Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 794: LỚN MẬT

Mà sau khi Trịnh Phàm tiến vào phòng ngủ, Khách Thị xách nước nóng tiến vào phòng nàng, sau khi đổ đầy nước vào thùng, nàng bắt đầu cởi quần áo, rửa ráy.

Hai tay của nàng lau chùi thân thể, cảm giác làn da trắng mịn trên người, có vẻ rất thần thánh và long trọng.

Không có sự vui sướng của người bình thường khi tắm, ngược lại có một loại nghiêm túc trước khi lên pháp trường.

Đúng!

Đúng là lên pháp trường.

Nàng là quả phụ, có thể may mắn lưu bên người Bình Dã Bá làm một vú em, nhưng cái nàng muốn, không đơn giản là một hầu gái.

Chính bởi nàng đã trải qua tháng ngày khốn cùng và lo âu, cho nên nàng mới càng gấp gáp nắm chặt cơ hội trước mắt.

Nàng tin tưởng Bình Dã Bá hứng thú đối với nàng, nàng tin tưởng dung mạo của nàng, cũng tin tưởng thân thể bản thân.

Bằng không lúc trước khi dã nhân công thành, trên mặt đường có nhiều lưu dân như vậy, cũng không ít nữ nhân, tại sao Bình Dã Bá lại một mực dùng con mắt khác nhìn nàng?

Còn nhớ lúc trước, nàng chủ động dùng ngực đi sượt tay Bình Dã Bá, phản ứng ngay lúc đó của Bình Dã Bá để nàng hồi tưởng lại, cũng thật thú vị.

Nghĩ đến đây, khóe miệng Khách Thị lộ ra một vệt nụ cười.

Khi đó nàng, kỳ thực nhìn thoáng được, cũng hơi đánh bạo cố ý đùa đùa trước mắt người đàn ông này.

Nhưng lần này. . .

Khách Thị hít sâu một hơi.

Nàng rất sợ Tứ Nương, thật sự sợ.

Nàng rõ ràng, nàng không phải đối thủ của người phụ nữ kia.

Trong nhà người ta gọi nàng là phu nhân, nhưng người bên ngoài lại gọi nàng là Phong tiên sinh.

Đây là một nữ nhân giúp Bá gia làm đại sự, cho nên nàng so với tất cả nữ quyến trong nhà tự nhiên cường đại hơn, địa vị của nàng cũng càng không thể lay động.

Thế nhưng, ngày hôm nay là cơ hội tốt.

Nàng nhất định phải nắm lấy cơ hội này, để bản thân, trở thành người trong phòng của Bá gia.

Cho dù chỉ là một thị thiếp, cho dù không có danh phận, nàng cũng cam tâm tình nguyện, rốt cuộc, đây là một loại bảo đảm!

Lần này nàng cam nguyện chịu đựng hậu quả người phụ nữ kia biết chuyện này.

Rầm. . .

Khách Thị rời khỏi bồn tắm, mặc một chiếc váy màu đen.

Sau đó, nàng mở cửa phòng, đi ra.

Giữa nhà trước và sân sau cách một hành lang uốn khúc, kỳ thực cũng không xa, bởi đây chỉ là trụ sở tạm thời của Bá gia, chờ sau khi Bình Dã Bá phủ được xây xong, mọi người sẽ chuyển khỏi nơi này.

Trời nóng nực, cho dù là buổi tối vẫn mang theo một chút oi bức, Khách Thị vẫn cảm giác nàng thật lạnh mát, thoải mái.

Chỉ là, Khách Thị đi đi, lại tiếp tục đi đi.

Nguyên bản chỉ cần thời gian chốc lát có thể đi xong con đường, nhưng lần này Khách Thị vẫn không thể đi tới.

Ban đầu, bởi trong lòng còn quá nhiều tâm tư, cho nên không nhận ra được chút dị thường, nhưng chậm rãi, nàng phát hiện không đúng, bản thân làm sao vẫn còn chưa rời khỏi hành lang uốn khúc?

Khách Thị quyết tâm, tiếp tục đi về phía trước, nhưng lúc này hành lang không biết trở nên xa bao nhiêu, dĩ nhiên vẫn không thể nào đi ra ngoài.

Khách Thị hơi kinh ngạc, xoay người muốn trở về, nhưng chân nàng như chôn dưới đất, vẫn không thể ra ngoài như cũ.

Trước kia khi nàng vẫn chưa xuất giá đã nghe qua bà kể chuyện yêu ma võng, ý là người tiến vào bên trong, đi như thế nào cũng không ra được, trừ phi chờ trời hửng đông.

Nhưng nơi này chính là địa bàn của Bình Dã Bá, Khách Thị cảm thấy coi như trên đời này có yêu ma, cũng không dám tác oai tác quái, làm càn ở đây chứ?

Mấy ông già từng nói, đồ tể có thể khắc chế yêu ma, bởi trên người nhiễm huyết khí, cho nên đồ tể không thể gần người, trên người Bình Dã Bá nhiễm bao nhiêu mạng người không cần phải nói, những yêu ma kia làm sao dám?

