
-Cần may mắn?
Đùng!
Đúng lúc này, một tiếng vỡ vang truyền đến.
Trên một chiếc xe bò, có một ông lão đang ngồi, bên cạnh ông lão còn thả mấy vò rượu nhỏ, trước xe bò có một vò rượu bị đập hỏng, bên trong không có rượu tràn ra.
Sau khi đập xong vò rượu, hai người phụ nữ đang giặt quần áo tự nhiên chạy tới.
Trên quần áo hai người phụ nữ kia đều có mảnh vá, một người lớn tuổi vẫn có thể nhìn ra sắc đẹp khi còn trẻ, ngay cả bây giờ nhìn lại, vẫn có không ít phong vận, nghĩ đây hẳn là thiếp của ông lão kia.
Người còn lại trẻ tuổi, tuy nói mặc quần áo phổ thông, nhưng vẫn toát lên vẻ xinh đẹp, hẳn là con gái ông lão kia.
Quần áo trên người ông lão kia hơi lôi thôi, nhưng có thể nhìn ra người này đã từng giàu sang phú quý, hẳn nguyên bản gia cảnh trước đây rất tốt, nhưng bởi chiến loạn phá hoại, khiến thê nữ phải đi vào xưởng thợ kéo để nuôi sống gia đình.
Người mù và Tứ Nương mang theo bách tính Thịnh Lạc đồng thời di chuyển lại đây, trên đường thu nạp rất nhiều lưu dân, đến cuối cùng như quả cầu tuyết bình thường lớn mạnh, bây giờ bách tính trong ngoài Tuyết Hải Quan, số nguyên bản thuộc về Thịnh Lạc thành, ngược lại trở thành số ít rồi.
Lão ông đập phá vò rượu, vừa vặn từ cửa thành đi trên quan đạo, thê nữ hai người lập tức ngồi xổm trên mặt đất bắt đầu dọn dẹp.
Cũng may quan quân lúc trước đã rời khỏi cổng thành, nếu vừa vặn đập vò rượu trước khi đại đội kỵ binh ra khỏi thành, nói không chừng sẽ bị tóm lấy, định tội ý đồ bất chính!
Vì duy trì cục diện ổn định, phủ bá tước đối với những người có can đảm gây chuyện, từ trước đến giờ không hề khoan dung.
Người trẻ tuổi thì đưa vào trại nô lệ làm việc với nô lệ dã nhân, người lớn tuổi đã vô dụng lại còn muốn phá phách, trực tiếp bắn giết đỡ phải lãng phí lương thực.
Hình phạt rất lạnh lùng, nhưng cũng bởi vậy có thể bảo đảm một khối "Công trường" lớn như vậy vững vàng ổn định.
-Ha ha ha!
Ông lão kia mở một vò rượu trên xe bò kia, hai tay ôm, nhích miệng tới gần, uống một ngụm lớn, sau đó hai chân giẫm một cái, hô lớn:
-Ha ha ha, nhớ năm đó, Tấn Hầu mở mang bờ cõi, khu dã kiến quốc, là hành động vĩ đại cỡ nào, nhìn lại bây giờ bên trên tòa hùng quan Đại Tấn lại cắm vào chính là Hắc Long cờ của người Yến!
Ông lão dừng một chút, nhìn vợ và con gái một lúc, nói tiếp:
-Nơi này chính là Tấn thổ, là nơi con dân Tam Tấn chúng ta sinh sôi sinh lợi, lại bị móng ngựa người Yến đạp lên! Liệt tổ liệt tông ở trên! Tiên dân anh linh ở trên! Ngươi, ngươi, ngươi, còn có ta, chờ chúng ta chết rồi, lấy mặt mũi gì đi gặp bọn họ?
Ông lão kia tựa hồ uống say, bắt đầu hô to những từ ngữ đại nghịch bất đạo này.
Kiếm Thánh ngồi bên người Trịnh Phàm nghe vậy, thở dài.
Trịnh Phàm không để ý lắm, hắn đã đến tầng thứ này, vẫn chưa đến mức vì một ông lão uống rượu say nói bậy mà tức giận.
Lại nói, bên cạnh hắn chính là Kiếm Thánh đại nhân, làm sao cũng phải cho người ta một chút mặt mũi chứ!
-Lúc trước còn nhìn thấy bên kia đang làm lều vải, hỏi rồi mới biết, ngay cả người Man hoang mạc cũng phải di chuyển tới mới biết, lại liền trên hoang mạc người Man cũng phải di chuyển lại đây, ha ha ha ha ha!
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...