Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 795: NÃI MAN VƯƠNG

- Ồ? Ta đang hỏi, thoải mái sao?

-Không, không phải, Tam gia, ta…

-Không có chuyện gì không có chuyện gì mà, hoang mang như vậy làm cái gì, đây không phải là Ngân Giáp vệ sao, các nàng tự nhiên mặt mày rạng rỡ, không người nào dám trêu chọc bọn họ.

Tiết Tam dừng một chút, nói tiếp:

-Nhưng nơi này là Yến thổ, nơi này là Tuyết Hải Quan, nơi này là địa bàn của chúng ta, không thể cho phép các nàng ngang ngược ngang tàng, phải không?

-Đúng, Tam gia.

-Các huynh đệ cũng cô quạnh, để các huynh đệ vui vẻ, kỳ thực cũng không sao.

-Tạ Tam gia, cảm tạ Tam gia.

Tiết Tam tiếp tục mỉm cười với hắn.

Sau đó nói với những thủ hạ khác:

-Bắt hắn!

-Tuân lệnh!

-Tuân lệnh!

Mấy tên thủ hạ bốn phía lập tức tiến lên, đem tên thủ hạ khinh bạc Ngân Giáp vệ kia bắt trói lại.

-Tam gia, Tam gia, đây làm sao Tam gia, Tam gia?

-Ha ha. Muốn nữ nhân, trong thành không phải không có màn đỏ, nhóm tỷ tỷ trong màn đỏ vẫn còn chờ các ngươi cầm bạc đi khai trương đây. Nếu thực sự không được, bên ngoài có nhiều lưu dân như vậy, cưới cô nương nhà người ta cũng rất đơn giản, chỉ cần ngươi có thể lo miệng ăn cho nhà người ta là được. . . Nhưng nàng, còn nàng nữa, hai người này, ngươi biết đây là ai không?

Tiết Tam dừng một chút, nói tiếp:

-Đây là Ngân Giáp vệ không giả, nhưng đây cũng là nữ nhân Càn Quốc đưa tới cho Bá gia, tuy nói Bá gia không thể nạp các nàng, cũng sẽ không thu các nàng… Nhưng trên người các nàng, kỳ thực đã được đánh dấu thuộc về Bá gia.

Tiết Tam vung vung tay, tiếp tục nói:

-Trước tiên thiến, lại chặt đi tay chân, cho chó ăn.

-Tuân lệnh.

-Tuân lệnh.

-Tam gia, Tam gia, ta không muốn, Tam gia van cầu ngươi cho ta một cơ hội, Tam gia, Tam gia, Tam gia, a a a a a a a a! ! ! ! ! ! !

Tiết Tam quay lưng đi, từ trong hộp lấy ra một chiếc lá bạc hà, để vào trong miệng chậm rãi nghiền ngẫm.

-Đừng trách ta lòng dạ độc ác, loại người đến tay chân mình còn không quản được, sau này lúc làm nhiệm vụ chỉ có thể hại chết đồng đội. Chờ một lúc nữa kéo ra ngoài, chớ làm bẩn nơi này, đêm nay ta ngủ nơi này, thêm chút mùi máu tanh mới ngủ ổn định được.

. . .

Ngày hôm sau.

Lúc ăn bữa sáng, Trịnh Phàm rõ ràng phát hiện Khách Thị có gì đó không đúng.

-Làm sao vậy?

-Bẩm Bá gia, ta không có chuyện gì.

Trịnh Phàm quan tâm hỏi:

-Cổ họng câm rồi sao? Hay cảm lạnh rồi??

Khách Thị lưỡng lự một chút, trả lời:

-Có lẽ đêm qua ngủ quá mát mẻ rồi.

Trịnh Phàm căn dặn:

-Chờ một lúc nữa đến hiệu thuốc tìm đại phu kiểm tra một cái.

Khách Thị cung kính thưa:

-Đa tạ Bá gia quan tâm.

-Ừm.

Trịnh Phàm cầm miếng bánh quẩy, xé miếng nhỏ chấm sữa đậu nành, lại phát hiện Phiền Lực vội vã đuổi tới:

-Chủ thượng, ở ngoài bắc thành xảy ra chuyện rồi.

-Bắc thành?

Bắc thành đối ứng với cánh đồng tuyết, sẽ xảy ra chuyện gì?

Trịnh Phàm không lo ăn bánh quẩy nữa, trực tiếp đứng dậy cùng Phiền Lực cùng rời khỏi phủ đệ.

Cưỡi Tỳ Hưu ra khỏi cửa bắc, đi không lâu tới một khu vực cách tường thành Tuyết Hải Quan không tới năm dặm.

Bốn phía, đã có không ít kỵ binh Tuyết Hải Quan đang tuần tra tới lui.

Nói này đoán chừng có mấy trăm thi thể mặc trang phục Tấn nhân bị chồng lên, bị đắp rất cao, cũng rất chỉnh tề.

Phía dưới nhất là nam tính, trung gian là nữ tính, trên cao nhất lại là hài cốt trẻ em.

Từ nhỏ đến lớn, chồng xây thành một hình kim tự tháp.

