Dã Nhân Vương nhìn người mù, nói tiếp:
-Bãi chăn nuôi chính của Nãi Man bộ lạc ở phương bắc Thâm Đàm. Nếu Bá gia đã phát ra mệnh lệnh chinh phạt Nãi Man bộ lạc, Nãi Man bộ lạc tất nhiên sẽ phái ra sứ giả liên hệ các bộ lạc phụ cận khác giúp đỡ, đồng thời tụ tập binh mã của bản thân. Thời gian vừa qua, Nãi Man bộ lạc dựa vào cướp đoạt bộ lạc khác lớn mạnh rất nhanh, nhưng cũng ẩn giấu nguy cơ, con số dũng sĩ bản bộ bọn hắn chưa tăng lên bao nhiêu, mà số lượng tăng nhanh chính là nô bộc binh và binh mã tiểu bộ tộc khác quy phục.
Dã Nhân Vương dừng một chút, nâng giọng phân tích:
-Vì vậy, lúc chính phạt Nãi Man bộ lạc, sẽ dựa theo kế hoạch sau:
Trước tiên lấy một nhánh kì binh vòng qua tiền tuyến, từ cánh, không, tốt nhất là từ phía sau, chọc thẳng vào bãi chăn nuôi Nãi Man bộ lạc, cướp đoạt và giết lướt bầy dê bò của họ.
Dũng sĩ Nãi Man bộ lạc trên tiền tuyến nhất định sẽ về giúp bãi chăn nuôi, đến khi đó, chủ lực do Bá gia chỉ huy quyết chiến mà bộ tộc quy phục và nô lệ binh tự nhiên không có chiến ý, tất nhiên sẽ tan tác!
-Thế vỡ đã thành, thắng cục đã định!
Người mù lẳng lặng "Nhìn" Dã Nhân Vương biểu diễn.
Đợi sau khi Dã Nhân Vương dừng lại, người mù Bắc mới mở miệng nói:
-Có nên thông báo bộ lạc khác hay không?
-Thông báo bộ tộc khác? Cảnh cáo bọn họ không đứng về phía Nãi Man bộ lạc bên kia? Hay để bọn họ xuất binh trợ giúp Đại Yến xoắn diệt Nãi Man bộ lạc?
-Ta đang hỏi ngươi!
-Sinh vật đáng sợ nhất trên cánh đồng tuyết, chính là sói, nó là ác mộng đêm khuya của tất cả dân chăn nuôi. Sự kiêu ngạo của sói chính là thứ mục dân sợ sệt. Sau khi ngươi đập nát tất cả sự kháng cự tồn tại, tất cả còn lại sẽ phải nằm rạp dưới chân ngươi.
Dã Nhân Vương dừng một chút, nói tiếp:
-Cho nên, nếu Bá gia đã tuyên cáo cánh đồng tuyết rằng muốn tiêu diệt Nãi Man bộ lạc, phần còn lại không cần thiết đi liên hệ với những bộ tộc kia, sau khi Nãi Man bộ lạc hủy diệt, bọn họ sẽ không “Mèo khóc chuột”, ngược lại sẽ càng thêm cung kính, quỳ sát dưới chân Bá gia, liếm ủng Bá gia!
Dã Nhân Vương cười to, như thét lên:
-Đây chính là cánh đồng tuyết, đây chính là Thánh tộc chúng ta, một đám. . . Hèn.
- Ha ha, dã nhân thật sự không thể tả như lời người nói sao?
Đùng!
Hai tay Dã Nhân Vương nắm chặt trên hàng rào sắt.
Hắn mỉm cười nhìn người mù, nói:
-Ha ha ha, ha ha ha!
Dã Nhân Vương nhón gót chân lên, để cho bản thân cao hơn một chút, sau đó lè lưỡi, liếm tí gỉ trên lan can sắt, miệng lại đưa vào giữa hai trụ sắt, nói:
-Nguyên bản không phải. . . Nhưng sau khi bọn họ mất ta. . . Bọn họ chính là rác rưởi không hơn không kém!
. . .
-Ừm…
Thân thể Tiết Tam nằm trên mặt đất, đem mũi dí sát bụi cỏ, hít sâu một hơi, một mặt say sưa.
Bên người Tiết Tam, A Minh yên lặng lấy ra túi rượu, sau khi uống xong ngụm huyết cuối cùng, đồng thời hỏi:
-Khí tức thiên nhiên?
-Không, là mùi vị phân dê!
-Khẩu vị của ngươi, không tệ!
Tiết Tam lắc đầu một cái, nói:
-Ngươi biết ta nghe ra cái gì chưa?
-Không phải vừa rồi ngươi nói rồi sao?
-Không chỉ vậy, ta còn nghe dê nơi này rất chắc nịch rất khỏe mạnh.
A Minh cười nói:
-Kỹ năng này không tệ, khâm phục!
-Tất yếu!
-Sau này nhi tử chủ thượng sinh bệnh, ngươi có thể hỗ trợ ăn thứ kia để phân biện hay biểu hiện trung tâm.
-Tại sao ta phải đi ăn món đồ kia của nhi tử chủ thượng?
-Chẳng lẽ ngươi muốn ăn. . ."
A Minh khẽ cau mày, nói:
-Kết thúc đề tài này, quá buồn nôn, để ta hơi phản huyết.
