Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 799: ÁNH MẮT THIỂN CẬN

Hai tay Dã Nhân Vương cầm lấy hàng rào nở nụ cười, nói:

-Gõ hay lôi kéo?

-Diệt tộc!

-Đã tuyên cáo chưa?

-Tuyên cáo rồi.

-Vậy thì phải nhanh!

Dã Nhân Vương gọn gàng dứt khoát nói.

-Nhanh thế nào?

Người mù hỏi.

-Càng nhanh càng tốt.

Dã Nhân Vương tiếp tục nói:

-Các bộ lạc trên cánh đồng tuyết muốn liên hợp cần thời gian, cần sớm ước định cẩn thận phân chia chiếm lợi phẩm, ngoài ra cần làm minh ước, tế tự và triệu tập dũng sĩ, tóm lại sẽ trì hoãn rất nhiều thời gian. Nếu các ngươi đã tuyên cáo chinh phạt Nãi Man bộ lạc, nhất định phải hành động nhanh, không thể cho bọn hắn có thời cơ liên hợp với bộ lạc khác.

Dã Nhân Vương dừng một chút, trầm ngâm nói tiếp:

-Sau khi diệt Nãi Man bộ lạc, những bộ lạc khác sẽ không vì một bộ lạc đã không còn tồn tại nữa, lên tiếng!

Người mù gật gù, nói:

-Đã rất nhanh rồi!

. . .

-Nhanh như vậy, trực tiếp ra chiến trường?

Lúc Kha Nham bộ lạc bắt đầu vào thành, kỳ thực cửa bắc Tuyết Hải Quan đã mở ra, Trịnh Phàm căn bản không dừng lại làm gì, trực tiếp cưỡi Tỳ Hưu đi thẳng từ cửa nam đến cửa bắc.

Kha Nham Đông Ca tùy tùng sau lưng Trịnh Phàm, nguyên bản hắn tưởng sẽ vào thành nghỉ ngơi một hồi, ai biết lại trực tiếp từ cửa nam tiến bước kế tiếp ra cửa bắc, hắn không khỏi không nhịn được mở miệng hỏi dò Kim Thuật Khả.

Kỳ thực, Kim Thuật Khả cũng cái gì cũng không biết!

Nhưng hắn không muốn để cho Kha Nham Đông Ca cảm giác hắn không biết, cho nên giả vờ trầm ngâm nói:

-Nghe Bá gia dặn dò là được.

Sau khi ra khỏi cửa bắc, Kha Nham Đông Ca nhìn thấy phía trước xuất hiện từng dãy lều thô sơ.

Bên trong các túp lều đang đun nước sôi, phía trên có bày ra đồ ăn nóng hổi, mùi thơm nức mũi.

Trịnh Phàm vươn mình xuống, lệnh Tỳ Hưu đi tới trước một túp lều, đưa tay tiếp nhận ba cái bánh bao lớn, đồng thời còn nhận một bát canh thịt.

Sau đó hắn dẫn Tỳ Hưu đi tới một bên khác, bắt đầu ăn như hùm như sói.

Kim Thuật Khả cũng vậy, tung người xuống ngựa đi nhận đồ ăn, một bên Kha Nham Đông Ca cũng làm theo.

Trước túp lều phân chia bánh màn thầu, người phân chia chính là binh sĩ Man tộc, không ít người không trọn vẹn, thương binh, không cách nào ra chiến trường, cho nên được chuyển về bộ phận hậu cần.

Có điều, vào lúc này bọn hắn đối mặt với tộc nhân Kha Nham bộ lạc, ngược lại rất thuận tiện, rốt cuộc mọi người đều có thể dùng Man ngữ giao lưu.

-Muốn mấy cái bánh bao?

Kha Nham Đông Ca:

-Ta muốn hết.

". . ." Binh sĩ.

Kim Thuật Khả mở miệng nhắc nhở:

-Đây là đồ nóng, sau khi ăn xong bữa này, ngươi sẽ được nhận thêm lương khô.

Mà binh sĩ Man tộc phân bánh màn thầu kia không biết Kha Nham Đông Ca, nhưng phảng phất như nhìn thấy bản thân hắn trước kia, cười nói:

-Nơi này… Không phải lo thiếu ăn!

-Vậy cho ta mười cái.

-Tốt, mười cái.

Nhận bánh màn thầu nhận canh thịt, Kha Nham Đông Ca và Kim Thuật Khả đồng thời đi tới bên người Trịnh Phàm, khi bọn họ đi tới, Trịnh bá gia đã đem miếng bánh màn thầu cuối cùng đút vào trong miệng, sau đó cầm chén canh uống nốt phần còn lại.

Sau khi nhìn thấy trong lồng ngực Kha Nham Đông Ca có tận mười cái bánh bao, khóe mắt Trịnh bá gia không tự chủ co giật hai lần.

Trịnh bá gia bỗng nhiên đau lòng tồn lương của hắn.

