Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 802: NGÔ NƯƠNG

Nói tới đây, Tam vương tử không nói ra, từ nhỏ hắn đã sùng bái văn hóa Chư Hạ, vẫn tuân theo đạo lý không nói lỗi của cha.

-Điện hạ, Yến nhân sẽ nhanh chóng đánh tới như vậy sao?

-Phong cách hành sự của Yến nhân, từ trước đến giờ lôi lệ phong hành, nhìn tác phong của vị Bình Dã Bá Tuyết Hải Quan kia là biết, trước đây hắn dám một mình dẫn quân đội thâm nhập sau địch, tập kích bất ngờ Tuyết Hải Quan, còn nữa hắn còn rất trẻ.

Tam vương tử trầm ngâm một lát, nhận xét:

-Người này làm việc, hoặc không làm, nếu làm nhất định sẽ thẳng thắn dứt khoát, chắc chắn sẽ không chỉ nói xuông mà thôi!

Tam vương tử nói đến đây, ngẩng đầu lên suy tư nói:

-Chỉ có điều Tuyết Hải Quan nơi đó, hẳn binh lực giật gấu vá vai mới phải, nếu phụ vương có thể sớm tập kết binh mã minh hữu, nói không chừng có thể đem chuyện này chuyển biến theo phương hướng tốt. Nếu gặp tình huống xấu nhất . . .

Tam vương tử nhìn Ngô Nương, đưa tay nắm chặt tay của nàng, nói:

-Ngươi có thể về nhà rồi.

-Điện hạ, thiếp thân không dám nghĩ vậy, hiện tại thiếp thân chỉ muốn hầu hạ bên người Điện hạ mà thôi!

-Gió của cánh đồng tuyết, sẽ làm nhăn nheo dung nhan của ngươi, sự lạnh lẽo của cánh đồng tuyết, sẽ già nua âm thanh của ngươi, Tấn địa mới thật sự là địa phương dành cho ngươi.

Tam vương tử nhìn Ngô Nương rất trìu mến, nói tiếp:

-Ta đã sớm nói với ngươi, nếu ngươi muốn trở về, ta sẽ đáp ứng, đây không phải nói đùa, cũng không phải lời nói dối, ta thật sự chân tâm!

Ngô Nương bùi ngùi nói:

-Điện hạ, thiếp thân đã không có nhà, coi như trở lại Tấn địa, biết nên làm gì đây?

Nghe được câu này, Tam vương tử thở dài, nói:

-Nhà ngươi vẫn ở nơi đó, bằng không những nô lệ Tấn nhân trong tộc kia, tại sao vẫn muốn chạy trốn về Tuyết Hải Quan đây.

Nói đến đây, Tam vương tử lắc đầu nói:

-Ai, nói cho cùng, lần này vẫn do đại ca ta hành sự quá ngông cuồng, đuổi nô lệ trốn bắt về là được rồi, hắn lại dám giết chết đám nô lệ kia, chồng thành kinh quan. Mấy năm nay Yến nhân chinh phạt đối ngoại liên chiến liên thắng, phá Càn, nuốt Tấn, giết Sở, trục Thánh tộc ta. Nói cho cùng vị Bá gia Yến nhân trẻ tuổi kia làm sao có thể chịu đựng loại khuất nhục này?

Tam vương tử dừng một chút, nói tiếp:

-Kỳ thực, chung quy vẫn do ta quá mức rác rưởi, không dùng được, bằng không lúc trước khi Vương khởi sự, coi như phụ thân không đồng ý, ta cũng có thể ứng lĩnh một ít người trung thành và thủ hạ, đầu tiên diệt phụ thân và mấy huynh đệ kia, sau đó lại xin Vương phái binh tới đây giúp ta nắm chặt Nãi Man bộ lạc!

Trong mắt Tam vương tử dần dần hiện ra một vệt sát khí.

Ngô Nương lập tức nói:

-Điện hạ, nếu Điện hạ đi, khả năng sẽ, khả năng sẽ…

-Có phải ngươi sợ ta chết phía nam Tuyết Hải Quan không? Ha ha, kỳ thực, đều thua mà thôi, đừng nhìn hiện tại Nãi Man bộ lạc ta phong quang sáng lạng, đơn giản là thua trận muộn hơn mà thôi! Dưới cái nhìn của ta, lý do Yến nhân không thuận thế thảo phạt cánh đồng tuyết, một là bọn họ cần nghỉ ngơi lấy sức, hai lại cần phải đề phòng Sở Quốc.

Nói đến đây, Tam vương tử không khỏi thở dài nói:

-Nhưng sau khi Yến nhân chuẩn bị thỏa đáng, tất nhiên sẽ xuất binh phạt cánh đồng tuyết, Bình Dã Bá, Bình Dã Bá, Hoàng Đế Yến nhân ban tặng tước vị này cho Tổng binh Tuyết Hải Quan này, dụng ý kỳ thực đã rất rõ ràng rồi! Chính hiện tại…

Tam vương tử dừng lại một lúc lâu, lấy hơi nói:

-Nếu ta thật sự quyết tâm, trước khi đại ca ta phạm tội, ta sẽ liên hợp với vị Bá gia Yến nhân kia trước một bước, cầu hắn hỗ trợ giúp ta phản loạn phụ thân khống chế bộ tộc. Cứ như vậy, tuy nói ta đã biến Nãi Man bộ lạc trở thành con chó dưới xích sắt của Bình Dã Bá, nhưng dù sao vẫn tốt hơn biến thành con chó chết!

