Bức tranh rất u buồn, phối hợp với cảnh sao trời này, hẳn phải thêm ít nhạc violin mới có thể càng hiện ra bầu không khí.
Tam gia hơi thương tiếc màn này, hắn yên lặng treo mình trên lầu tháp, cùng hai người lính Nãi Man bộ lạc phía trên, đồng thời hưởng thụ văn nghệ làn điệu này.
Cũng không biết qua bao lâu, nói chung, bởi hiệu suất của hắn quá cao, cho nên dẫn đến thời gian ước định lúc trước vẫn còn rất dồi dào.
Nhưng binh sĩ đang bện vòng hoa phía trên lầu tháp kia đột nhiên đứng lên, hô gọi người phía dưới một hồi, hẳn đang gọi đồng bạn phía dưới.
Cho nên bầu không khí yên tĩnh an lành… Kết thúc!
Giống người có thể lựa chọn trong thời gian ngắn chìm đắm trong loại điềm tĩnh này, nhưng chung quy vẫn cần ngẩng đầu lên đối mặt hiện thực.
Một ám nỏ nhắm ngay vào đầu binh sĩ cầm vòng hoa kia, lúc bắn ra đồng thời, thân thể Tiết Tam cũng bay vút qua, hắn dùng chủy thủ cắt về phía cổ binh sĩ vẫn còn đang ngây người bên kia.
Hai người, chết rất nhanh, cũng chết rất thẳng thắn.
Tiết Tam yên lặng ngồi xuống.
Hiện tại chỗ này vẫn có ba người… Nhưng cảm giác tựa hồ không giống trước rồi!
Tiết Tam đứng dậy, đem binh sĩ chết kia bày ra tư thế lúc trước nhìn về phương xa, hơn nữa hắn còn dùng sợi tơ vô hình cực kỳ quý giá cố định lại.
Người còn lại, hắn lại xếp thành tư thế ngồi khoanh chân, đem vòng hoa mới bện một nửa kia đặt trên đầu gối của hắn.
Sau khi làm xong tất cả những thứ này, Tiết Tam dựa vào lan can.
Hắn chậm rãi nhắm chặt mắt lại…
Ừm… Đúng mùi rồi!
. . .
Không giống Tiết Tam bởi quá gần doanh trại kia cho nên cần lặng lẽ.
A Minh chỉ cần giải quyết đoàn ngựa thồ này, nó cách doanh trại khá xa, cho nên càng thêm thoải mái tay chân.
Đối phương có tám người, lung tung không có mục đích du động phía bên ngoài.
Thoạt nhìn như đi tuần tra, nhưng đứng từ xa có thể cảm giác được trên người bọn họ tản mát ra loại tinh thần thoải mái như đi dạo.
Rõ ràng Bình Dã Bá Tuyết Hải Quan đã hướng chư bộ cánh đồng tuyết, tuyên bố chinh phạt Nãi Man bộ lạc, nhưng người của Nãi Man bộ lạc thật chưa ý thức được…
Chiến tranh… Đã đến rồi!
Một bên không chút do dự mà điều binh khiển tướng, thậm chí còn không cho Man binh vừa mới tới nghỉ ngơi, trực tiếp điều động tới, mà lập ra kế hoạch tác chiến cực kỳ tỉ mỉ.
Mà một bên khác, vẫn đang thảnh thơi hưởng thụ vẻ đẹp mùa trong năm khó có được trên cánh đồng tuyết.
Không quản sơ ý hay đại ý, hoặc bởi hoàn toàn tự tin gây ra, A Minh đều cảm thấy hắn rất ưa thích tư thái của tám tên đồn kỵ Nãi Man bộ lạc kia.
Cho nên, A Minh không hề lén lút đi ẩn núp, mà lựa chọn đứng im bất động để bọn họ tới đây.
Đội ngũ đồn kỵ kia lại đây, người cầm đầu dựa vào ánh trăng, rất nhanh sẽ phát hiện bóng người đứng phía trước.
Không thể nói tản mạn thì tản mạn, nhưng bọn họ vẫn còn nhớ trời tối không ngủ ra ngoài đi dạo vì làm cái gì.
Lúc này có hai tên đồn kỵ Nãi Man bộ lạc đã giương cung lắp tên, không chút do dự vọt tới A Minh.
Phốc!
Một mũi tên thất bại, một mũi tên bắn trúng ngực của A Minh.
Sau đó, A Minh mới ngã xuống.
Lập tức, tám tên đồn kỵ kia giục ngựa đến, quanh xung quanh A Minh đang nằm trên mặt đất.
Trong đó có một người rất cẩn thận, cho dù A Minh đã trúng tên nằm trên đất không nhúc nhích, hắn vẫn giương cung lắp tên, “Tặng” A Minh thêm một mũi tên nữa.
Đáng tiếc vào lúc này Trịnh bá gia không có ở đây, bằng không tất nhiên sẽ tán thán hành vi này.
Phốc!
Mũi tên này, bắn trúng bụng A Minh.
A Minh vẫn không nhúc nhích.