Nhưng mà, Khách Thị không biết chính là, ngay bên ngoài trên bậc thang có một đứa trẻ sơ sinh hai mắt trống rỗng, mà phía sau đứa trẻ này còn có một đứa trẻ con mặc yếm, đang bò tới đây.

Nhưng hắn không dám đi xuống thang, chỉ có thể trước tiên nghiêng thân thể, thả nửa người xuống, lại dùng bàn chân nhỏ từ từ chạm xuống một bậc thang.

Khách Thị càng không biết chính là, trong nhà Bình Dã Bá… Thứ nhiều nhất… Chính là yêu ma!

Khóe miệng Ma Hoàn lộ ra nụ cười khiến người ta sợ hãi.

Trên thân mỗi người, đều tỏa ra khí tức, Ma Hoàn là Linh Hồn thể, đối với những khí tức này dĩ nhiên đặc biệt mẫn cảm.

Lúc trước khi Khách Thị đang tắm, Ma Hoàn trông hài tử đằng sau sân nhỏ, hắn ngửi được khí tức nồng nặc thuộc về tâm xuân thức tỉnh.

Phát ra lời từ bản thân không kể ngoại vật can thiệp mà nói, kỳ thực mỗi người con trai đều không hi vọng cha hắn có mẹ kế.

Ma Hoàn đã từng đứng ra ngăn cản Tứ Nương có ý đồ tới gần cha hắn.

Có điều khi đó cha hắn thực sự không biết xấu hổ, ném hắn ra ngoài!

Dần dần, Ma Hoàn cũng ngầm thừa nhận rồi.

Bất kể nói thế nào, Tứ Nương dù gì cũng là một thành viên trong nhóm Ma Vương, trong lòng chung quy vẫn tính thoải mái một chút.

Nhưng nữ nhân này là cái thứ gì, lại dám ý đồ mon men đến gần giường cha hắn?

Làm càn!

Lớn mật!

Ngông cuồng!

Đừng hòng!

Ngươi ở đây xoay chuyển vài vòng tới hửng sáng đi, tại bên trong ngươi không mặc gì cả, đáng đời ngươi cảm lạnh.

Ma Hoàn xoay người, lúc này tiểu hầu gia đã sắp xuống bậc thang thành công, Ma Hoàn đi tới, trực tiếp nhấc tiểu hầu gia lên, đi trở về phòng ngủ.

Từ thị giác của người ngoài nhìn tiểu hầu gia đang trôi nổi giữa không trung.

Tiểu hầu gia tựa hồ vẫn muốn ở bên ngoài chơi một lát, thỉnh thoảng đạp đạp chân thịt đô đô biểu thị kháng nghị.

Sau đó, một tảng đá bay tới.

Đùng đùng đùng!

Quất mấy lần vào mông của tiểu hầu gia.

Tiểu hầu gia lập tức không phản kháng, chỉ đưa ngón tay vào trong miệng, oan ức mút mút.

. . .

-Ai.

Tiết Tam vừa đi vừa lắc eo, hắn đi vào một gian mật thất.

Nơi này được thủ vệ rất nghiêm ngặt, lúc Tiết Tam vào, mỗi hộ vệ đóng giữ nơi này đều rất cung kính hành lễ đối với Tiết Tam, mà không người nào dám hỏi dò vết thương trên mặt Tiết Tam.

Khu vực này chính là sào huyệt của Tiết Tam, dùng cách gọi của hắn, đây chính là ma quật.

Tiết Tam từng tự mình huấn luyện một nhóm người, thời chiến làm thám tử dò hỏi quân tình, trong ngày thường giám thị bốn phía, tương đương với tổ chức điệp viên thời hiện đại.

Chỉ có điều số lượng không thể so sánh với Mật điệp tư Yến Quốc và Ngân Giáp vệ Càn Quốc, nhưng tương lai mà nói, ai biết được?

Hôm nay nguyên bản Tiết Tam không định đến, nhưng buổi tối không ngủ được, tới xem một chút.

Ai biết hắn vừa mới tiến nhập nhà tù, đã nhìn thấy một tên thủ hạ ngồi xổm bên người nữ nhân lớn tuổi kia, tay tên kia đang du tẩu trên người cô gái kia, trên mặt còn mang theo nụ cười tà ác.

-Tam gia.

-Tam gia.

Từng tiếng thông bẩm từ bên ngoài truyền đến, để người kia lập tức đứng lên, mặt hướng Tiết Tam, lập tức thẳng tắp sống lưng, hô:

-Tam gia.

Tiết Tam đưa tay chỉ hắn, nói:

-Đừng ngừng, tiếp tục, tiếp tục đi.

-Không, Tam gia, thuộc hạ đây muốn hỏi, Ngân Giáp vệ này được huấn luyện rất nghiêm, thuộc hạ cảm thấy không dụng hình tuyệt đối không khiến nàng mở miệng được.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!