Hẳn sáng nay đồn kỵ được phái ra khỏi thành phát hiện tình huống này, nên báo cáo.

Vừa vặn lúc này Lương Trình từ phía bắc đánh ngựa trở về, bên người Lương Trình chính là Tiết Tam.

Đợi sau khi Lương Trình giục ngựa đi tới trước mặt, Trịnh Phàm nhỏ giọng trực tiếp hỏi:

-Xảy ra chuyện gì, ta không phải nói với ngươi tạm dừng bố trí sao?... Coi như muốn bố trí, hơi hơi làm chút dáng vẻ thôi, giết nhiều người như vậy để vu oan ư?

Lương Trình lập tức hiểu được ý của chủ thượng Trịnh Phàm, tức khắc giải thích:

-Chủ thượng, cái này không liên quan gì đến thuộc hạ, không phải thuộc hạ làm.

Tiết Tam đáp lại nói:

-Chủ thượng, những người này không phải bên trong Tuyết Hải Quan chúng ta, ngài xem y phục trên người bọn họ, tuy nói là trang phục Tấn nhân, nhưng cơ bản đều tàn tạ không thể tả, thuộc hạ cảm thấy, bọn họ hẳn từ trên cánh đồng tuyết trốn về.

Tiết Tam dừng một chút, tiếp tục nói:

-Cụ thể, thuộc hạ đã phái người đi tới gần một bộ lạc dã nhân nhỏ tìm hiểu, nơi đó có tuyến tình báo do thuộc hạ phát triển ra, có lẽ có thể thu được chút tình báo.

Trịnh Phàm nghe vậy, gật gù.

Tùy nói chủ lực dã nhân nhập quan cơ bản đều bị chôn vùi ở Tấn địa, nhưng trước đó phần lớn nhân khẩu và tiền hàng dã nhân cướp giật kỳ thực đều được dã nhân chuyển về cánh đồng tuyết rồi.

Cho nên, lúc này ở trên cánh đồng tuyết, có lượng lớn nô lệ Tấn nhân tồn tại.

Theo lời Tiết Tam, những thi thể bị xây chồng lên như vậy, hẳn là Tấn nhân lúc trước bị cướp giật mang về cánh đồng tuyết.

Chờ không lâu, bởi bộ tộc dã nhân nhỏ kia ở ngay gần đây, hơn nữa lần này đến không chỉ là gián điệp, còn có thủ lĩnh bộ tộc nhỏ kia.

Rất hiển nhiên, gián điệp liên hệ với Tiết Tam trong bộ tộc kia, hẳn được sắp xếp bên người vị tộc trưởng này.

Bộ lạc nhỏ này gọi là Hải Lan bộ lạc, nhân khẩu cũng tầm một hai ngàn, tiếp giáp một đường Tuyết Hải Quan.

Bởi thực sự quá gần Tuyết Hải Quan, cho nên bộ tộc này rất sợ sệt, vì vậy thủ lĩnh dã nhân kia mới dùng phương thức “Gián điệp” này duy trì quan hệ với Yến nhân trong Tuyết Hải Quan.

Nhưng lần này, hắn hẳn biết xảy ra chuyện lớn, nhanh chóng tự mình đuổi tới, không dám để gián điệp tự mình tới đây truyền lời.

-Thủ lĩnh Hải Lan bộ lạc Hải Lan Dương Cốc gặp Trịnh Bá gia, Trịnh bá gia phúc thọ an khang, được ngôi sao che chở.

Trịnh Phàm vẫn cưỡi phía trên Tỳ Hưu, sau khi đối phương hành lễ chào hắn, hắn hơi thấp cúi đầu, lập tức vừa chỉ chỉ những thi thể Tấn nhân bị xếp chồng lên, hỏi:

-Ai giết?

Trịnh Phàm hỏi rất trực tiếp.

-Bẩm Trịnh bá gia, tối hôm qua người của Nãi Man bộ lạc giết, những thi thể này cũng do bọn họ chồng lên.

-Nãi Man bộ lạc?

Trịnh Phàm híp híp mắt, nói:

-Nghe hơi quen tai.

-Hồi bẩm Bá gia, thủ lĩnh Nãi Man bộ lạc là Nãi Man Vương do Yến Quốc sắc phong…

Đùng!

Trịnh Phàm ngồi phía trên Tỳ Hưu nghe vậy, trực tiếp quất một roi tới đánh vào mặt thủ lĩnh Hải Lan Dương Cốc này, lúc này trên mặt hắn xuất hiện một vết máu.

Hải Lan Dương Cốc không dám oán giận, thậm chí không dám kêu đau, chỉ lập tức quỳ phục xuống liên tục dập đầu, đồng thời hô:

-Nguyên bản Nãi Man bộ lạc trên cánh đồng tuyết chỉ là một bộ lạc trung đẳng, nhân khẩu bộ lạc chỉ hơn hai vạn, số lượng dũng sĩ gần tám ngàn, gần đây bởi liên tục chiếm đoạt những bộ lạc bị tổn hại tại Tấn địa, thế lực nhanh chóng bành trướng.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!