Nhưng bởi quần áo trên người A Minh không giống nô lệ, cho người cầm đầu vẫn sai một tên thủ hạ xuống ngựa, nâng “Thi thể” A Minh lên, đặt trên lưng ngựa, dự định mang về doanh trại cẩn thận kiểm tra.
Bọn họ bắt đầu đi về.
Có một kỵ sĩ dã nhân may mắn chỉ cảm giác phía sau truyền đến một cơn gió, lập tức nhận biết cổ của hẳn như bị đốt một hồi.
Bị quỷ hút máu cắn, là một loại cảm giác thế nào?
Nếu đây là quỷ hút máu cấp thấp mà nói, lúc bị cắn sẽ rất đau, không khác gì bị chó cắn cả.
Nhưng quỷ hút máu cao cấp lại khác, rốt cuộc bọn họ đã đến cấp bậc này, đã bắt đầu hưởng thụ bầu không khí lúc ăn và cũng bắt đầu hiểu được sự tôn trọng đối với đồ ăn.
Cho nên, sau khi răng nanh A Minh đâm vào cổ tên dã nhân này, tên binh sĩ dã nhân này không hề hô lên, mà trên mặt lộ ra vẻ mê say, như đang hưởng thụ cảm giác này.
Loại ngứa kia, loại chua kia, loại dễ chịu kia… Như đang nằm mơ, mơ bản thân đang bay lượn trên chín tầng mây.
Sau đó hắn cứ dưới loại trạng thái này, mất đi sinh cơ.
Lập tức, A Minh thả người nhảy một cái, nhảy đến một tên kỵ sĩ dã nhân trên lưng ngựa phía trước, dùng răng nanh đâm vào trong… Lại tiếp tục “Xem mèo vẽ hổ”…
Bởi thân hình của A Minh mềm mại như quỷ mỵ, động tác cực kỳ trôi chảy, cho nên liên tiếp dùng phương thức này giải quyết năm tên kỵ sĩ dã nhân kia đều không bị phát hiện.
Nếu không phải tên thủ lĩnh dã nhân kia vừa vặn quay đầu chuẩn bị nói cái gì, sau khi nhìn thấy tất cả thủ hạ kia đều nằm rạp trên lưng ngựa, khả năng A Minh thật có thể đưa bọn họ trở về ngôi sao ôm ấp trong yên tĩnh đi.
Có điều, bị phát hiện cũng thôi đi!
Thân hình của A Minh trực tiếp như đạn bắn tới, lại rơi vào sau lưng một tên dã nhân dã nhân phía trước, có điều người này không phải người may mắn, cũng không được hưởng thụ loại spa tinh thần trước khi chết giống đồng bạn hắn, A Minh gương cổ lên, trực tiếp kéo đứt cổ vị huynh đệ này.
Tám đồn kỵ, hiện tại chỉ còn lại hai tên sống sót!
Vị thủ lĩnh kia rút đao ra, hắn đối mặt với một màn quỷ dị này mà không hề lựa chọn chạy trốn, thậm chí còn chủ động vọt về phía A Minh.
A Minh thả người nhảy một cái, tiến lên nghênh tiếp.
Phốc!
Lưỡi đao gần như không trở ngại chút nào đâm vào ngực A Minh, nhưng thân thể A Minh theo quán tính lại khiến hắn theo thân đao trượt về phía trước, đi đến trước mặt vị thủ lĩnh này.
Thủ lĩnh đội ngũ đồn kỵ này thậm chí đã nhận biết chuôi đao của hắn kỳ thực đã nằm trong thân thể A Minh rồi.
Không nóng, rất lạnh, rất buốt!
Vù!
Người cầm đầu thả ra một vệt hào quang, hiển nhiên hắn là một Võ giả.
Đẳng cấp cao bao nhiêu, A Minh không rõ ràng, cũng không cần rõ ràng.
Bởi lúc chân chính chém giết, trừ bỏ nhân tố thực lực tuyệt đối bên ngoài, kỳ thực còn có rất nhiều yếu tố và điều kiện bên ngoài ảnh hưởng đến kết cục trận quyết đấu.
Ví dụ như lúc người thủ lĩnh này vừa dẫn động khí huyết, mười ngón tay của A Minh đã đâm thẳng vào ngực vị huynh đệ này rồi.
Răng rắc!
Dưới một lần khuấy đảo, thân thể đối phương như bị “Chuột rút”, khóe miệng tràn ra máu tươi, trực tiếp kết thúc sinh cơ.
Tên dã nhân hiếm hoi còn sót lại kia không có dũng khí như người cầm đầu, vị này chính là huynh đệ dã nhân lúc trước không hài lòng, “Tặng” hắn thêm một mũi tên vào bụng.
Cũng chính bởi hắn tự “Bổ đao”, cho nên vững tin A Minh chết thật rồi, nhưng lần này người chết lại phục sinh, đồng thời còn giết chết toàn bộ đồng bạn khác của hắn, cái này trực tiếp đánh đổ tâm thần hắn.
Chạy trốn, trốn, ta muốn chạy trốn!
Đây là ma quỷ, ma quỷ!
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long