Cái này, điều kiện này rất hà khắc, nhưng sứ giả cảm thấy, cũng không phải hoàn toàn không có hi vọng, rốt cuộc thủ lĩnh hắn đúng thật không ít nhi tử.
Cho dù mất lão tam, lại thiếu thêm lão đại, vẫn còn người khác thay thế cơ mà.
Mà thế lực và dã tâm của Đại vương tử càng ngày càng bành trướng, kỳ thực đã khiến Nãi Man Vương nghi kỵ rồi.
Nhưng ngươi còn muốn giao ra Nãi Man Vương làm cái quỷ gì?
Cái này còn là đàm luận nữa sao?
Dùng ngón chân cũng nghĩ rõ ràng, nếu thủ lĩnh vì hòa bình đánh đổi bản thân, chẳng khác nào hắn bị ngôi sao đập cho mê đầu, bằng không làm sao có thể đồng ý cái gọi là bàn điền kiện này?
Giằng co, đối lập… Kéo dài gần như bốn ngày.
Trong bốn ngày này, Yến quân vẫn tránh không xuất chiến, trốn ở trong doanh trại.
Rõ ràng doanh trại không tính kiên cố, nhưng vậy cũng phải xem đối phó ai, giết gà thế nào dùng đao mổ trâu, đối với dã nhân mà nói, Man binh không cần am hiểu chiến pháp doanh trại cố thủ, đã đẩy đủ khiến bọn họ đau răng rồi!
Sau khi đàm phán thất bại, Đại vương tử Nãi Man bộ lạc suất binh đến phụ cận daonh trại khiêu chiến hai lần, nhưng Yến quân bên này vẫn không có ý định xuất chiến, ngươi muốn đánh đến đánh là được, ngược lại coi như ăn xong khẩu phần lương thực lúc xuất phát mang theo, nơi này còn có nhiều lương thực và gia súc, ta còn đồ để ăn uống… Cho nên… Không vội.
Mà một nguyên nhân khác để Nãi Man bộ lạc bắt đầu từ từ làm càn đến chủ động khiêu khích khiêu chiến lại là, bọn họ phát hiện nhánh Yến quân này không giống Yến quân trong tưởng tượng của họ.
Nhánh Yến quân này, cộng thêm giáp trụ và vũ khí của họ…. Đều cũ nát giống phía bọn hắn.
Dã nhân không biết Man tộc đã đem bọn họ đặt xuống tầng thấp nhất của sự khinh bỉ.
Cho nên, hiện tại dã nhân bọn hắn bắt đầu khinh bỉ người Man rồi.
Mà khoảng thời gian này, Trịnh bá gia vẫn bất động như núi.
Hắn đang tính thời gian, Lương Trình quanh co, hẳn sắp thành công rồi.
Dã Nhân Vương đưa ra mưu tính, tự nhiên yêu cầu nắm chắc thời gian cực cao.
Nhất định phải nắm lấy thời điểm đó, mới có thể đánh tan Nãi Man bộ lạc vào thời điểm suy yếu nhất, đồng thời trả cái giá thấp nhất, đồng thời còn phải hoàn thành trước khi viện binh bộ tộc khác đến.
Một khi Nãi Man bộ lạc bị diệt hoặc bị đánh tan, bộ tộc khác sẽ không hiểu được đạo lý “Môi hở răng lạnh”, bọn họ chỉ biết, nhánh Yến quân này không thể sống luôn trên cánh đồng tuyết, thiếu một Nãi Man bộ lạc, bãi chăn nuôi và nhân khẩu chạy tứ tán của Nãi Man bộ lạc kia vừa vặn để bọn họ chia chác.
Đây chính là hiện thực.
Bởi Dã Nhân Vương quật khởi và thất bại đã khiến… Dã nhân mất đi không chỉ hơn chục vạn đại quân, đồng thời còn mất đi một nhóm bộ tộc có kiến thức, nhìn xa trông rộng.
Tinh hoa đã bị quét sạch, thứ còn lại, đều là đám thủ lĩnh và bộ tộc thiển cận.
Ngày thứ năm đang đối đầu, trong doanh trại Yến quân bắt đầu thả ra đồn kỵ, bắt đầu đè lại đồn kỵ dã nhân.
Đồng thời, Tiết Tam đã bắt đầu điều động nhóm thám tử do hắn đích thân huấn luyện.
Đồn kỵ Man tộc đều là dũng sĩ tinh nhuệ nhất Kha Nham bộ lạc, thủ hạ Tiết Tam càng là tinh hoa trăm người chọn một, cho nên trong thời gian ngắn đồn kỵ Nãi Man bộ lạc tổn thất nặng nề.
Đợi đến ngày thứ sáu, đồn kỵ phía trước truyền đến quân tình.
Có một nhánh kỵ binh Nãi Man bộ lạc với quy mô gần năm ngàn người, đã thoát lý bản bộ, lùi lại rồi.
Lúc này Trịnh bá gia rút đao bản thân ra, chém cái ghế hắn ngồi một tuần thành hai nửa.
