Con ngươi mèo đen kia dần hiện ra một vệt ngờ vực, lập tức cả kinh nói:
-Ngươi… Ngươi muốn ở lại?
-Đúng vậy, ta chính là Vương phi, Vương phi mảnh mai xinh đẹp, Yến nhân dã man đến đâu chung quy cũng là nam nhân, ta không tin sau khi vị Bình Dã Bá kia giết vào nơi này nhìn thấy ta. . . Sẽ không động tâm đối với ta!
Hoa Cơ nói tới chỗ này, không nhịn được che miệng, nở nụ cười “Ha ha ha”.
-Nam nhân mà, không phải cùng một ruột như nhau sao?
-A.
Mèo đen phát ra âm thanh chẳng đáng.
-Làm sao, ngươi muốn không theo ta rồi?
Nữ nhân kia cười nói.
Mèo đen kia hừ lạnh nói:
-Ta theo ngươi làm gì? Ta còn muốn sống thêm mấy năm nữa, Yêu quái như chúng ta có thể mở linh trí đã không dễ, ta không muốn chết nhanh như vậy!
-Nhưng thiên hạ rộng lớn, rời khỏi Nãi Man bộ lạc, chúng ta có thể đi đâu? Chẳng lẽ đi tìm một Nãi Man Vương khác? Đừng nói ta mệt mỏi, chính những người gọi là thủ lĩnh bộ tộc này, ở bên người bọn hắn ngươi thậm chí không cách nào rút ra tí ti quý nhân chi khí trên người bọn hắn. Cho dù trên đầu hắn có Vương tước, nhưng một điểm tác dụng đều không có!
Nữ nhân kia dừng một chút, tiếp tục nói:
-Hiện nay, Yến Kinh nơi đó có Tỳ Hưu, loại tồn tại kia đối với Yêu tộc chúng ta mẫn cảm nhất, thích ăn Yêu mà sống! Sở Quốc có Hỏa Phượng, trong đầm lớn, cũng không thiếu yêu vật, những Vu sư Sở Quốc kia muốn đối phó với chúng ta cũng rất đơn giản! Luyện Khí sĩ Càn Quốc, từng người từng người đều càng không thể hận tru diệt hết chúng ta tích góp công đức cho bọn họ!
Nữ nhân kia nói đến đây, nhìn mèo đen, ý vị thâm trường nói:
-Vị Bình Dã Bá Yến nhân kia được chính Yến Hoàng đích thân sắc phong, trên người hắn hẳn không ít quý khí chứ? Ngươi không muốn? Ngươi thật sự không muốn sao? Ngươi thật sự có thể cam lòng không muốn sao?
Nói xong, nữ nhân kia không kìm lòng lè lưỡi liếm môi một hồi, động tác kia đặc biệt mê hoặc.
-Hoa Cơ, đừng nghĩ thế giới này đơn giản như vậy. Nếu vị Bình Dã Bá kia không lọt mắt ngươi?
Nữ nhân tên Hoa Cơ kia, hừ lạnh nói:
-Làm sao có khả năng không lọt mắt ta? Trừ phi Yến Quốc sắc phong một tên thái giám làm Bình Dã Bá, hoặc thê tử trong nhà vị Bình Dã Bá kia so với ta còn xinh đẹp và động lòng người hơn, hơn nữa còn giỏi hầu hạ và chiều chuộng nam nhân hơn ta. . . A . . . Ngươi nói xem. . . Có khả năng này sao?
. . .
Hơn bảy ngàn binh mã Kha Nham bộ lạc trong hai ngày nay không hề di chuyển, dựa theo mệnh lệnh của Trịnh Phàm, kỳ thực đang đợi binh mã Nãi Man bộ lạc tới đây.
Có điều bởi chiến lợi phẩm lúc trước thu hoạch khá dồi dào, cho nên không cần lo lắng vấn đề thiếu thốn lương thực, mà bởi theo lệ cũ thời chiến, Trịnh bá gia cũng rất hào khí trực tiếp phân ra không ít dê bò trong chiến lợi phẩm khao bọn họ, cho nên những dùng sĩ Kha Nham bộ lạc này vẫn duy trì sĩ khí rất sôi trào.
Bản lĩnh hành quân đánh trận của Trịnh bá gia bởi nguyên nhân không dám tùy ý buông tay làm, cho nên kỳ thực bản thân Trịnh Phàm cũng không rõ ràng trình độ mang binh đánh giặc của hắn rốt cuộc đã đến trình độ nào, hay nói hiện tại đã tới đẳng cấp nào?
Nhưng một chút nguyên tắc bất biến, Trịnh Phàm vẫn rất rõ ràng.
Ra cửa viễn chinh, quân nhu tuyệt đối quan trọng nhất, bất luận lúc nào, để binh sĩ ăn uống no đủ duy trì ý chí chiến đấu là phương thức trực tiếp nhất và hữu hiệu nhất.