Nhưng hắn lại không thể không cho người ta ăn cơm no, cũng không thể ra vẻ không phóng khoáng, chỉ có thể nói một câu:

-Không cho lãng phí lương thực.

-Vâng, Bá gia.

Trong lòng Kha Nham Đông Ca tràn đầy vui vẻ, hắn bắt đầu học dáng vẻ lúc trước của Kim Thuật Khả, đồng thời ngồi chồm hổm xuống ăn như hùm như sói.

Dũng sĩ Kha Nham bộ lạc đi phía sau đuổi kịp tới, cũng bắt đầu đi lĩnh bánh màn thầu và canh thịt, sau đó học dáng vẻ người trước mặt, ngồi xổm ăn uống.

Lúc Kha Nham bộ lạc di chuyển, dọc theo đường đi đều có quan viên địa phương Yến Quốc cung cấp lương thảo, nhưng lương thực chắc chắn sẽ không dư dả, mà không chỉ chiến sĩ mới ăn, bọn hắn còn mang theo người nhà, tiêu hao vô cùng lớn, phần lớn dũng sĩ Man tộc kỳ thực đã rất lâu không được ăn no rồi.

Dũng sĩ Kha Nham bộ lạc ăn xong, nhanh chóng đi tới một túp lều phía bắc để nhận bột chiên, đồng thời còn lấy nước sôi đổ vào túi nước.

Mấy binh sĩ Man tộc phụ trách đổ nước cho binh sĩ Man tộc, lấy giọng điệu người từng trải trêu nói:

-Vận khí các ngươi thật không tốt, không được rửa ráy, không được dùng thứ kia trơn trượt lại tạo hương thơm kia, chờ sau khi đánh giặc hẳn các ngươi sẽ được ban phát cho.

Binh sĩ Man tộc kia dừng một chút, nói tiếp:

-À, đúng rồi, vật kia vô cùng quý giá, giá cả cực kỳ đắt đỏ trong cửa hàng, nữ nhân vô cùng yêu thích dùng thứ này.

Lão Man binh kia bắt đầu nhớ lại hình ảnh lúc trước bọn hắn mới tới, được nhận bánh xà phòng.

Lương Trình cưỡi ngựa đi tới trước mặt Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm ngồi đằng kia, sau hút xong điếu thuốc, quay đầu nhìn Lương Trình hỏi:

-Bước kế tiếp, làm sao bây giờ?

. . .

-Bước kế tiếp, chính là tiến quân thần tốc!

Người mù rất bình tĩnh nói:

-Cụ thể một chút.

Dã Nhân Vương đưa tay, kéo ra râu tóc che lấp mặt hắn, nói:

-Vị trí của Nãi Man bộ lạc nắm phía bắc Thâm Đàm của cánh đồng tuyết, phía đông bọn hắn là Tha Cách bộ lạc, mà phía tây bọn hắn lại là An Dương bộ lạc. Chủ lực An Dương bộ lạc từng theo ta nhập quan, trong tộc mất hết dũng sĩ, hiện tại bọn hắn đã bị Nãi Man bộ lạc ngầm chiếm. Theo quy củ trên cánh đồng tuyết, lúc chiếm đoạt bộ lạc ngươi, sẽ thu nạp nhân khẩu của ngươi làm nô, lại di dân của bộ tộc đến bãi chăn nuôi nguyên bản thuộc về ngươi.

Dã Nhân Vương dừng một chút, tiếp tục phân tích:

-Cho nên phía tây Thâm Đàm nguyên bản thuộc về phạm vi khống chế của An Dương bộ lạc, hiển nhiên mười phần trống vắng, chỉ có một ít tộc nhân Nãi Man bộ lạc trông coi. Mà phía đông Thâm Đàm, Tha Cách bộ lạc có quan hệ thông gia cực sâu với Nãi Man bộ lạc, lúc trước bọn hắn còn liên hợp với Nãi Man bộ lạc phản đối ta, hơn nữa vẫn chưa phái ra dũng sĩ trong tộc theo ta nhập quan, dũng sĩ trong tộc vẫn còn.

Dã Nhân Vương nói đến đây, cười cười, nghiến răng nói:

-Cũng bởi vậy, đại quân đánh từ phía tây thể tiến quân thần tốc tới phúc địa Nãi Man bộ lạc!

Người mù gật gù, nói:

-Tiếp tục.

Dã Nhân Vương chống ra cánh tay, phảng phất lúc này hắn không phải đứng bên trong lao ngục, mà đứng trước bản đồ quân sự, chỉ huy thiên quân vạn mã thuộc về hắn.

-Thủ lĩnh Nãi Man bộ lạc có tầm nhìn hạn hẹp, phàm bộ tộc trước đây chưa từng theo ta nhập quan, đừng xem hiện tại bọn họ kiếm lời, dựa vào chiếm đoạt bộ tộc khác bành trướng, kỳ thực thủ lĩnh của bọn họ đều là người có ánh mắt thiển cận.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!