Ngô Nương hơi lo lắng nói:

-Điện hạ, ngày hôm nay ngài…

Tam vương tử vẫn nói:

-Từ khi đọc sách tới nay, ta càng ngày càng rõ ràng một chuyện, ngươi biết đó là gì không?

-Điện hạ, thiếp thân không biết.

-A, đó chính là bách vô nhất dụng thị thư sinh.

(Tạm dịch là: Trong trăm người thì người vô dụng nhất là thư sinh!!!).

Ngô Nương không dám tiếp lời.

Tam vương tử nặng nề vỗ bàn một cái.

Mặc dù trên khuôn mặt dã nhân này vẫn toái ra mùi vị thư sinh, nhưng lúc này con mắt hắn lại đỏ ngàu, từng chữ từng chữ nói:

-Nhưng… Thánh tộc ta, vốn có cơ hội thắng!

. . .

Từ sau khi bị chủ thượng đánh cho một trận, tâm tình của Tiết Tam vẫn không tốt, hơn nữa phi thường không tốt.

Mấy ngày nay, hắn vẫn nghĩ lại!

Rõ ràng hắn nghĩ bản thân hắn thông minh đáng yêu “Ngọc thụ lâm phong” … Nhưng tại sao lại phạm sai lầm ngớ ngẩn đến vậy?

Hắn không nghĩ ra, càng không nghĩ ra càng tức giận.

Cho nên, khi hắn dùng chủy thủ đâm vào cổ tên binh sĩ Nãi Man bộ lạc, cố ý đâm sâu hơn mấy centimet, còn quấy nhúc nhích một chút.

Cái này đối với thích khách mà nói, chính là kiêng kỵ, bởi khả năng việc này sẽ dẫn đến chuyện phát ra càng nhiều âm thanh hoặc bắn ra càng nhiều máu tươi.

Nhưng Tiết Tam lại cảm giác hậm hực trong lòng hắn tựa hồ tiêu tan đi một ít.

Cho nên, sau khi hắn ẩn nấp tiến sát đến bên người binh sĩ Nãi Man bộ lạc khác, hắn lần thứ hai tàn nhẫn dùng chủy thủ đâm vào lồng ngực đối phương.

Hô hô, thoải mái hơn nhiều rồi!

Vứt hai bộ thi thể sang một bên, Tiết Tam ngẩng đầu nhìn phía trên, tựa hồ có hai binh sĩ đang ngủ gà ngủ gật, Tiết Tam lấy tốc độ cực nhanh bò lên.

Hai người này, quả nhiên đang ngủ gà ngủ gật.

Bọn họ đang dựa lưng vào nhau, đã ngủ say, thậm chí còn đang ngáy.

Điều này khiến Tiết Tam hơi bất mãn, ta nhọc nhằn khổ sở ẩn núp tới giết các ngươi, nhổ gai trong mắt, các ngươi đối xử như vậy với ta sao?

Các ngươi gác đêm khổ cực, nhưng cũng xin các ngươi tôn trọng thành quả lao động của ta, có được hay không?

Cho nên, Tiết Tam đưa tay đập tỉnh bọn họ!

Sau khi họ mở mắt ra, hai cây chủ thủ được Tiết Tam sử dụng điêu luyện đâm chuẩn xác vào cổ bọn họ.

Hai người kia giãy dụa, trợn to hai mắt, cực kỳ hoảng sợ nhìn chằm chằm Tiết Tam, mà không phát ra được thanh âm nào.

Tiết Tam cứ như vậy đối diện nhìn bọn họ, đồng thời hưởng thụ loại cảm giác này. . . Mãi cho đến khi, bọn họ ngừng hô hấp!

-Hô. . .

Thoải mái rồi!

Tiết Tam rút chủy thủ ra, hắn đứng lên, bước chân hơi phù phiếm, thân thể cũng hơi lay động.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn phía trên bầu trời, nhìn bầu trời sáng sủa trên cánh đồng tuyết.

Đây mới là hắn… Đây mới là cuộc sống hắn muốn!

Tam gia muốn hát vang lên một khúc ca, nhưng bây giờ không phải lúc!

Chỉ có thể nhảy xuống lầu tháp, lại ẩn núp đến bên dưới một tòa lầu tháp khác, sau khi thành thạo giải quyết hai tên binh sĩ Nãi Man bộ lạc, hắn lại bò lên trên lầu tháp.

Lần này, Tam gia vẫn tính thoả mãn, bởi hai tên lính trên lầu tháp… Không ngủ!

Nhưng tính cảnh giác, kỳ thực cũng không cao.

Một tên dựa vào lan can, tựa hồ đang tưởng niệm cô nương nhà ai!

Một tên còn lại thì ngồi trên ván gỗ lầu tháp, bện vòng hoa.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!