Mà đại quân Nãi Man bộ lạc bên kia, rốt cuộc ngày thứ hai cũng xuất hiện, chỉ có điều Nãi Man bộ lạc vẫn chưa trực tiếp phát động tiến công, mà lấy phương thức du kỵ bắt đầu thăm dò hư thực Trịnh Phàm bên này.
Trịnh bá gia cũng lười lãng phí tinh lực chơi đùa cái gì đồn kỵ chiến với bọn hắn, tiếp tục ra hiệu Kha Nham Đông Ca và Kim Thuật Khả án binh bất động.
Lại qua một ngày, tôi tới binh và nô lệ binh của Nãi Man bộ lạc cũng chạy tới, trong lúc nhất thời quy mô quân đội Nãi Man bộ lạc trước mặt Trịnh Phàm đã vượt qua hai vạn người.
Chênh lệch số lượng giữa hai phe địch ta, đã vượt qua hai lần, thậm chí sắp gấp ba rồi.
Ngươi hỏi trong lòng Trịnh bá gia có hoảng hay không?
Vẫn hơi hoảng, nhưng không thể biểu hiện ra.
Trịnh bá gia có một điểm rất đáng khen ngợi, đó chính là hắn rất ít khi làm chuyện bản thân không chắc chắn, nếu làm, phải làm chuyện hắn chuyên nghiệp.
Tỷ như…
Làm sao giúp “Linh vật” phát huy ra hiệu quả lớn nhất!
Đối với chuyện này, Trịnh bá gia tuyệt đối có tự tin mãnh liệt, luyện ra!
Không chỉ lần đó ngủ sau khi giết chết Tam vương tử, mấy ngày kế tiếp, Trịnh bá gia đều ngồi trên ghế hoặc thẳng thắn dùng một đống đống cỏ khô làm giường nhỏ, cứ đường hoàng ngủ trong doanh trại.
Loại hành vi này, xác thực đưa đến tác dụng ổn định quân tâm.
Hơn nữa người Man vốn thiên sinh khinh bỉ dã nhân, đồng thời người Man vẫn rất tín phục đối với thực lực của Yến nhân, thấy vị Bá gia Yến nhân này lạnh nhạt như vậy, tâm mọi người… Cũng ổn định lại!
Hết cách rồi!
Ai bảo nhánh Man binh này vẫn chưa trải qua chỉnh biên, đã bị lôi ra đánh trận đây.
Nếu đây là dòng chính của hắn, Trịnh bá gia căn bản không cần làm những động tác này.
Tuy nói thể phách Lục phẩm Võ phu muốn cảm lạnh rất khó, nhưng liên tục chịu gió lạnh cánh đồng tuyết mấy buổi tối, khiến đầu Trịnh bá gia vẫn còn hơi oang oang.
Mấy ngày sau, Nãi Man bộ lạc bên kia phái tới một sứ giả, biểu thị nguyện ý đàm luận, hơn nữa đặt tư thái đến mức rất thấp.
Nãi Man bộ lạc đồng ý bồi thường nô lệ gia súc, để Bình Dã Bá bớt giận.
Rõ ràng bản thân chiếm chứ ưu thế, nhưng vẫn phải cúi đầu, Trịnh Phàm rõ ràng, tất cả những thứ uy hiếp này đều đến từ Hắc Long cờ xí Đại Yến.
Trịnh bá gia cũng rất rõ lí lẽ, thân thiết tiếp đón sứ giả Nãi Man bộ lạc, biểu thị ra vẻ chờ mong và khát vọng rất lớn đối với hòa đàm, đồng thời biểu đạt thái độ Đại Yến hi vọng có thể sống chung hòa bình hàng xóm hòa thuận đối với chư bộ cánh đồng tuyết.
Giữa lúc sứ giả Nãi Man bộ lạc đang kinh hỉ sắp hoàn thành nhiệm vụ, thì điền kiện khiến hắn trố mắt xuất hiện,
Trịnh bá gia yêu cầu:
Trước tiên giao ra Đại vương tử của Nãi Man bộ lạc, bởi hắn là kẻ cầm đầu tàn sát Tấn nhân bên ngoài Tuyết Hải Quan, loại người này nhất định phải mang về Tuyết Hải Quan, đồng thời, xin Yến Hoàng hạ chỉ thẩm phán.
Mặt khác, Nãi Man Vương ngự hạ bất lợi, phụ lòng Yến Hoàng sắc phong với hắn, nhưng dù sao Nãi Man Vương cũng là Vương tước, cho nên cần đích thân khởi hành vào Tuyết Hải Quan, rồi lại qua Tấn địa, tiến vào Yến Kinh, tự mình hướng Yến Hoàng thỉnh tội.
Cuối cùng, Trịnh bá gia vỗ lồng ngực, lại trình bày bản thân rất ngóng trông hòa bình, chờ đợi tương lại tốt đẹp.
Tên sứ giả kia như gặp ma, ngơ ngơ ngác ngác rời khỏi quân doanh Yến quân.
Không phải thấy quỷ sao?
Giao ra Đại vương tử?
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long