-Ngươi cũng thú vị, không ở trong thành đợi, miễn cưỡng muốn theo ta ra đây làm chi? Hiện tại nhà xưởng còn chưa mở, sản xuất vẫn chưa được tiến hành, ngươi không ở trong hầm băng ngủ, lại chạy ra ngoài làm gì?
-Chơi!
A Minh nói.
-Ngứa tay rồi? Nha không, hay ngứa răng rồi?
-Một phần do nguyên nhân này, trước đây trên chiến trường ta vẫn thường đứng bên cạnh chủ thượng, ngăn cản tên lạc.
-Người như công cụ!
-Hừm, cho nên không buông ra, chơi chưa hết hứng, vận khí của chủ thượng rất kém, trên chiến trường thường bị tên bắn lén!
Tiết Tam hứng thú hỏi:
-Hiểu rồi, vậy một bộ phận nguyên nhân khác là gì?
-Một phần nguyên nhân khác được ta sàng lọc và so sánh, ta vừa tìm được một loại huyết cho ù thực lực không mạnh, nhưng mùi vị vẫn ngon miệng, đó chính là * huyết!
-Cái gì huyết?
-* huyết?
Tiết Tam hừ nói:
-Mẹ nó, lúc ngươi nói chuyện với ta, tại sao còn muốn mang theo tiêu âm?
-Quen thuộc chứ!
A Minh đưa tay chỉ chỉ vị trí nghiêng đầu hắn, nói:
-Trước đây lúc trong manga, chúng ta nói cái gì, nơi này không phải sẽ có một khung chat sao?
-Đúng đấy, vậy làm sao rồi?
-Có một ít ký tự hay chữ được lập trình không thể nói, sẽ tự động biến thành *? Tựa như Shit sẽ biến thành * rồi!
Tiết Tam hơi mất kiên nhẫn, nói:
-Cho nên rốt cuộc là huyết của ai?
A Minh cười nói:
-Ý chính là không thể nói cho ngươi!
Tiết Tam không hiểu hỏi:
-Vì sao?
A Minh nói:
-Sợ ngươi đâm thọc!
Tiết Tam nói:
-Chân thực như thế sao?
-Đúng đấy, mọi người đều biết hiện tại trong bụng ngươi vẫn đang kìm nén một ngụm hỏa khí, ta sợ ngươi kéo ta xuống nước!
-Ta oan ức!
-Thì sao!
A Minh cười cợt, đem túi rượu trống rỗng mắc trở về eo, phía trước hắn và Tiết Tam, chính là một bộ lạc.
Bộ lạc kia có quy mô rất lớn, gia súc cũng rất nhiều, nhưng người, tựa hồ không nhiều.
Nơi này là vùng phía tây Thâm Đàm, nguyên bản đây là lãnh địa của An Dương bộ lạc, có điều An Dương bộ lạc đã bị Nãi Man bộ lạc chiếm đoạt, căn cứ truyền thống cánh đồng tuyết, tộc nhân An Dương bộ lạc sẽ trở thành nô lệ tầng chót nhất của Nãi Man bộ lạc, sau đó nơi này sẽ do tộc nhân Nãi Man bộ lạc tới đây cai quản.
Đây là một loại tiêu hóa và phân liệt, cũng là quy luật phát triển thường thấy nhất của các bộ lạc trên cánh đồng tuyết.
Nhưng hiện tại bộ phận mới phân liệt ra ngoài không thể nghi ngờ còn rất nhỏ yếu, phải cần một khoảng thời gian phát triển và khôi phục.
-Còn nhớ lần đầu tiên cùng chủ thượng xa nhà, cũng gần như gặp phải tình huống này, có điều khi đó ta và chủ thượng còn trong doanh trại, mà hiên tại lại ở bên ngoài!
Trước đây bọn hắn bị đánh lén, hiện tại đến lượt bọn hắn đi đánh lén người khác.
-Đã thăm dò tình huống rõ ràng chưa?
A Minh hỏi.
-Không phải ngươi cùng ta đồng thời đến sao?
-Ồ.
Tiết Tam cười nói:
-Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta có thể từ phân dê, nghe ra được bố cục binh lực của đối phương sao?
-Không thể sao?
Tiết Tam mở lớn lỗ mũi nhìn A Minh.
-Ngươi thật lòng?
-Ta cảm thấy ngươi có thể đi về phương hướng này tiếp tục khai phá!
-Hí…
-Làm sao rồi?
-Ta đột nhiên cảm giác thấy độ giác ngộ của ngươi thật cao.
-Cảm tạ!
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Event nhận code Ma Lâm Thiên Hạ
Đẩy Kim phiếu cho truyện Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch), Link: bit.ly/LNPHT
Tặng mã 10%: 15428475
Đẩy 20-39 Kim phiếu, nhận ngay Code 15%
Đẩy 40-59 Kim phiếu, nhận ngay Code 20%
Đẩy 60-99 Kim phiếu, nhận ngay Code 25%
Đẩy 100-149 Kim phiếu, nhận ngay Code 30%
Đặc biệt, đẩy 150 Kim phiếu trở lên, nhận ngay code 35%
Đẩy xong mình gửi mã qua tin nhắn nhé!
Cám ơn các đạo hữu...
Truyện top Qidian, nên yên tâm đọc nhé.