Đồng thời đá mỗi người một cước vào mông của Kim Thuật Khả và Kha Nham Đông Ca, hét lớn:
-Kích trống, xuất kích!
Trịnh Phàm không cho rằng đối phương điều động hơn năm ngàn kỵ binh kia là cố ý bày nghi trận… Bởi Trịnh Phàm không cho rằng Lương Trình sẽ thất bại.
Đây là sự tự tin đối với Lương Trình, sự tự tin tuyệt đối với năng lực của đám thủ hạ Ma Vương kia.
Cho nên, hậu viên Nãi Man bộ lạc tất nhiên đã cháy!
Mà lại, nếu chờ đợi và quan sát thêm nữa, nói không chừng qua một, hai ngày nữa, viện binh những bộ lạc phụ cận khác có thể sẽ đến.
Trịnh bá gia hạ mệnh lệnh, Kim Thuật Khả và Kha Nham Đông Ca tự mình tổ chức.
Hơn bày ngàn kỵ binh Man tộc thoải mái chạy khỏi doanh trại, bắt đầu liệt trận ở bên ngoài.
Tình cảnh này kinh sợ đến Nãi Man bộ lạc bên kia, bởi đại vương của bọn họ vừa mới mang năm ngàn tinh nhuệ bản bộ vội vàng về phòng thủ, khiến tên đệ đệ phó chủ tướng Nãi Man bộ lạc bên kia không biết nên làm sao, do dự không quyết định phải chăng muốn chủ động xuất kích hay cần lui lại phòng thủ.
A Minh tên công cụ này, hắn đang cưỡi ngựa đi phía sau Trịnh Phàm.
Trên chiến trường, chủ thượng ở nơi nào, hắn phải ở nơi đó, hắn chính là nhân vật quên mình, xả thân vì chủ thượng đỡ tên bay đạn lạc!
Mà Trịnh bá gia đối mặt với bảy ngàn kỵ binh Man tộc kỳ thực mới nhận thức không đến nửa tháng này, lần thứ hai thể hiện ra sở trường…
Trịnh bá gia cưỡi Tỳ Hưu, tự vọt qua quân trận phía trước, hắn giơ cao mã tấu lên, Tỳ Hưu dưới khố cũng rất hiểu chuyện, phối hợp với Trịnh bá gia chạy nhanh, tận lực để bản thân có vẻ uy vũ, hùng tráng hơn một ít.
Mà Trịnh bá gia vừa mở miệng, A Minh và Tiết Tam lập tức liếc mắt nhìn nhau, lẫn nhau đều cảm thấy sửng sốt.
Không chỉ hai vị Ma Vương này, kỳ thực còn có Kim Thuật Khả và Kha Nham Đông Ca… Cùng với một đám kỵ binh Man tộc kia.
-Các dũng sĩ Kha Nham bộ lạc!
Bởi câu này, Trịnh Phàm dùng Man ngữ nói.
Cho dù các Ma Vương không biết chủ thượng rốt cuộc học Man ngữ từ khi nào, nhưng sự thực trước mắt chứng minh, Trịnh Phàm xác thực học được, mà nói đến mức rất trôi chảy.
Kỳ thực, Trịnh Phàm có rất nhiều cơ hội học tập Man ngữ, bởi bắt đầu di chuyển từ Hổ Đầu thành đến Thúy Liễu bảo, yêu cầu Man binh học tập tiếng Hạ đã là một loại truyền thống rồi.
Tỷ như Kim Thuật Khả, mặc dù hắn vận dụng thành ngữ còn hơi nửa chín nửa sống, nhưng vấn đề giao lưu tiếng Hạ đã không còn tồn tại rồi.
Tiết Tam "Ha ha" một tiếng, nói với A Minh bên người:
-Chủ thượng quả thực thâm tàng bất lộ!
-Ai sẽ thỏa mãn một đời chỉ làm một cái linh vật!
A Minh hỏi ngược lại.
-Lời này của ngươi thật khiến đám Ma Vương chúng ta xấu hổ!
-Chủ thượng chủ động học tập, chủ động truy cầu tiến bộ, chúng ta không phải nên cao hứng sao?
-Nhưng tại sao không có chút tiếng gió nào?
-Ngươi nói xem?
-Ta không biết!
A Minh không để ý Tiết Tam nữa, cầm túi rượu lên, lại uống một hớp máu, mùi vị rất ngon, tư vị rất tốt đẹp, hiện tại hắn thừa dịp uống thêm mấy ngụm, bởi chờ thêm một lúc nữa, khả năng hắn sẽ mất máu liên tục.
Trịnh Phàm vung vẩy trường đao, quát to:
-Các dũng sĩ Kha Nham bộ lạc, ta là chủ nhân mới của các ngươi, các ngươi hẳn đều biết ta, Tổng binh Tuyết Hải Quan Đại Yến, Bình Dã Bá Trịnh Phàm! Bản Bá đời này, những thứ khác không dám nói, nhưng có một việc, Bản Bá am hiểu nhất, đó chính là đánh thắng trận! Những năm gần đây, những chiến sự Bản Bá đi qua, đều chưa hề bại trận, mỗi lần đều đại thắng mà về!
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long